Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 340
Cập nhật lúc: 31/03/2026 03:03
Cô cười tươi rói nói:
"Được gia nhập vào đại gia đình của mọi người, tôi thật sự rất vinh hạnh."
Trần Học Binh ngẩng cao đầu, ánh mắt đầy kiêu hãnh.
Dạo gần đây, hắn ta bị các nữ thanh niên trí thức vây quanh tâng bốc đến mức đầu óc lâng lâng, bước đi cũng muốn bay lên trời.
Trước kia, suốt mười chín năm, hắn ta luôn sống trong cái bóng của Lý Quân, bây giờ thì sao? Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía hắn ta, cảm giác này thật sự quá hả hê!
Đặc biệt là khi nghe tin Hàn Hiểu Lâm cũng tìm tới tham gia, Trần Học Binh lại càng lâng lâng hơn nữa. Các thanh niên trí thức lần lượt ngồi xuống ghế, chỉ còn lại Lý Quân và Quý Giai Giai vẫn đang đứng.
Sắc mặt của Lý Quân có chút mất tự nhiên, hắn cúi thấp đầu, nét mặt lộ rõ sự giằng co.
Trong lòng hắn lúc này vẫn đang rối như tơ vò, giữa Quý Giai Giai và tiền đồ, hắn vẫn chưa thực sự đưa ra được lựa chọn. Nhưng vừa trông thấy Hàn Hiểu Lâm, mấy suy nghĩ nhỏ bé trong lòng lại bắt đầu ngọ nguậy không yên.
Quý Giai Giai thì ngược lại, đang nhìn Hàn Hiểu Lâm bằng ánh mắt cảnh giác, xen lẫn ghen tị.
Hôm nay Hàn Hiểu Lâm mặc đồ mới, một chiếc áo khoác dạ bằng len mà chỉ có ở những thành phố lớn như thủ đô mới mua được. Dù là kiểu dáng hay chất liệu, độ tinh xảo đều bỏ xa chiếc áo bông trên người Quý Giai Giai đến mấy con phố.
Cùng là con gái thành phố, sao Hàn Hiểu Lâm lại hơn cô ta ở mọi mặt thế chứ?
Tất nhiên, Quý Giai Giai cũng có chỗ vượt trội. Ít nhất là ở khoản "giữ đàn ông". Điểm này, cô ta thấy mình đã thắng chắc rồi. Nghĩ vậy, tâm trạng của Quý Giai Giai lập tức nhẹ nhõm hơn hẳn, ánh mắt nhìn Hàn Hiểu Lâm tràn đầy khiêu khích.
Quý Giai Giai kéo tay áo của Lý Quân, kéo hắn cùng ngồi xuống.
Thật ra thì Lý Quân vốn chẳng muốn tham gia cái gọi là hội "học tập trao đổi" gì đó, nhưng bị Quý Giai Giai năn nỉ mãi nên cũng mềm lòng. Vừa hay hôm nay là ngày nghỉ, cô ta mở lời thì hắn cũng chẳng từ chối.
Chỉ là không ngờ cả Hàn Hiểu Lâm, người đã bỏ đi trước cũng quay lại tham gia.
Trong lòng Lý Quân thoáng thấy khó chịu.
Dù sao giữa hắn, Quý Giai Giai và Hàn Hiểu Lâm cũng có quan hệ hơi phức tạp.
Trái lại, Hàn Hiểu Lâm lại chẳng có vẻ gì là bối rối. Cô thản nhiên, lịch sự chào hỏi cả Lý Quân lẫn Quý Giai Giai.
Chỉ một sự so sánh đơn giản vậy thôi đã khiến hai người kia trở nên nhỏ mọn hẳn. Cái gọi là buổi "học tập trao đổi" thực ra chỉ là vài cô nữ trí thức thiếu đầu óc thi nhau tâng bốc Trần Học Binh, tiện thể cũng nhắc đến Lý Quân đôi chút.
Hàn Hiểu Lâm cười đến mức gương mặt cũng muốn cứng lại.
Mẹ nó, biết thế này thì có đ.á.n.h c.h.ế.t cô cũng không tham gia!
Ở trong nhà uống nước nóng với đồng chí Dương chẳng phải sung sướng hơn sao?
Người đầu óc bình thường ai lại ngồi ngoài sân, trong cái thời tiết đầu đông lạnh cóng, ngồi chờ mặt trời lấp ló sau núi để bị cóng chứ?
Nhịn đến phát điên, cuối cùng buổi học tập giả tạo ấy cũng kết thúc.
Chân của Hàn Hiểu Lâm cũng đã tê cứng vì lạnh. Trong lòng cô gào thét cả vạn lần muốn quay về quá khứ mà đập cho bản thân một trận.
Ai bảo mày tò mò?
Ai bảo mày nhiều chuyện?
Cô vẫn ngồi lại trên ghế một lúc, chờ cho m.á.u huyết lưu thông bình thường trở lại, đợi đôi chân không còn tê dại nữa mới đứng dậy.
Lúc này, cô gọi với theo Trần Học Binh, người đang định quay về ký túc xá.
"Đồng chí Trần, anh rảnh không? Tôi muốn nói chuyện với anh một lát."
Vừa dứt lời, vài ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Hàn Hiểu Lâm. Trong thoáng chốc, ai nấy đều mang trong lòng một suy nghĩ riêng.
Đặc biệt là mấy cô nữ thanh niên trí thức vốn có ý với Trần Học Binh, từng người một mở to mắt, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Hàn Hiểu Lâm.
Trước giờ sao họ lại tự động bỏ qua Hàn Hiểu Lâm nhỉ? Rõ ràng cô ấy bây giờ cũng đang độc thân kia mà? Không chừng cô ấy cũng như họ, có ý với đồng chí Trần?
Nếu Hàn Hiểu Lâm cũng tham gia tranh giành thì bọn họ còn cơ hội nào nữa chứ?
Cô ấy vừa có gia thế, vừa xinh đẹp, lại giống như Trần Học Binh, đều là người thành phố lớn. Chỉ cần không mù thì ai cũng sẽ chọn Hàn Hiểu Lâm, đâu đến lượt họ?
Nghĩ đến đây, ánh mắt các nữ trí thức nhìn về phía Hàn Hiểu Lâm không khỏi mang theo địch ý. Bình thường quan hệ có tốt đến đâu, một khi dính dáng đến đàn ông thì dù có là chị em ruột cũng khó mà nhường nhịn.
Huống gì giữa họ và Hàn Hiểu Lâm, chẳng qua chỉ là quan hệ đồng chí bình thường. Cũng có người mang tâm tư tương tự, chính là Lý Quân.
Hàn Hiểu Lâm và Trần Học Binh.
Cả hai hiện giờ đều độc thân, lại quen biết từ trước, gia đình cũng tương xứng, Trần Học Binh thì khỏi phải nói, đẹp trai, có năng lực. Tự dưng trong lòng Lý Quân nổi lên cảm giác khó chịu.
Hàn Hiểu Lâm thản nhiên để mặc mọi người đ.á.n.h giá, cô mỉm cười giải thích:
"Đừng hiểu lầm, tôi và đồng chí Trần là người cùng khu đại viện, hai bên gia đình cũng quen biết nhau. Tôi đến tìm anh ấy chỉ để hỏi chuyện về phép về quê ăn Tết cuối năm thôi. Nếu anh Trần về thành phố, tôi có thể đi cùng. Tôi là nữ, đi tàu một mình không an toàn lắm."
"Chuyện này là do người nhà tôi viết thư dặn dò đấy. Đi cùng nhau thì vẫn yên tâm hơn mà."
Vào dịp Tết, các trí thức trẻ đều có thể xin giấy phép của đội trưởng để về quê thăm nhà. Miễn có giấy chứng nhận, ai cũng có thể về. Những gì Hàn Hiểu Lâm nói đều hoàn toàn hợp lý, chẳng có gì sai. Nhưng người nghe lại suy nghĩ theo những hướng khác nhau.
Mấy cô nữ trí thức, rất ăn ý, đều để tâm đến hai chữ "khu đại viện" trong lời Hàn Hiểu Lâm.
Nếu họ không hiểu lầm, thì khu đại viện mà cô ấy nói đến chính là nơi chỉ những người có chức có quyền mới được ở?
Thì ra gia thế của đồng chí Trần lại tốt đến vậy, thảo nào khí chất lại khác biệt đến thế.
Bảo sao lại hấp dẫn ánh nhìn của họ đến vậy.
Những cô gái đang có ý với Trần Học Binh, sau khi nghe Hàn Hiểu Lâm vô tình nhắc đến hai chữ ấy, trong lòng càng thêm rối loạn. Suy nghĩ trong đầu họ cũng bắt đầu trở nên điên cuồng.
Còn Lý Quân thì lại quan tâm đến chuyện Hàn Hiểu Lâm muốn mời Trần Học Binh về thành phố cùng.
Chẳng lẽ, người nhà Hàn Hiểu Lâm và Trần Học Binh đã bắt đầu tác hợp rồi?
Không thì sao lại có chuyện bảo hai người cùng về quê?
Cảm giác khó chịu trong lòng Lý Quân càng lúc càng rõ rệt, ánh mắt nhìn Trần Học Binh và Hàn Hiểu Lâm cũng bắt đầu mang theo tức giận. Trần Học Binh hơi khựng lại, không ngờ Hàn Hiểu Lâm tìm mình chỉ để nói chuyện phép về quê ăn Tết. Hắn ta còn tưởng...
"Chắc năm nay tôi không về đâu, tôi mới xuống đây chưa lâu. Cô cứ giúp tôi gửi thư cho người nhà là được."
Không phải hắn ta không muốn về, mà là gia đình không cho phép. Họ sợ nhà họ Chu sẽ lấy chuyện hắn ta về phép làm cái cớ để bôi xấu.
"Vậy à? Thế thì tôi đi một mình vậy."
Hàn Hiểu Lâm nhún vai, có vẻ hơi tiếc nuối: "Nếu anh có gì cần gửi cho người nhà thì nhớ đưa tôi nhé."
Một câu rất bình thường, nhưng rơi vào tai những người đang có lòng riêng lại mang hàm ý khác hẳn. Hàn Hiểu Lâm chẳng buồn quan tâm người khác nghĩ gì. Cô thừa nhận, những lời này là cô cố ý nói ra.
Dù vậy, cô không nói sai gì cả. Còn việc người khác nghĩ sao, không liên quan đến cô.
Điều cô quan tâm là diễn biến sau đó.
Mục đích đến trạm trí thức trẻ hôm nay đã đạt được, Hàn Hiểu Lâm vui vẻ rời đi, vẻ mặt dửng dưng chẳng bận tâm chút nào đến "hiệu ứng dây chuyền" mà mấy câu nói của mình gây ra.
Quả nhiên, đúng như cô dự đoán. Từ hôm đó trở đi, các nữ trí thức càng thêm nhiệt tình với Trần Học Binh.
Nhiệt tình đến mức nào?
Theo lời đồng chí Dương kể lại, trong ký túc xá nữ, vì Trần Học Binh mà không khí trở nên vô cùng căng thẳng, các cô mỗi người một kiểu, lời qua tiếng lại mỉa mai nhau khiến cả phòng cứ như chiến trường ngầm.
Dù sao chỉ có một Trần Học Binh. Mà những người muốn chiếm được trái tim hắn ra, lại có tới mấy người.
Các nữ thanh niên trí thức, thấu hiểu rằng cơ hội phải do mình tự giành lấy, thế là ai nấy đều thi triển mọi chiêu trò. Nói chung, gần đây trong ký túc xá nữ thanh niên trí thức, bầu không khí âm dương quái khí tràn lan.
Mỗi người đều đang âm thầm cạnh tranh và hậu quả là rốt cuộc đã xảy ra chuyện.
Một cô gái tên Mã Hiểu Yến, cũng là một trong những người thích Trần Học Binh, sau mấy ngày âm thầm đấu đá với vài người khác, đã quyết định ra tay trước. ...
Thôn Đại Liễu Thụ cuối cùng cũng đón trận tuyết đầu tiên kể từ khi bước vào mùa đông. Ngôi làng phủ trắng tuyết, yên tĩnh lạ thường, đẹp như một bức tranh. Các bà thím vốn ngày thường thích tụm năm tụm ba buôn chuyện cũng nán lại trong nhà.
Chỉ có vài đứa trẻ con chơi đùa tuyết ở sân nhà. Nhưng chẳng được bao lâu, đã bị người lớn kéo vào trong. Bất ngờ, trong ngôi làng yên ắng này vang lên vài tiếng hét ch.ói tai.
