Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 308
Cập nhật lúc: 28/03/2026 02:08
Hai người vừa về đến nhà thì liền chạm mặt Chu Tri Ninh ngay ở phòng khách dưới tầng.
Hôm nay Chu Tri Bạch bỗng thay đổi hẳn phong cách dính vợ không rời nửa bước như mọi khi, chủ động lên tiếng với Chu Tri Ninh: "Chị hai, chị rảnh không? Em muốn nói chuyện với chị một lát."
Chu Tri Ninh thoáng sững người rồi quay sang nhìn Thẩm Hạ đứng cạnh, trong mắt đầy ngạc nhiên và khó hiểu. Phải biết, đây là lần đầu tiên em trai chủ động tìm cô ấ nói chuyện kể từ ngày nó trở về thành phố.
Cái thằng chỉ biết có vợ trong mắt trong lòng ấy, hôm nay lại muốn trò chuyện với chị gái... Hay là lại cãi nhau với vợ?
Nhưng nhìn sắc mặt em dâu thì chẳng có vẻ gì là đang giận cả. Chu Tri Ninh mù mịt không hiểu gì hết.
Thẩm Hạ thì như nhìn thấu mọi chuyện. Cô cười nhẹ với Chu Tri Ninh rồi khoác tay chị: "Chị hai à, tụi em về nhà cũng được một thời gian rồi mà vẫn chưa có dịp ngồi nói chuyện đàng hoàng với chị cả với chị hai. Chị cả bận công việc nên hay vắng nhà, hôm nay vừa hay gặp chị hai ở đây, bọn em cũng muốn nói chuyện một chút. Chị hai có thời gian không?"
Cánh tay của Chu Tri Ninh đã bị Thẩm Hạ khoác c.h.ặ.t thế kia, cô ấy còn nỡ từ chối gì nữa? Có muốn từ chối cũng không đành lòng.
"Chị hai rảnh chứ." Dù không rảnh cũng phải ráng rảnh.
Nếu không phải hôm nay trời tối rồi, chắc cô ấy còn định gọi luôn chị cả về nhà cho kịp lúc. Đúng là dịp ngàn năm có một, đáng tiếc chị cả không có số hưởng.
Cả ba ngồi xuống ghế sô pha, Thẩm Hạ chủ động kể lại chuyện hai vợ chồng ở dưới quê.
Cuộc sống của vợ chồng Chu Tri Bạch dưới quê, mẹ Chu đã từng nghe Thẩm Thu kể lại, sau đó lại truyền đạt cho Chu Tri Ninh. Chu Tri Ninh cảm thấy Thẩm Hạ đang toàn kể mấy chuyện tốt đẹp, bèn nhìn Chu Tri Bạch đầy xót xa.
"Tiểu Bạch khổ rồi."
Em trai cô ấy từ nhỏ lớn lên trong nhung lụa, chưa từng phải chịu khổ. Vậy mà xuống quê một chuyến, đúng là khổ thế nào cũng trải qua đủ cả. Chu Tri Bạch thì lại chẳng thấy mình khổ tí nào, cuộc sống ở dưới đó anh thấy ngọt ngào lắm ấy chứ.
"Chị hai, em không thấy khổ đâu, ngược lại còn phải cảm ơn ông nội đã sắp xếp cho em về quê. Không thì em đâu tìm được người vợ tuyệt vời thế này." Nói rồi anh nhìn Thẩm Hạ với ánh mắt đầy dịu dàng.
"Chứng tỏ em với em dâu có duyên." Ai mà ngờ chỉ một lần về quê đã rước được vợ, mà lại là một cô vợ siêu giỏi như vậy? Không gọi là duyên thì gọi là gì!
Chu Tri Bạch tiện miệng hỏi: "Vậy còn duyên của chị hai đâu?"
Chu Tri Ninh khựng lại một chút, mặt bỗng đỏ lên.
Thẩm Hạ vẫn luôn chú ý đến sắc mặt của cô ấy, vừa thấy mặt đỏ là biết ngay có chuyện.
"Chị hai làm gì có duyên gì đâu." Chu Tri Ninh đỏ mặt đáp lại.
Nếu cô ấy thật sự có duyên thì đâu đến nỗi ngồi đây xem vợ chồng thằng em phát "cẩu lương", còn bị dằn mặt đến chua cả ruột!
"Vậy chị hai có thích đồng chí nào không?" Chu Tri Bạch mắt không rời chị hai, rồi nghiêm túc hỏi.
Chu Tri Ninh nghi ngờ nhìn Chu Tri Bạch, cảm thấy hôm nay anh có gì đó là lạ. Đứa em trai trước giờ đến chai dầu đổ cũng chẳng buồn đỡ lên như anh, sao tự nhiên lại quan tâm đến chuyện tình cảm của chị gái chứ?
Thẩm Hạ nhanh ch.óng lên tiếng giải thích: "Chị hai, mấy ngày nay anh ấy bộc phát tình cảm cha già, nhìn ai cũng muốn quan tâm chuyện yêu đương. Vừa nãy còn thấy Ngụy Bình An ngoài kia, cũng kéo cậu ta lại hỏi han một hồi."
Thẩm Hạ nhìn biểu cảm dửng dưng của Chu Tri Ninh khi nghe đến tên Ngụy Tiểu béo thì liền biết ngay đồng chí Tiểu Béo này đúng là đơn phương, chỉ mình cậu ta tình nguyện thôi.
Chu Tri Ninh "ồ" một tiếng, cảm thấy đúng là việc em trai mình bây giờ có thể làm ra được. Nhưng mà cô ấy lại khẽ lắc đầu: "Có lẽ duyên phận của chị đi lạc đường rồi."
"Thế chị hai có thích kiểu đàn ông nào không? Chị xinh đẹp, tính cách lại tốt, chắc là có nhiều người theo đuổi lắm đúng không?" Thẩm Hạ cười hỏi.
Mặt Chu Tri Ninh càng lúc càng đỏ, không biết sao đang nói chuyện lại tự nhiên chuyển sang đề tài tình cảm của cô ấy nữa.
Chu Tri Ninh hơi ngượng, nhưng cũng hiểu rõ Thẩm Hạ và Chu Tri Bạch chỉ là trò chuyện đến đây chứ không có ý gì khác, nên cũng không tiện từ chối trả lời. Nghĩ tới kế hoạch gần đây, cô ấy dứt khoát "lỡ thì lỡ luôn", mặt đỏ bừng nói: "Hiện tại chị chưa có ai thích cả, nhưng mà dạo này cũng có ý định tìm người yêu rồi."
Nghe vậy, mắt Thẩm Hạ lập tức sáng lên. Đây chẳng phải là dấu hiệu rằng đồng chí Ngụy Tiểu béo vẫn còn cơ hội hay sao?
Thật ra cô cũng không định làm bà mai giữa Chu Tri Ninh với Tiểu Béo, chỉ đơn giản là thấy tò mò hai người này liệu có duyên không thôi. Bỏ qua chuyện cha mẹ Tiểu Béo chẳng ra gì, bản thân cậu ấy vẫn là người rất tốt, lại còn hiểu rõ tính cách nhau từ bé đến giờ. Tất nhiên, đó chỉ là suy nghĩ cá nhân của cô, còn chuyện thực tế thế nào thì cô sẽ không chen vào.
Chu Tri Bạch nghe vậy thì thở phào, lập tức hỏi tiếp: "Chị hai thích kiểu đàn ông như thế nào?"
Đã nói đến nước này, Chu Tri Ninh cũng không định giấu diếm nữa, cô ấy nói: "Phải cao ráo, không thì sau này sinh con ra xấu lắm. Không được thấp hơn chị. Phải là người tốt, đối xử với chị thật lòng, có công việc đàng hoàng, tốt nhất là giống em dâu, phải cho chị cảm giác an toàn."
Nghe đến mấy tiêu chí đầu, Thẩm Hạ cảm thấy tiêu chuẩn chọn chồng của Chu Tri Ninh như thể đang "đo ni đóng giày" cho đồng chí Ngụy Tiểu béo vậy. Nhưng đến tiêu chí cuối cùng,"phải cho chị cảm giác an toàn như em dâu", xin lỗi chứ đồng chí Tiểu Béo không đáp ứng nổi thật.
Lúc này Chu Tri Bạch hoàn toàn yên tâm. Chỉ cần chị hai không có ý gì với Ngụy Tiểu béo thì anh vẫn có thể vô tư làm bạn thân với cậu ta tiếp.
Còn về phần Tiểu Béo? Là đàn ông thì nên trải qua vài chuyện, trong đó bao gồm cả việc người mình thích không thích lại mình. Anh tin, rồi sẽ có ngày Tiểu Béo gặp được người vừa thích cậu ấy, mà cũng được cậu ấy yêu.
"Chúc chị hai sớm tìm được người đàn ông có thể cho chị cảm giác an toàn. Nhưng chị này, nếu có tin gì thì phải báo em đầu tiên, em phải xem mắt trước mới được." Chu Tri Bạch nhắc nhở.
"Biết rồi, nếu chị thật sự gặp được người đó, sẽ báo ngay cho em đầu tiên, để em giúp chị xem mắt." Biết em trai là quan tâm mình, Chu Tri Ninh cười tươi đáp lời.
Chu Tri Bạch lúc này mới hoàn toàn yên tâm.
Thẩm Hạ: "..." Không biết đồng chí Ngụy Tiểu béo có còn cơ hội nào không nữa.
Sau màn "thử nghiệm" tối nay, Chu Tri Bạch hoàn toàn yên tâm.
Tối nằm trên giường, anh còn ra vẻ tiếc nuối thay cho Ngụy Tiểu Béo:
"Xem ra Ngụy Tiểu Béo chẳng có cửa làm anh rể anh rồi."
Thẩm Hạ liếc anh một cái, chậm rãi nói:
"Sao anh chắc thế? Chị hai bây giờ cũng đâu có ai trong lòng, nói vậy thì Ngụy Tiểu Béo vẫn còn cơ hội chứ?"
Chu Tri Bạch chẳng hề để tâm, nhìn vợ rồi cười đắc ý:
"Vợ yên tâm, hai người đó chắc chắn không thành. Ngụy Tiểu Béo không hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của chị hai anh, hơn nữa cậu ta còn nhỏ hơn chị hai tận hai tuổi cơ mà."
Chị hai chắc chắn sẽ không chọn người kém tuổi, vậy là Ngụy Tiểu Béo coi như hết hy vọng. Anh nhớ rõ, trước đây cả chị cả lẫn chị hai đều từng nói, sau này nhất quyết không yêu ai ít tuổi hơn mình.
Thẩm Hạ không phục:
"Kém hai tuổi thì sao? Tình chị em mới là ngọt nhất đấy!"
Chu Tri Bạch đưa tay ôm c.h.ặ.t vợ, dụi đầu vào n.g.ự.c cô rồi ngẩng lên nhìn cô đầy "oán trách", giọng đầy uất ức:
"Vợ ơi, sao em cứ bênh Ngụy Tiểu Béo hoài vậy?"
Hôm nay cô bênh cậu ta không biết bao nhiêu lần rồi. Còn nói tình chị em ngọt nhất nữa chứ.
Ý gì đây? Chê anh già hơn cô à?
Tính theo tuổi thật của vợ thì cô chỉ nhỏ hơn anh một tháng, nhưng lại lớn hơn Ngụy Tiểu Béo một tháng, nói thế chẳng phải...
Tất nhiên, mấy suy nghĩ ngớ ngẩn kiểu này Chu Tri Bạch không dám nói ra miệng. Nhưng trong lòng thì vẫn thấy ghen l.ồ.ng lộn, miệng cứ chua lét.
Thẩm Hạ nghe ra được cái vị chua trong lời anh thì thấy buồn cười, liền đưa tay véo má anh một cái rồi cười hỏi:
"Vậy sao anh lại không muốn Ngụy Tiểu Béo làm anh rể? Nếu bỏ qua chuyện gia đình cậu ta, thì bản thân Ngụy Tiểu Béo đâu có tệ?
Hơn nữa, hai người là bạn từ nhỏ, tính tình cậu ta thế nào anh còn lạ gì. Nếu thật sự có duyên với chị hai, anh định chia rẽ họ thật à?
Anh cũng làm được cái chuyện thất đức là phá hoại đôi lứa người ta? Hay là anh phân biệt giai cấp, thấy gia cảnh nhà Ngụy Tiểu Béo không xứng với con gái nhà họ Chu?"
Chu Tri Bạch bị vợ hỏi cho cứng họng, nhưng cũng phải thừa nhận cô nói không sai.
Chỉ là nghĩ tới chuyện sau này phải gọi Ngụy Tiểu Béo là "anh rể", anh thấy cứ khó chịu thế nào ấy.
