Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 319
Cập nhật lúc: 28/03/2026 17:25
May mà Chu Tri Bạch không biết được suy nghĩ trong lòng chị mình, nếu không thì chắc chắn đã vênh váo lắm rồi. Không chỉ biết Ngụy Tiểu béo thích chị gái mình, mấy ngày nay anh còn phòng bị như thể canh trộm.
"Vợ ơi, chị hai nói gì với em vậy?" Nhìn bóng dáng Chu Tri Ninh biến mất nơi cầu thang, Chu Tri Bạch nhíu mày hỏi Thẩm Hạ.
Anh cứ có cảm giác hôm nay chị hai rất khác thường, khác đến mức như thể có tật giật mình.
Thẩm Hạ đã hứa với Chu Tri Ninh là sẽ không kể chuyện tối nay hai người nói gì với người nhà, càng không nói chuyện Ngụy Tiểu béo có ý với chị ấy.
Liếc mắt nhìn Chu Tri Bạch, cô lơ đãng đáp: "Không có gì đâu, chỉ là chuyện con gái bình thường thôi mà."
Chu Tri Bạch càng nhíu mày c.h.ặ.t hơn, phản ứng của Thẩm Hạ càng khiến anh nghi ngờ.
Nhưng Thẩm Hạ không cho anh cơ hội gặng hỏi đến cùng, mà kéo tay anh lên lầu:
"Em buồn ngủ rồi, mình về phòng ngủ thôi."
Chu Tri Bạch còn định nói gì đó, nhưng Thẩm Hạ không để anh mở miệng.
Về đến phòng, cô lập tức vào phòng tắm. Đến khi cô tắm xong đi ra, lại giục Chu Tri Bạch vào rửa mặt, đợi anh xong xuôi thì cô đã nằm trên giường ngủ khò khò rồi.
Chu Tri Bạch dù gan to bằng trời cũng không dám đ.á.n.h thức một bà bầu đang ngủ. Từ sau khi mang thai, tính tình vợ không còn dịu dàng như trước nữa, anh mà dám làm cô tỉnh dậy, cô sẽ không ngần ngại đ.ấ.m anh một trận đâu!
Thế nên anh chỉ đành ngoan ngoãn cởi giày lên giường, đè nén sự nghi ngờ trong lòng mà ngủ. Nhưng tâm sự chưa giải tỏa, cả đêm anh ngủ không ngon giấc.
Chu Tri Bạch là kiểu người hễ trong lòng có khúc mắc là không ngủ yên được. Vừa mở mắt ra sáng hôm sau, chuyện đầu tiên anh làm là hỏi vợ cho rõ ràng:
"Vợ ơi, rốt cuộc tối qua chị hai nói gì với em thế? Anh cứ thấy lạ lạ sao ấy."
Càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn, cứ như hai người họ đang giấu cậu chuyện gì.
Thẩm Hạ mới vừa mở mắt, đầu óc còn chưa tỉnh hẳn: "..."
"Đã bảo là chuyện con gái với nhau rồi, anh hóng hớt cái gì chứ?" Thẩm Hạ cố tình nghiêm mặt, tỏ vẻ không kiên nhẫn.
Chu Tri Bạch mím môi, bỗng rướn người lại gần, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào cô:
"Vợ à, sao anh cứ cảm thấy em đang giấu anh chuyện gì vậy?"
Nói xong còn nhìn cô với ánh mắt ấm ức như con cún nhỏ bị bỏ rơi.
Ý tứ rất rõ ràng, anh có chuyện gì cũng đều kể với em, vậy mà em lại giấu anh, anh buồn lắm đấy, em phải dỗ anh, phải kể thật với anh.
Thẩm Hạ: "..."
"Em đói rồi, đi ăn sáng thôi."
Cô là người giữ lời và kín miệng lắm đấy nhé.
Chu Tri Bạch ngẩn người, đến chiêu sát thủ cũng tung ra rồi mà vợ vẫn không mềm lòng?
Thẩm Hạ nhìn Chu Tri Bạch đang đứng đơ như tượng, nghi ngờ cả cuộc đời thì cố nhịn cười rồi vỗ vỗ vai anh: "Em đói rồi, đi nấu cơm đi."
Chu Tri Bạch: "..." Giờ thì anh còn lòng dạ nào mà nấu cơm chứ.
"Vợ ơi, em muốn ăn gì?" Vợ mình, thì sao chứ? Cưng chiều thôi.
Không nói thì thôi, lát nữa anh đi tìm chị hai.
Chị hai còn dễ nói chuyện hơn vợ anh nhiều, chỉ cần anh dịu giọng năn nỉ vài câu, đảm bảo chị ấy sẽ khai sạch mọi chuyện. Chu Tri Bạch xuống nhà nấu cơm sáng cho vợ, Thẩm Hạ cũng không ngủ nổi nữa, lồm cồm ngồi dậy đi theo xuống bếp.
Vừa lúc bữa sáng Chu Tri Bạch nấu xong, cửa lớn trong nhà vang lên tiếng gõ. Bình thường giờ này vẫn còn sớm, chưa đến lúc cô giúp việc Lưu tới nhà nấu ăn.
Chu Tri Bạch đang đeo tạp dề liền đi ra mở cửa, Thẩm Hạ thì rướn cổ nhìn ra phía cổng.
Chu Tri Bạch vừa mở cổng sân, liền thấy Hàn Hiểu Quân đứng đó thì nhíu mày: "Đại lực sĩ, sáng sớm không ngủ còn mò đến nhà tôi làm gì?"
Giờ này ngoài vợ anh ra, người khác chắc vẫn còn đang say giấc nồng. Huống chi hôm nay là Chủ nhật, cũng đâu phải đi huấn luyện. Tên đô con này đột nhiên chạy đến đây, không phải rảnh rỗi sinh nông nổi thì chắc chắn là có chuyện.
Hàn Hiểu Quân làm mặt vô tội: "Anh Bạch, là Ngụy Tiểu béo nhờ em đến tìm anh đấy." Cũng không hiểu Ngụy Tiểu béo phát rồ cái gì, không tự đi tìm Chu Tri Bạch mà còn sai gã đến truyền lời.
Chưa kịp để Chu Tri Bạch lên tiếng, gã đã nói tiếp: "Anh tiểu Bạch, anh có đoán được Ngụy Tiểu béo tìm anh là vì chuyện gì không?"
Chu Tri Bạch cố kiềm cơn bực, lạnh giọng: "Nói nhanh."
Nếu anh biết thì còn đến lượt cái tên đô con này đứng đây vòng vo sao?
Hàn Hiểu Quân thấy giọng điệu Chu Tri Bạch khó chịu, sắc mặt cũng chẳng vui. Ánh mắt gã vô thức trượt xuống, nhìn thấy cái tạp dề trên người Chu Tri Bạch, mắt tròn xoe ngạc nhiên hét lên: "Anh tiểu Bạch, anh đang nấu cơm hả? Sao anh biết nấu cơm thế? Không phải, một người đàn ông như anh mà..."
Chưa kịp nói xong, Chu Tri Bạch đã "rầm" một tiếng đóng sập cổng sân.
Mẹ nó, đúng là bị ngu mới đứng đó nghe hắn lải nhải.
Sáng sớm đã bị vợ giấu chuyện mà không chịu nói, giờ lại thêm cái tên đầu đất này mò tới tìm ăn đòn.
Hàn Hiểu Quân nhìn cánh cổng bị đóng lại trước mặt mà đờ người, rõ ràng gã có nói gì đâu, sao tự dưng lại nổi giận?
Trong lòng thầm mắng Chu Tri Bạch tính tình chẳng khác gì phụ nữ, nắng mưa thất thường, nói đổi là đổi ngay. Nhưng tay chân thì chẳng dám chậm trễ, đã đồng ý với Ngụy Tiểu béo rồi thì nhất định phải làm cho xong.
"Anh teieur Bạch, mở cửa đi, em có chuyện quan trọng muốn nói với anh!" Hàn Hiểu Quân vừa gõ cửa "rầm rầm" vừa hét lớn.
Chu Tri Bạch không thèm ngoảnh lại, cứ thế quay người bước vào nhà. Giờ phút này, dù trời có sập cũng không đủ khiến anh quan tâm.
Thẩm Hạ bước ra, hỏi anh: "Ngoài đó là Hàn Hiểu Quân à?" Tên đó cái gì cũng không giỏi, chỉ được cái giọng to, cả xóm nghe thấy rõ mồn một.
Nếu để gã tiếp tục gào nữa, chắc cả nhà đều bị đ.á.n.h thức mất. Cô bước đến mở cổng sân, Chu Tri Bạch lười biếng bước theo sau vợ. Anh cũng muốn xem thử tên đô con này rốt cuộc có chuyện gì "quan trọng" đến mức phải tới tận nhà phá giấc sáng sớm. Tốt nhất là chuyện thật sự quan trọng, không thì anh cho ăn đòn.
Hàn Hiểu Quân vừa thấy Thẩm Hạ, vội vàng hạ tay đang giơ lên, mắt sáng rỡ: "Sư phụ, chị..."
"Cậu tới nhà tôi có chuyện gì, nói nhanh." Chu Tri Bạch lạnh giọng cắt ngang lời gã.
Hàn Hiểu Quân bĩu môi, mắt đảo một vòng rồi ngẩng đầu nhìn Thẩm Hạ với vẻ mặt ấm ức, làm như mình là "trà xanh nhỏ" đang đi mách lẻo với sư phụ: "Sư phụ, chị xem anh tiểu Bạch kìa!" Giọng gã cố ý kéo dài, ra vẻ mình vừa bị Chu Tri Bạch bắt nạt thê t.h.ả.m lắm.
Chưa đợi Chu Tri Bạch mở miệng, Thẩm Hạ đã giơ chân đá cho một cú.
Muốn c.h.ế.t hả? Sáng sớm mà đến nhà người ta bày trò!
"Nói chuyện cho t.ử tế vào."
Hàn Hiểu Quân bị đá một cú vào chân đau điếng, nhưng vẫn cố cãi lý: "Sư phụ, sao chị lại phân biệt đối xử vậy?"
"Chu Tri Bạch là đàn ông của tôi, cậu thì miễn cưỡng tính là đệ t.ử, mặt mũi đâu mà đòi so sánh với anh ấy?" Thẩm Hạ nói rồi lại giơ chân đá thêm phát nữa.
Hàn Hiểu Quân tránh được cú đá vừa rồi của Thẩm Hạ, mặt mếu máo: "Không so thì thôi chứ, sao lại phải đá người ta?"
Thẩm Hạ: "..."
Hít sâu một hơi, cô nghiến răng nói: "Sáng sớm cậu mò đến nhà tôi làm gì, có chuyện thì nói mau, không có thì biến."
Hàn Hiểu Quân nào dám làm càn trước mặt Thẩm Hạ, hã cúi người xoa xoa cái bắp chân bị đá đau rồi đứng thẳng dậy, chỉ vào Chu Tri Bạch: "Tôi đến truyền lời của Ngụy Tiểu béo."
Không phải vì chuyện của Ngụy Tiểu béo thì gã cũng chẳng rỗi hơi đến đây sáng sớm để chịu trận đâu.
Trong mắt Thẩm Hạ hiện lên chút ngạc nhiên, hỏi: "Cậu ấy nhờ cậu nhắn gì?"
Hàn Hiểu Quân: "Ngụy Tiểu béo nói có chuyện muốn nói với anh tiểu Bạch, bảo anh ấy đến gặp cậu ta."
Thẩm Hạ liếc nhìn Chu Tri Bạch, ánh mắt anh hơi tối lại. Từ bao giờ Ngụy Tiểu béo muốn gặp anh lại phải nhờ người khác nhắn?
Chẳng lẽ cậu ta biết mình đã phát hiện ra tâm tư của cậu ấy, nên không dám đến tận nơi?
"Đợi ăn xong đã, rồi tôi đi tìm cậu ấy."
"Đừng mà, anh Bạch, Ngụy Tiểu béo không còn nhiều thời gian nữa, anh đi với em ngay bây giờ đi." Nghe vậy, Hàn Hiểu Quân sốt ruột hẳn lên.
Câu "Ngụy Tiểu béo không còn nhiều thời gian nữa" khiến cả Thẩm Hạ và Chu Tri Bạch đều giật mình.
Hai người liếc nhau, đồng thanh hỏi:
"Ngụy Tiểu béo sao rồi?"
"Ngụy Tiểu béo mắc bệnh nan y hả?"
Hàn Hiểu Quân gãi đầu, mặt mơ hồ: "Em đâu có nói là cậu ấy mắc bệnh nan y đâu?"
Chu Tri Bạch tức đến mức giơ nắm đ.ấ.m đập vào người Hàn Hiểu Quân một cái, nghiến răng ken két:
"Rốt cuộc là chuyện gì? Nói một lần cho rõ ràng vào!"
"Ngụy Tiểu béo không biết bị con lừa nhà ai đá trúng đầu, hôm qua đến tìm em, nói là muốn nhập ngũ, bảo em nhắn giúp ông nội một tiếng... em... em bị anh ta lải nhải mãi nên đành phải đi nói giúp, rồi... rồi thì anh ta chuẩn bị đi lính luôn rồi."
Hôm qua, sau khi tỏ rõ lòng mình với Chu Tri Ninh, Ngụy Tiểu béo liền chạy đi tìm Hàn Hiểu Quân. Cậu ta biết rõ địa vị của ông cụ nhà họ Hàn, chỉ cần một câu thì chuyện nhập ngũ là chuyện nhỏ.
Ngụy Tiểu béo bày tỏ ý muốn nhập ngũ với Hàn Hiểu Quân, nhờ gã nói giúp với ông cụ Hàn. Hàn Hiểu Quân bị nài nỉ đến choáng váng, nhất thời nóng đầu liền chạy đi nhờ ông nội.
Nhưng ông cụ Hàn đâu dễ nói chuyện như gã, đâu dám tùy tiện sắp xếp cho người khác vào quân đội?
Nếu là ba của Ngụy Tiểu béo đến nói, ông cụ nể mặt vì cả hai nhà sống cùng trong đại viện, có khi còn suy nghĩ chút. Nhưng đằng này lại là Ngụy Tiểu béo tự mình mở lời.
Ông cụ nhớ rõ Ngụy Tiểu béo hiện có công việc chính thức. Vì vậy ông gọi cậu ta vào thư phòng nói chuyện. Cũng chẳng biết Ngụy Tiểu béo đã nói những gì, chỉ thấy lúc ra khỏi thư phòng, mặt mày cậu ta cười rạng rỡ.
Hàn Hiểu Quân hỏi:
"Ông tôi đồng ý rồi à?"
Ngụy Tiểu béo gật đầu, cười nói:
"Ừ, đồng ý rồi. Tiểu béo tôi sắp đi lính rồi!"
Hàn Hiểu Quân: "Tự nhiên đang yên đang lành lại muốn đi lính?"
Không phải gã coi thường nhưng với thể trạng của Ngụy Tiểu béo thì nhìn sao cũng không giống lính chút nào.
Nếu thật sự muốn đi lính thì sao không đi sớm?
Ngụy Tiểu béo năm nay gần mười chín tuổi rồi, trong khi bọn trẻ trong đại viện đều nhập ngũ từ mười sáu tuổi.
Nói thật thì cậu ta đi lính giờ cũng hơi muộn.
Ngụy Tiểu béo cười hớn hở:
"Vì cô ấy thích lính."
"Cô ấy" là ai thì Ngụy Tiểu béo không nói, Hàn Hiểu Quân cũng không hỏi thêm.
Gã tưởng "cô ấy" ở đây là chỉ ba của Ngụy Tiểu béo. Ba cậu ta cũng là quân nhân, đương nhiên hy vọng con mình nối nghiệp cha.
