Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 310
Cập nhật lúc: 28/03/2026 02:08
Ông cụ Hàn tính toán đâu vào đấy, mọi chuyện diễn ra cũng suôn sẻ như kế hoạch, chỉ là không ngờ người đầu tiên phản đối lại chính là cháu trai mình.
Ông cụ Hàn nghiến răng, cố kìm lại cơn giận muốn vung tay cho Hàn Hiểu Quân một trận giữa đám đông, sau đó quay đầu nhìn Thẩm Hạ với gương mặt áy náy: "Cháu dâu à, ông Hàn hồ đồ rồi, quên mất cháu chưa học b.ắ.n s.ú.n.g. Là ông suy nghĩ không chu đáo, mình chọn lại hạng mục khác đi. Lần này ông không nói nữa, cháu dâu, cháu tự chọn đi, cháu giỏi cái gì thì thi cái đó với Hiểu Quân."
Thẩm Hạ mỉm cười vừa phải, gật đầu rồi quay sang hỏi Hàn Hiểu Quân bên cạnh: "Cậu giỏi nhất cái gì?"
Dù ông cụ Hàn giấu rất khéo mưu tính trong lòng, Thẩm Hạ vẫn đoán ra được ít nhiều.
Muốn cô tự biết khó mà lui sao?
Không những không lui, cô còn định dùng chính môn mà cháu ông giỏi nhất để vả cho ông một cái đau điếng vào mặt.
Chỉ là thi b.ắ.n s.ú.n.g thôi mà?
Được thôi, đấu trực diện đi.
Cô chưa từng cầm s.ú.n.g thật, nhưng loại s.ú.n.g hơi trong mấy quầy b.ắ.n bóng thì cầm đến mức chủ quầy nhìn thấy cô là xin cô đừng đến nữa. Chỉ cần cô xuất hiện, toàn bộ quà tặng trên quầy đều về tay cô hết.
"Bắn s.ú.n.g, sư phụ, môn em giỏi nhất chính là b.ắ.n s.ú.n.g. Em thấy thi b.ắ.n s.ú.n.g với sư phụ là không công bằng, sư phụ chọn môn khác đi thì hơn." Hàn Hiểu Quân ưỡn thẳng lưng, nói đầy khí thế.
Điểm này đúng là Hàn Hiểu Quân hơn ông cụ nhà họ Hàn một bậc, thay vì nói là thẳng thắn thì phải nói là gã không có cái sự thâm sâu như ông nội. Một người hiếm thấy chính trực như vậy. Hôm nay, Thẩm Hạ có cái nhìn khác về đối phương.
"Thi b.ắ.n s.ú.n.g!"
"Bắn s.ú.n.g? Sư phụ, vừa rồi sư phụ có nghe em nói không? Em nói em giỏi nhất là b.ắ.n s.ú.n.g đấy! Vậy mà sư phụ vẫn muốn thi? Sư phụ có phải là..." Chữ "ngốc" cuối cùng, Hàn Hiểu Quân cố nuốt lại.
Gã nghĩ chắc Thẩm Hạ chưa tỉnh ngủ, đầu óc lộn xộn rồi. Nếu không, sao nghe gã nói rõ ràng thế còn nhất quyết chọn thi b.ắ.n s.ú.n.g?
Thẩm Hạ gật đầu chắc nịch: "Cậu không nghe nhầm, tôi cũng không nói nhầm, tôi nói là b.ắ.n s.ú.n.g."
"Nhưng mà..."
"Thôi được rồi, Hiểu Quân, cháu dâu ông đã nói thi b.ắ.n s.ú.n.g thì cứ thi b.ắ.n s.ú.n.g." Ông cụ Chu vẫn im nãy giờ, giờ lên tiếng ngắt lời Hàn Hiểu Quân.
Ông cũng lo Thẩm Hạ sẽ thua, nhưng ông càng tin cô hơn và càng muốn vả mặt ông cụ Hàn một cú. Mấy cái mưu tính của ông già đó, ông còn đoán ra rõ hơn cả Thẩm Hạ.
"Nhưng mà ông Chu, sư phụ cháu chưa từng luyện b.ắ.n s.ú.n.g, như vậy không công bằng với sư phụ..." Cái cậu ngốc này, đúng là chính trực đến mức khiến ông Hàn muốn g.i.ế.c cho rồi.
Không biết nói chuyện thì thôi đừng nói, đứng yên nghe người ta nói là được rồi.
Cái miệng đang yên đang lành lại cứ nói toàn mấy câu chọc điên ông.
Nhà họ Hàn đúng là sinh ra cái thằng cháu ngốc này!
Thẩm Hạ liếc nhìn lão Hàn đang tức đến mức đứng cũng không vững, lại còn cố nhịn cơn giận, mặt thì gượng gạo treo nụ cười cứng đờ.
Cô nhếch môi, giọng nhàn nhạt:
"Ai nói tôi chưa từng luyện b.ắ.n s.ú.n.g?"
Nghe vậy, Hàn Hiểu Quân lập tức trợn tròn mắt. Ngay cả ông cụ bên cạnh cũng hơi nghiêm túc hẳn lên.
"Sư phụ, thật sự là người từng luyện b.ắ.n s.ú.n.g rồi?" Hàn Hiểu Quân cười toét miệng hỏi.
Thẩm Hạ gật đầu, nói với vẻ rất đàng hoàng:
"Hồi nhỏ tôi hay dùng ná cao su b.ắ.n tổ chim trên cây, tay b.ắ.n cũng không tệ lắm đâu. Không dám nói trăm phát trăm trúng, nhưng mười phát thì ít nhất cũng trúng chín. Dùng s.ú.n.g b.ắ.n bia chắc cũng chẳng khác b.ắ.n ná là bao, đúng không?"
Hàn Hiểu Quân há hốc mồm, trông như muốn nói gì đó mà chẳng thốt nên lời.
Sư phụ nhà gã đúng là tự tin đến mức hơi quá đà rồi đấy.
Bắn ná mà đem so với b.ắ.n s.ú.n.g thật á?
Cô có khi còn chưa biết cách bóp cò thế nào ấy chứ!
Ông cụ ban đầu cũng ngẩn người, nhưng sau đó thì "ha ha" cười to hai tiếng, bước đến trước mặt Thẩm Hạ, nhìn cô đầy tán thưởng rồi khẳng định chắc nịch:
"Cháu dâu ông nói đúng! Bắn s.ú.n.g với b.ắ.n ná b.ắ.n tổ chim trên cây, cùng một đạo lý cả thôi! Lão Hàn, ông nói có phải không?"
Bị lôi vào bất ngờ, mặt lão Hàn cứng đờ, đành gượng cười phụ họa:
"Lão ca nói đúng, đúng là một đạo lý."
Thẩm Hạ kiên quyết, ông cụ hậu thuẫn, lão Hàn miễn cưỡng giữ thái độ trung lập, Hàn Hiểu Quân thì chẳng còn cách nào cho nên đành thuận theo Thẩm Hạ.
Trong đầu còn đang nghĩ, lát nữa mình nên nhường chút, để cô ấy thua không quá t.h.ả.m. Thẩm Hạ như nhìn thấu được tâm tư nhỏ của gã, cô nghiêm túc nhìn thẳng vào mắt Hàn Hiểu Quân, giọng nói chưa bao giờ nặng nề như vậy:
"Đồng chí Hàn Hiểu Quân, cậu biết cách tôn trọng đối thủ lớn nhất trong một cuộc thi là gì không?"
"Là dốc toàn lực. Tôi mong cuộc thi giữa tôi và cậu hôm nay, cậu có thể tôn trọng tôi, tôi cũng tôn trọng cậu, cả hai chúng ta đều nghiêm túc mà đối đãi. Tôi muốn nhìn thấy thực lực thật sự của cậu."
Những lời của Thẩm Hạ không chỉ khiến Hàn Hiểu Quân xúc động, mà cả ông cụ và lão Hàn cũng đều thấy chấn động.
Ông cụ nhìn Thẩm Hạ với ánh mắt đầy tự hào, trong lòng ngập tràn hãnh diện nghĩ.
Dù cháu dâu mình cuối cùng có thắng hay không thì chỉ với khí độ này thôi, đã thắng đứt thằng nhóc nhà họ Hàn rồi, cũng thắng luôn cả lão già thâm sâu khó đoán kia.
Ông cụ đắc ý liếc sang nhìn ông cụ Hàn đứng bên cạnh. Thấy mặt đối phương không biểu cảm, chẳng nhìn ra được đang nghĩ gì thì cũng không thèm suy đoán nữa.
Ông cụ xoay người về phía không xa, giơ tay gọi một người lính đang mặc quân phục. Người lính nhanh ch.óng chạy lại, đứng nghiêm giơ tay chào rồi hô một tiếng:
"Chào thủ trưởng!"
Rồi lại quay sang ông Hàn, chào tiếp:
"Chào sư trưởng Hàn!"
"Tiểu Lý, đi chuẩn bị dụng cụ b.ắ.n bia. Cháu dâu tôi muốn thi với thằng nhóc nhà họ Hàn." Ông cụ quay sang căn dặn Tiểu Lý.
Tiểu Lý vô thức liếc nhìn Thẩm Hạ một cái, chỉ liếc thôi rồi lập tức thu mắt về, gật đầu dõng dạc:
"Rõ!"
Nói xong lại cắm đầu chạy đi chuẩn bị. Sau khi chuẩn bị xong mọi thứ cho buổi b.ắ.n s.ú.n.g, ông cụ trước tiên bảo Tiểu Lý đưa cho Thẩm Hạ một khẩu s.ú.n.g chưa lắp đạn, rồi dạy cô cách sử dụng.
Đợi đến khi Thẩm Hạ nói đã hiểu, ông cụ lại bảo Tiểu Lý lắp đạn vào, hướng dẫn cô cách lên nòng, cách ngắm và bóp cò.
Mười phút sau, Thẩm Hạ nói cô đã học xong. Hàn Hiểu Quân đứng bên đề nghị cho Thẩm Hạ b.ắ.n thử vài phát trước.
Ông cụ Hàn cũng phụ họa theo: "Cháu dâu cứ luyện vài phát trước đi." Lời khách sáo vẫn phải nói, ông ta cũng chẳng sợ Thẩm Hạ b.ắ.n thêm vài lần là có thể đ.á.n.h bại cháu trai mình.
Lần đầu cầm s.ú.n.g thật, đúng là Thẩm Hạ cần luyện tay đôi chút, làm quen cảm giác. Dưới sự chỉ dẫn của Tiểu Lý, cô b.ắ.n ba phát, một phát trượt, một phát trúng vòng một, một phát trúng vòng năm.
Sắc mặt những người đứng xem lúc này mỗi người một kiểu. Hàn Hiểu Quân lập tức nghĩ phải nhường Thẩm Hạ mấy phát sau. Còn ông cụ Hàn thì khóe môi cong cong, ánh mắt mang theo vẻ đắc ý của người nắm chắc phần thắng.
Chỉ có ông cụ Chu là đang nhìn chằm chằm vào phát s.ú.n.g vòng năm kia, trầm ngâm suy nghĩ. Nếu ông không nhìn nhầm, thì phát trượt đầu tiên của cháu dâu là không hề nhìn mục tiêu, chỉ đơn thuần luyện cách bóp cò.
Phát thứ hai cũng vậy, không hề ngắm mà chỉ là tìm cảm giác.
Chỉ đến phát thứ ba, cô mới hơi nghiêng đầu liếc nhìn về phía bia rồi không do dự bóp cò và kết quả là trúng vòng năm.
Ánh mắt ông cụ Chu nhìn Thẩm Hạ càng lúc càng sáng rực. Không hổ danh con gái của thần xạ thủ Thẩm Nhị Trụ. Có một số năng lực là do di truyền, người khác có cố mấy cũng đuổi không kịp.
Khi hai người đã sẵn sàng, Tiểu Lý hô lớn một tiếng: "Bắt đầu!"
Thẩm Hạ và Hàn Hiểu Quân vào vị trí, mắt nhìn thẳng vào bia cách mười mét trước mặt. Hai người gần như đồng thời nổ s.ú.n.g, liên tục năm phát rồi cùng lúc hạ s.ú.n.g xuống.
Tiểu Lý và một binh sĩ khác chạy đi thống kê điểm số.
Thẩm Hạ quay người về phía ông cụ.
Ông cụ Chu cười tươi nhìn cô, giơ ngón tay cái lên: "Cháu dâu à, hôm nay cháu lại khiến ông bất ngờ đó."
Mà lần này là bất ngờ lớn nhất trong tất cả những bất ngờ trước đó. Không cần biết kết quả cuối cùng ra sao, cháu dâu của ông đã thắng rồi.
Thắng ở thiên phú.
"Lần đầu b.ắ.n đạn thật, cháu vẫn chưa quen tay, sau này mong ông chỉ dạy thêm nhiều." Thẩm Hạ liếc mắt nhìn ông cụ Hàn đang sa sầm mặt, cố ý nâng giọng nói.
Ông cụ Hàn nghe vậy thì mặt đen lại. Hôm nay coi như ông ta mất hết mặt mũi rồi. Không chỉ mất mặt, mà còn bị chính cháu ruột vả vào mặt.
Rất nhanh, kết quả được công bố.
Ông cụ Chu ra hiệu cho Tiểu Lý đọc to điểm số cuối cùng.
Tiểu Lý và đồng chí Tiểu Cao mỗi người phụ trách đọc kết quả của một người.
