Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 37
Cập nhật lúc: 18/03/2026 14:21
Cố Tiểu Hổ cũng chỉ là đứa bé tám chín tuổi, tuổi này dễ bị kích lắm, chưa kịp suy nghĩ gì đã quát to:
"Hừ! Đánh thì đ.á.n.h! Cố Tiểu Hổ tao sợ gì con gái!"
Bị lôi ra làm bia đỡ đạn, ánh mắt Thẩm Hạ tối lại, lạnh lùng liếc Thẩm Thu một cái.
Thẩm Thu bị ánh mắt đó dọa cho rùng mình một cái. Hình như nó quên hỏi ý chị hai mất rồi. Nhưng lời đã nói ra, Cố Tiểu Hổ cũng chấp nhận rồi, giờ rút lại cũng chẳng kịp nữa.
Chỉ còn cách để chị hai chịu thiệt một chút vậy. Sau này có bị đ.á.n.h, bị mắng thế nào thì nó cũng nhận. Chỉ cần được hả giận trước mặt Cố Tiểu Hổ, bị chị hai đ.á.n.h thêm lần nữa cũng đáng.
Thẩm Thu co rụt cổ lại, cúi đầu, còn Thẩm Hạ thì bị đẩy ra "gánh team".
"Này, con trâu già kia, chị dám đ.á.n.h với tôi không?" Cố Tiểu Hổ bước tới trước mặt Thẩm Hạ, ngẩng đầu lên, vẻ mặt kiêu ngạo đầy khiêu khích.
Ánh mắt Thẩm Hạ lóe sáng, khẽ cười.
"Em chắc là muốn đ.á.n.h nhau với chị thật à?"
Cô là người lớn, ra tay với một đứa trẻ thì cũng chẳng vẻ vang gì, nhưng nếu đứa nhỏ đó tự chui đầu vào rọ thì cũng không phải không được. Thằng nhóc này đúng là đáng bị dạy dỗ. Cô đã nói không được gọi mình là "trâu già" nữa, nó vẫn cố tình gọi. Đến lúc phải cho nó biết thế nào là lễ độ rồi.
Cố Tiểu Hổ thấy mình bị coi thường, liền rướn cổ hét lên:
"Tôi muốn đ.á.n.h với chị đấy! Chị chỉ cần nói có dám hay không thôi!"
Thẩm Hạ giờ thì xác định rồi, Cố Tiểu Hổ cũng y như Thẩm Thu, não ngắn, không chịu được khích. Cô thu lại nụ cười nơi khóe môi, nghiêm túc nói: "Chị có thể đ.á.n.h với em. Nhưng nếu em thua, em phải đồng ý với chị hai điều kiện."
Cố Tiểu Hổ không vui, gào lên:
"Tôi làm sao mà thua được?"
Thẩm Hạ: "..." Cái sự tự tin kỳ lạ này, cũng giống Thẩm Thu nốt.
"Nếu em thua, em phải đồng ý với chị hai điều kiện. Ngược lại, nếu chị thua, chị cũng đồng ý với em hai điều kiện."
"Cứ theo lời chị!" Cố Tiểu Hổ không thèm nghĩ ngợi mà lập tức gật đầu.
Tiểu đệ đứng bên cạnh còn chưa kịp can ngăn thì mọi chuyện đã xong xuôi.
"Là đàn ông con trai thì nói phải giữ lời, không được nuốt lời đâu đấy!"
"Hứ! Tôi nói được làm được, ai mà thèm nuốt lời!"
"Chị tin em là một người biết giữ lời, là một 'nam t.ử hán' nói được làm được. Chị lớn tuổi hơn em, thi gì thì em cứ quyết định." Dù thi gì, Thẩm Hạ cũng chắc chắn mình sẽ không thua một nhóc con như vậy. Chút tự tin này cô vẫn có.
Cố Tiểu Hổ vừa định từ chối thì đã bị một tên nhóc theo phe kéo tay áo nhắc nhở. Cậu ta khựng lại, đảo mắt một vòng rồi ngẩng cao đầu, ra vẻ kiêu ngạo nói: "Tôi phải bàn với tụi nó trước đã."
Thẩm Hạ gật đầu,"Được. Vậy giờ có thể thả Thẩm Đông và Thẩm Thu ra chưa?"
Cố Tiểu Hổ do dự một chút, rồi vung tay ra hiệu cho đám bạn thả hai người kia ra. Sau đó dẫn mấy nhóc đó tụm lại một góc thì thầm bàn bạc.
Thẩm Thu vừa được thả đã "soạt" một tiếng bò dậy khỏi đất, tay chân lồm cồm chạy tới bên Thẩm Đông, vừa đỡ vừa lo lắng hỏi:
"Anh sao rồi? Bọn nó đ.á.n.h anh ở đâu?"
Thẩm Đông vịn tay Thẩm Thu đứng dậy, mặt không có chút biểu cảm, cậu khẽ lắc đầu, giọng trầm thấp: "Anh không sao."
"Sao mà không sao được? Đầu gối anh chảy m.á.u rồi kìa?" Thẩm Thu nhìn vết m.á.u trên đầu gối Thẩm Đông, giọng cao hẳn lên vì lo lắng. Giọng điệu đầy lo âu khiến Thẩm Hạ đứng bên không khỏi khựng lại.
"Thật sự không sao đâu, chỉ là bị ngã đập đầu gối thôi, giờ không đau nữa rồi." Thẩm Đông biết tính Thẩm Thu dễ nổi điên, cậu cố chịu đau để trấn an em trai đang nổi m.á.u "sư t.ử con".
Cậu chỉ sợ Thẩm Thu lại đi gây sự với đám Cố Tiểu Hổ. Dù là sinh đôi, nhưng hai người lại hoàn toàn trái ngược. Thẩm Thu thì nóng nảy, thẳng ruột ngựa, dễ bị kích động, tính khí bốc đồng, ai nói gì cũng tin. Còn cậu thì điềm đạm hơn, bình tĩnh hơn, luôn cân nhắc thiệt hơn mỗi khi có chuyện.
"Nhưng... nhưng mà đầu gối anh chảy m.á.u thật mà."
Thẩm Đông cố nhịn đau, cậu đứng thẳng dậy, mặt ra vẻ không có gì:
"Không tin em xem, anh không đau nữa rồi."
Thẩm Thu lúc này mới yên tâm phần nào, miệng lẩm bẩm:
"Cố Tiểu Hổ với đám kia thật đáng ghét, chắc chắn là cố tình kiếm chuyện với anh. Lát nữa chị hai nhất định sẽ xử đẹp tụi nó."
Nghe vậy, người Thẩm Đông hơi cứng lại. Cậu liếc nhìn Thẩm Hạ vẫn đang im lặng đứng bên, trong lòng hơi run rồi kéo nhẹ tay áo Thẩm Thu, hạ giọng nói:
"Em đỡ anh qua chỗ chị hai đi."
Thẩm Thu lúc này mới sực nhớ ra Thẩm Hạ vẫn đang đứng đấy, nó thầm kêu một tiếng "xong rồi", những lời lúc nãy Cố Tiểu Hổ nói chắc chắn khiến chị hai hiểu lầm.
Nó vội vàng đỡ Thẩm Đông bước đến trước mặt Thẩm Hạ.
"Chị hai."
"Chị hai."
Hai đứa ăn ý đồng thanh gọi Thẩm Hạ, sau đó cúi đầu, dáng vẻ như hai đứa vừa làm sai chuyện. Thẩm Hạ đáp lại bằng một tiếng "Ừ" trầm lạnh.
Chuyện hai đứa này từng làm với nguyên chủ, trong lòng cô vẫn chưa thể nguôi được. Nhờ Cố Tiểu Hổ mà trong đầu cô lại tua lại hết cảnh nguyên chủ từng bị bắt nạt, cảm xúc bức bối bốc lên ào ạt. Cô thật sự đã từng nghĩ hay là mặc kệ chúng luôn, để Cố Tiểu Hổ đ.á.n.h c.h.ế.t cho rồi.
Đúng là tức đến muốn điên.
Những đứa em như thế này, giữ lại để làm gì cho thêm bực?
Nhưng khi nhớ lại ánh mắt lo lắng của Thẩm Thu dành cho Thẩm Đông vừa nãy, cô lại cảm thấy sự phẫn nộ trong lòng mình nguôi đi một chút.
"Chị hai, em sai rồi, em xin lỗi vì những việc mình đã làm trước đây, sau này em sẽ không... bắt nạt chị nữa. Mong chị tha thứ cho em." Thẩm Đông nhận ra tâm trạng Thẩm Hạ không tốt, lập tức liên tưởng đến mấy lời Cố Tiểu Hổ nói ban nãy, liền lanh trí xin lỗi trước một bước.
Thẩm Thu cũng học theo, vội vàng nói ngay sau đó: "Chị hai, bọn em thật sự sai rồi, sau này không dám nữa đâu, chị hai tha thứ cho bọn em một lần nha." Vừa nói vừa ngẩng đầu, đôi mắt to tròn vô tội nhìn Thẩm Hạ đầy đáng thương.
Thẩm Hạ khẽ cười khẩy, hai đứa này thì có gì mà vô tội chứ. Nhưng giờ đang ở ngoài, chưa phải lúc dạy dỗ hai đứa trước mặt người ngoài.
Chuyện trong nhà, để về nhà đóng cửa rồi tính.
"Về nhà rồi chúng ta tính sổ cho t.ử tế. Giờ thì, Thẩm Đông, nói đi, tại sao Cố Tiểu Hổ lại bắt nạt em?"
Thẩm Đông len lén nhìn sắc mặt Thẩm Hạ, thấy cô tuy mặt không cười nhưng cũng không khác mấy so với thường ngày, trong lòng vẫn chưa chắc cô có còn giận mình với Thẩm Thu không, ánh mắt cậu lấp lánh, giọng uất ức bắt đầu kể lại.
"Chị hai, em cũng không biết tại sao Cố Tiểu Hổ lại đ.á.n.h em. Em đâu có chọc gì tụi nó, đang ngồi cắt cỏ cho heo thì nó dẫn theo Nhị Cẩu với mấy đứa khác xông tới, chẳng nói chẳng rằng đã đá đổ giỏ cỏ của em. Em bực quá mới hỏi nó tại sao lại làm vậy, ai ngờ nó liền xúi tụi kia nhào vô đẩy em... em..."
Nói tới đây, mắt Thẩm Đông đỏ hoe. Cậu thật sự không chọc gì tới Cố Tiểu Hổ, thậm chí còn cố ý né đường khi thấy tụi nó kia mà. Cậu cũng không hiểu vì sao tự nhiên lại bị bắt nạt thế này.
Thẩm Hạ nhìn bộ dạng uất ức của Thẩm Đông thì trong lòng đã đoán được bảy tám phần, thầm nghĩ ông trời đúng là có mắt, quả là báo ứng không chừa một ai. Mấy hôm trước hai thằng nhóc này chẳng phải cũng giống hệt Cố Tiểu Hổ sao, suốt ngày vô cớ bắt nạt nguyên chủ?
"Khóc cái gì mà khóc? Trước kia hai đứa tụi em cũng đâu cần lý do gì để bắt nạt chị? Giờ tự mình nếm trải rồi, thấy sao? Còn thấy mình làm đúng không?"
Bờ vai đang run vì khóc của Thẩm Đông lập tức khựng lại, dòng nước mắt vừa trào ra liền bị nghẹn lại. Chính khoảnh khắc này, cậu mới thật sự nhận ra mình đã sai tới mức nào.
Thẩm Thu cũng có chút áy náy, nhưng vẫn nhỏ giọng chống chế:
"Tại em với Thẩm Đông nghe lời chị cả nên mới bắt nạt chị..."
Câu nói ấy khiến cả Thẩm Đông lẫn Thẩm Hạ đều khựng lại.
Thẩm Hạ không có tâm trạng suy nghĩ Thẩm Đông đang nghĩ gì, nhưng trong lòng cô thì đã sáng tỏ. Cô biết ngay mà, Thẩm Thu và Thẩm Đông bắt nạt nguyên chủ chắc chắn không thoát khỏi mồm miệng xúi giục của Thẩm Xuân, giờ thì có bằng chứng rồi.
"Hết chuyện rồi hả? Thôi khỏi biện minh. Nếu hai đứa không nhu nhược, không dễ bị xúi giục, thì làm sao có thể đi bắt nạt người khác chứ? Đã làm sai thì phải có dũng khí chịu trách nhiệm." Thẩm Xuân có đáng ghét thật, nhưng hai thằng nhóc này cũng chẳng vô tội gì cho cam.
Thẩm Thu cúi gằm đầu không dám nói thêm, ngược lại Thẩm Đông lại lên tiếng:
"Chị hai, bọn em biết sai rồi, chị muốn bọn em làm gì cũng được, bọn em nghe lời chị."
Trong lòng Thẩm Hạ không khỏi giơ ngón cái cho Thẩm Đông, thằng nhóc này biết quan sát thời thế, lanh lẹ đấy.
"Được, chuyện của chúng ta để về nhà nói sau."
Đúng lúc đó, đám người Cố Tiểu Hổ cuối cùng cũng bàn bạc xong quay lại, Thẩm Đông đành nuốt lời muốn nói xuống.
