Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 314
Cập nhật lúc: 28/03/2026 16:09
"Con nói năng vớ vẩn gì đấy? Bố mẹ không lo thì ai lo? Tự con á? Hừ, con tự biết cái danh tiếng của mình thế nào mà. Ai mà muốn gả con gái cho loại như con?" Bố Ngụy chỉ thẳng tay vào mặt con trai, dạy dỗ.
Ngụy Tiểu béo hất đầu, giọng lấc cấc:
"Nếu con mang tiếng xấu thì đừng đi phá hoại con gái nhà người ta, nhất là người quen của bố mẹ. Mẹ à, bạn mẹ biết tiếng con không? Nếu biết con trai mẹ bị cả đại viện chê cười mà vẫn gả con gái cho con, thì là đầu óc bà ấy có vấn đề hay con gái bà ta có khuyết điểm gì? Không ai thèm lấy, nên mới phải gán ghép với một thằng có tiếng xấu như con?
Con là Ngụy Bình An, tuy chẳng tài cán gì, nhưng con rất kén chọn. Không phải cứ là đàn bà thì con đều lấy.
Mẹ, từ nay đừng nghĩ đến chuyện giới thiệu đối tượng cho con nữa. Một người con cũng không ưng!"
Mẹ Ngụy tức đến trắng bệch mặt, tay run rẩy chỉ vào con trai mà không thốt nên lời. Bà vốn là người mềm tính, bình thường còn chẳng nỡ nói nặng, nay bị con trai chọc giận đến mức không biết mở miệng ra sao.
Bố Ngụy ở bên cạnh cũng tức không kém, giơ tay định tát thẳng vào mặt Ngụy Tiểu béo.
"Thằng mất dạy! Ai cho phép mày ăn nói với bố mẹ kiểu đấy hả?!"
Nhưng cái tát chưa kịp giáng xuống thì Ngụy Tiểu béo đã tránh được.
Cậu nhếch mép, mỉa mai:
"Có bố mẹ như hai người, đúng là số tôi khổ thật."
Từ nhỏ, bố mẹ người ta luôn đứng chắn trước mặt con, che gió chắn mưa, là chỗ dựa vững chắc cho con cái.
Chỉ có bố mẹ cậu là luôn đứng về phía người ngoài, mắng nhiếc con mình không tiếc lời.
Những chuyện đó, cậu có thể nhẫn nhịn cũng hiểu cho hoàn cảnh của họ. Nhưng bây giờ họ lại định can thiệp cả vào chuyện hôn nhân của cậu.
Lần này, cậu sẽ không nhún nhường nữa, cũng không nhân nhượng. Cho dù cuối cùng người ở bên cậu không phải là Chu Tri Ninh, thì cũng tuyệt đối không thể là bất kỳ nữ đồng chí nào do bố mẹ chọn.
Ngụy Tiểu béo chưa kịp rửa mặt đã phóng vội ra khỏi nhà.
Ra đến cửa rồi, cậu cũng chẳng biết mình nên đi đâu.
Bình thường gặp tình huống như thế này, ít ra cậu còn có thể chạy đi tìm người bạn thân của mình là đồng chí Chu Tri Bạch. Nhưng giờ thì Chu Tri Bạch dường như đã nhận ra tâm tư nho nhỏ trong lòng cậu, khiến cậu chẳng còn can đảm để gặp đối phương nữa.
Không có chỗ nào để đi, Ngụy Tiểu béo với mái tóc rối bù, áo quần lôi thôi lếch thếch cứ thế đi lang thang không mục đích.
Đi được một đoạn, cậu bỗng khựng lại.
Cách đó chừng mười mét, cậu nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Ngụy Tiểu béo có tật giật mình, vô thức liếc mắt nhìn quanh một lượt, không thấy bóng dáng Chu Tri Bạch đâu thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Hiểu rõ cái gì gọi là thời cơ khó gặp, bỏ lỡ là mất, Ngụy Tiểu béo luống cuống vuốt lại mái tóc rối, chỉnh chỉnh lại bộ đồ nhăn nhúm, hít sâu một hơi rồi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m để tự cổ vũ bản thân, ngẩng cao đầu, ưỡn n.g.ự.c, liều cả mạng bước về phía Chu Tri Ninh.
"Trùng hợp ghê, chị cũng ở đây à!" Ngụy Tiểu béo bước tới trước mặt Chu Tri Ninh, giơ tay phải lên, ngốc nghếch chào một câu.
Chu Tri Ninh nhìn cậu Ngụy Tiểu béo có phần nhếch nhác trước mặt, cô ấy hơi ngẩn ra một chút, rồi cong môi mỉm cười: "Trùng hợp thật, cậu định đi đâu vậy?"
Trước khi tới đây, Ngụy Tiểu béo đã chuẩn bị sẵn sàng hết cả rồi, thậm chí còn chuẩn bị tinh thần cho tình huống bị Chu Tri Ninh từ chối. Thế nhưng, đối diện với người ta rồi, tay chân cậu như không nghe theo sai khiến, ngay cả đầu óc cũng đơ ra.
Rõ ràng những lần gặp trước, cậu đều có thể giả vờ tỉnh bơ, không để lộ một chút cảm xúc nào. Sao lần này vừa quyết định thổ lộ, lại đột nhiên nhát gan đến vậy?
Ngụy Tiểu béo há miệng mấy lần, lời đến đầu lưỡi mà như bị đông cứng lại, không sao nói ra nổi, vội đến mức mồ hôi túa ra đầy người.
Chu Tri Ninh nhìn bộ dạng lúng túng của cậu thì hơi nhíu mày, dò hỏi: "Tiểu béo, cậu cãi nhau với Tiểu Bạch à?" Cô ấy chỉ có thể nghĩ đến khả năng này thôi.
Mấy hôm nay cô không thấy Ngụy Tiểu béo đến nhà tìm Tiểu Bạch, chuyện này đặt vào trước kia thì đúng là không thể xảy ra được.
Trước đây, khi Tiểu Bạch chưa bị điều về nông thôn, Ngụy Tiểu béo ba ngày hai bận lại chạy sang nhà họ. Nhưng từ sau khi Tiểu Bạch đi, cậu hình như ít đến hơn hẳn.
Cụ thể thế nào thì cô cũng không rõ lắm. Sau khi Tiểu Bạch bị điều đi, vì giận nên cô cũng dọn ra ngoài sống. Việc Ngụy Tiểu béo có còn lui tới thường xuyên như trước hay không, cô thật sự không rõ.
Có điều, mỗi lần cô về nhà nghỉ ngơi đều tình cờ chạm mặt Ngụy Tiểu béo, không chỉ một lần mà lần nào về cũng gặp. Cậu đến để hỏi thăm tình hình của Tiểu Bạch dưới quê.
Về sau, khi nhà họ Chu gặp chuyện, người trong khu tập thể ai cũng tránh như tránh tà, chỉ có Ngụy Tiểu béo không ngại bố mẹ ngăn cản, vẫn chạy sang hỏi han, thậm chí còn tất bật giúp đỡ đi tìm thông tin.
Lúc ấy, Chu Tri Ninh đã thấy, người bạn này của em trai cô thật sự không uổng công quen biết.
Ngụy Tiểu béo đỏ bừng cả mặt, lắc đầu lia lịa: "Không... không có, em với Tiểu Bạch không có cãi nhau."
Ánh mắt nghi hoặc của Chu Tri Ninh lướt qua người cậu một vòng rồi thầm nghĩ, không cãi nhau thì đỏ mặt cái gì? Ấp úng cái gì?
Cô càng tin chắc hai người đó nhất định là cãi nhau rồi.
Mấy ngày nay, cậu em trai nhà cô hành xử kỳ lạ quá thể. Không những đi làm cùng cô, tan làm cũng chạy đến đón.
Khiến cô cứ thấy bất an, hỏi nguyên do thì lại không chịu nói. Có lần cô nhắc đến Ngụy Tiểu béo, nó còn nổi cáu cơ mà.
Hóa ra là hai người cãi nhau thật à!
Chu Tri Ninh cười như đã hiểu rõ mọi chuyện: "Tiểu Béo, em với Tiểu Bạch là bạn thân mà. Bạn bè thân thiết thì thi thoảng cãi nhau là chuyện bình thường thôi. Đợi vài hôm nữa nó hết giận, chắc chắn sẽ lại tìm em ngay."
Tính cách của em trai mình thế nào, Chu Tri Ninh còn hiểu rõ hơn ai hết. Lần này nó giận dỗi với Ngụy Tiểu Béo, phần lớn chắc chắn là do nó gây ra.
Cô không tiếp xúc nhiều với Ngụy Tiểu Béo, nhưng từng nghe em trai nói, tính cậu ấy tuy không dễ chịu nhưng chưa bao giờ nổi cáu với nó. Nó còn bảo, có lúc Ngụy Tiểu Béo cứ như anh trai, chuyện gì cũng nhường nhịn nó.
Ngụy Tiểu Béo đỏ mặt lắc đầu: "Tụi em... tụi em thật sự không cãi nhau."
Chu Tri Ninh rõ ràng không tin, cô trêu: "Không cãi nhau mà mặt đỏ làm gì?"
Ngụy Tiểu Béo nghe xong mặt càng đỏ hơn, đỏ đến mức như sắp nhỏ m.á.u, không chỉ mặt mà đến vành tai cũng đỏ lựng.
Chu Tri Ninh lần đầu tiên thấy Ngụy Tiểu Béo đỏ mặt như vậy, cho nên liền khựng lại một giây rồi lo lắng hỏi: "Em... em không phải đang ốm đấy chứ?"
Ngụy Tiểu Béo không gật cũng chẳng lắc.
Cậu không ốm ở thân thể, nhưng hình như trong lòng thì có gì đó không ổn thật. Không thì tại sao mỗi lần nhìn thấy Chu Tri Ninh, tim cậu lại như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng?
Ngụy Tiểu Béo biết rõ lý do tim mình đập loạn. Cậu hít sâu một hơi, khép mắt lại, lúc mở ra thì mặt đã bớt đỏ đi chút ít, đôi mắt dán c.h.ặ.t vào gương mặt đầy lo lắng trước mặt như thể gom hết dũng khí cả đời, giọng run run: "Đồng chí Chu Tri Ninh, em thích chị."
Cậu chỉ nói "em thích chị", mấy chữ đơn giản thôi nhưng đã dốc hết sức lực và can đảm.
Đến mức ngay cả câu "chị có thể làm bạn gái em không?" cậu cũng không dám thốt ra.
Nói ra được lời đã cất giữ bấy lâu trong lòng, Ngụy Tiểu Béo lập tức thấy nhẹ nhõm. Cậu nhe răng cười, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào Chu Tri Ninh như đang chờ đợi câu trả lời từ cô.
Chu Tri Ninh hoàn toàn sững sờ. Vừa rồi cô nghe nhầm sao? Ngụy Tiểu Béo lại nói là thích cô?
Chu Tri Ninh khẽ rùng mình, chuyện này... quá hoang đường rồi.
Phải biết rằng từ trước đến nay cô luôn xem Ngụy Tiểu Béo như em trai.
Cố nén cơn chấn động trong lòng, Chu Tri Ninh mỉm cười nhã nhặn, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh nhất có thể: "Tiểu Béo, chị luôn xem em là em trai. Trong mắt chị, em cũng giống Tiểu Bạch thôi."
Lời từ chối này đã đủ nhẹ nhàng rồi chứ? Ai mà lại có thể có suy nghĩ gì với đứa em trai của mình chứ?
Dù sớm đã đoán được kết quả, nhưng trong lòng Ngụy Tiểu Béo vẫn nhói lên một cái. Cậu cố đè nén nỗi xót xa, nghiêm túc nhìn Chu Tri Ninh rồi không cam lòng nói: "Đâu ai quy định em trai thì không được thích chị? Với lại, chúng ta là chị em kiểu gì chứ?"
Một đứa họ Ngụy, một đứa họ Chu, chẳng liên quan gì đến nhau hết. Cái kiểu "chị em" từ trên trời rơi xuống ấy là gì?
Ban đầu Ngụy Tiểu Béo chỉ muốn thổ lộ với Chu Tri Ninh để khỏi phải nuối tiếc. Dù kết quả thế nào, cậu cũng chấp nhận. Nhưng hình như cậu đã đ.á.n.h giá thấp tình cảm của mình dành cho cô. Tình yêu vốn dĩ là ích kỷ. Tình yêu của Ngụy Tiểu Béo cũng vậy. Lần đầu tiên thích một người, cậu không cam lòng bị đ.á.n.h bại chỉ bởi hai chữ "em trai".
