Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 53
Cập nhật lúc: 19/03/2026 02:25
Sau khi nắm rõ tình hình núi sau, Thẩm Hạ không nấn ná nữa mà xoay người quay về. Lúc đi ngang qua cây anh đào dại, tiện tay hái một ít mang theo. Đúng mùa rồi, anh đào dại trên núi đã chín mọng.
Núi phía trước anh đào còn chưa kịp chín đã bị lũ trẻ trong thôn hái sạch. Cô đã hứa sẽ mang đến cho Thẩm Thu một bất ngờ, đám anh đào dại này là món quà hoàn hảo. Xách nửa giỏ anh đào dại, vừa đi vừa ăn, vị chua ngọt lan vào miệng, tâm trạng cũng ngọt ngào hơn hẳn. ...
Hai ngày sau đó, Thẩm Hạ ở nhà khâu vá quần áo, lo chuyện cơm nước ba bữa và mấy việc vặt trong nhà. Tất nhiên, cơm ba bữa thì trừ bữa sáng, cơm trưa với cơm tối chủ yếu là Thẩm Thu và Thẩm Đông động tay động chân, cô chỉ cần phụ thái ít rau, đứng bên cạnh chỉ bảo đôi câu là được.
Thẩm Đông đầu óc đúng là thông minh, mới mấy ngày mà ngoài tay nghề d.a.o kéo còn hơi vụng, mấy thứ khác căn bản chẳng cần cô phải nhúng tay vào.
Điều này khiến Thẩm Hạ càng thấy việc mình làm ban đầu thật sáng suốt. Nhìn biểu hiện hiện tại của Thẩm Thu và Thẩm Đông, nếu sau này họ không đi lệch đường, lớn lên nhất định sẽ là những người đàn ông chuẩn mực ai ai cũng khen ngợi.
Vợ tương lai của hai người này đúng là nên cảm ơn cô, cô đã đào tạo cho họ thành những người đàn ông đảm đang thế kia cơ mà.
Biết nấu cơm, dọn nhà, lại biết ra ngoài xã giao, chẳng phải là tiêu chuẩn chọn chồng lý tưởng của phụ nữ đời trước hay sao?
Cũng vì vậy mà Thẩm Hạ càng thêm chắc chắn, sau này chồng cô cũng phải được cô huấn luyện thành kiểu như Thẩm Đông vậy. ...
Có lẽ là do hôm đó cô "vẽ bánh" với mẹ Thẩm đủ to đủ đẹp, nên hai ngày nay thái độ của bà ta đối với cô tốt lên không ít, lúc nói chuyện với cô trên mặt còn có thêm vài phần tươi cười. Nghe cô nói chân vẫn chưa lành hẳn, bà ta còn dịu giọng bảo cô cứ ở nhà thêm hai ngày nữa.
Còn an ủi cô rằng: "Dạo này ngoài ruộng cũng không bận gì, con đi muộn hai ngày cũng chẳng sao đâu."
Ngay cả Thẩm Đại Trụ cũng không lên tiếng phản đối.
Thẩm Hạ: "..." Đúng là sức mạnh của ngôn từ mà!
Người duy nhất có ý kiến là Thẩm Xuân, tức đến mức muốn nghiến nát răng hàm, nhưng đối diện với gương mặt âm trầm của Thẩm Đại Trụ, bao nhiêu bực tức chỉ đành nuốt ngược vào bụng.
Tất nhiên, khi có mặt Thẩm Đại Trụ thì Thẩm Xuân không dám hó hé gì, nhưng cứ hễ ông ta không có nhà là lại bày đủ trò để gây sự với Thẩm Hạ.
Ban đầu Thẩm Hạ chẳng buồn để tâm. Mấy chiêu trò thấp kém của cô ta, ngoài cái kiểu bóng gió xa xôi, mỉa mai cay nghiệt, thì cũng chỉ như tiếng ruồi vo ve bên tai, bịt tai lại không nghe là xong.
Nhưng Thẩm Xuân xưa nay cứ được đà lấn tới, thấy Thẩm Hạ không đáp lại liền tưởng cô sợ mình, càng lúc càng lấn lướt. Mà Thẩm Hạ đâu phải làm từ bùn, bị những chiêu trò hạ đẳng kia làm phiền mãi, cuối cùng cũng nổi cáu.
Hôm nay, bộ quần áo mới của Thẩm Hạ cuối cùng cũng hoàn thành.
Nhìn bộ đồ vừa làm xong, cô cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Tuy tay nghề là thừa hưởng từ nguyên chủ, nhưng trong đó cũng có chút thiết kế riêng của cô, xem như cô cũng có công. Cô đang nghĩ đến chuyện thử đồ, nếu có chỗ nào chưa ổn thì còn kịp chỉnh sửa.
Đúng lúc cô đang định thay đồ mới thì Thẩm Xuân đẩy cửa bước vào.
Vẫn là gương mặt chua chát quen thuộc, nhìn Thẩm Hạ thế nào cũng không vừa mắt, đặc biệt là khi thấy bộ quần áo mới vừa làm xong trên tay cô, gương mặt ghen tị kia gần như méo mó cả đi.
"Chà, quần áo của em gái làm xong rồi à?" Giọng điệu chua lè như nuốt cả ký chanh vậy.
Tay Thẩm Hạ đang đặt ở phần cúc áo khựng lại, trong mắt lướt qua một tia khó chịu.
Cô chỉ qua loa "ừ" một tiếng, rút tay ra khỏi cúc áo.
Cô tranh thủ lúc Thẩm Xuân và mẹ Thẩm không có nhà để làm hai cái áo mặc bên trong. Giờ mà thay đồ thì kiểu gì cũng bị Thẩm Xuân tra hỏi. Tránh rắc rối thì vẫn hơn, cô không muốn tự rước phiền phức vào người.
Thẩm Xuân đảo mắt một cái, đột nhiên sắc mặt thay đổi, nở nụ cười hòa nhã, giọng điệu mềm mỏng đến mức như biến thành một người khác.
"Em gái, đồ mới của em chị mặc thử một chút được không?" Vừa nói, tay đã không rảnh rỗi, bộ quần áo vừa ở tay Thẩm Hạ đã sang tay cô ta lúc nào không hay.
Thẩm Hạ bị giọng điệu giả tạo của cô ta làm cho rùng mình, chưa kịp phòng bị gì, quần áo đã bị Thẩm Xuân cướp mất.
Phản ứng lại, Thẩm Hạ lập tức lao tới giành lại quần áo của mình. Không có lý gì quần áo mới cô còn chưa mặc mà Thẩm Xuân đã được mặc trước rồi.
Xin lỗi, cô hơi bị sạch sẽ một chút.
Hơn nữa, Thẩm Xuân đâu chỉ đơn giản là muốn thử đồ mới của cô. Mấy cái trò nhỏ mọn đó của cô ta, Thẩm Hạ nhìn phát là đoán được ngay. Có khi mặc thử thử thôi mà cuối cùng lại thành đồ của Thẩm Xuân luôn ấy chứ.
Lý do thì cô ta nghĩ sẵn cả rồi: "Đồ này chị mặc vừa quá nè, cho chị mượn vài hôm nhé."
Cuối cùng, chiếc áo đó đương nhiên sẽ thành của Thẩm Xuân. Đây vốn là chiêu trò quen thuộc của Thẩm Xuân, mà mẹ Thẩm còn luôn mặc định cho qua.
Ánh mắt Thẩm Hạ chợt tối lại. Nhân lúc Thẩm Xuân đang đắc ý, cô nhanh tay đoạt lại quần áo của mình.
"Áo của tôi chị mặc không vừa đâu, tốt nhất đừng thử nữa."
Đồ sắp vào tay lại bị cướp mất, Thẩm Xuân sững người trong chốc lát rồi lập tức hét lên lao về phía Thẩm Hạ.
"Chị chỉ thử tí thôi mà, Thẩm Hạ, từ bao giờ cô trở nên nhỏ mọn như vậy hả?"
Lần này Thẩm Hạ không định nhường nhịn Thẩm Xuân nữa. Khi thấy cô ta lao tới, cô khẽ nhếch môi, giơ chân ra một cái.
"Rầm!" Thẩm Xuân ngã sõng soài ngay dưới chân cô như con ch.ó đang bò.
Lực quá mạnh lại không đề phòng, cằm cô ta đập thẳng xuống đất. Mà cái đất thời này là đất nện, đã bị giẫm cho cứng ngắc từ lâu rồi. Thẩm Xuân chỉ thấy miệng đau nhói, theo phản xạ liền há miệng ra, rồi lập tức nhổ ra một thứ gì đó.
Cô ta như không dám tin, cố mở to mắt nhìn kỹ lại khó nhọc đưa tay sờ khóe miệng, nhìn xuống... toàn là m.á.u tươi.
Ngay sau đó, tiếng gào khóc như heo bị chọc tiết của Thẩm Xuân vang dội cả nhà.
"Á á á, răng của tôi! Thẩm Hạ, con tiện nhân này! Tao sẽ không tha cho mày!"
Vừa khóc vừa c.h.ử.i, nằm lăn ra đất không còn tí hình tượng nào, mà trong mắt Thẩm Hạ thì chẳng khác nào con cóc ghẻ bị đ.á.n.h gãy chân. Nhất là mấy lời phun ra từ cái miệng rách toác đó, y như cục đá trong nhà xí: vừa thối vừa cứng.
Ánh mắt Thẩm Hạ tối lại lần nữa, thấy Thẩm Xuân đang chống tay định đứng dậy thì cô chậm rãi ngồi xổm xuống, đè c.h.ặ.t cánh tay cô ta lại.
"Chị à, lúc nãy chị mắng tôi là gì? Tiện nhân? Nếu tôi là tiện nhân, thì với tư cách là chị, chị là cái thứ gì?"
Rõ ràng là nói với vẻ tươi cười, nhưng lọt vào tai Thẩm Xuân lại như d.a.o băng đ.â.m thẳng vào tim. Bàn tay đặt trên tay cô ta như nặng ngàn cân, dù có dùng hết sức cũng không giãy ra nổi.
Trong lòng bỗng dưng thấy sợ hãi, những lời định c.h.ử.i tiếp cũng nuốt ngược trở vào không nói được.
"Mày... mày buông tao ra?" Giọng ấp úng, chẳng còn vẻ hung hăng lúc trước.
Khóe môi Thẩm Hạ vẫn treo nụ cười, cúi đầu sát lại gần Thẩm Xuân, giọng nói lạnh lẽo như băng:
"Chị à, dạo này tôi thấy tính mình càng ngày càng kém. Nghe ai mắng mình là không kìm được tay, đặc biệt là thấy ai dòm ngó đồ của mình là càng không kiềm chế nổi."
Ngay sau đó, giọng cô chợt trầm xuống, nụ cười biến mất, từng chữ nện thẳng vào tai Thẩm Xuân:
"Chị à, nếu sau này chị còn không quản được cái mồm của mình, không quản được cái tay của mình, thì lần sau rơi ra không phải chỉ là cái răng cửa đâu."
Thân thể Thẩm Xuân đang nằm dưới đất khẽ run lên, rất lâu vẫn không trả lời gì.
Thẩm Hạ cũng không vội, vẫn đè tay lên cánh tay cô ta với lực vừa đủ.
"Làm sao vậy? Con cả làm sao thế?" Mẹ Thẩm còn chưa đến nơi mà giọng đã vọng tới.
Nghe thấy tiếng mẹ Thẩm, Thẩm Xuân đang nằm dưới đất lại giãy giụa mạnh hơn.
Cô ta tưởng mẹ đến là có chỗ dựa rồi à?
Đúng là ngu ngốc!
Thẩm Hạ bóp c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Xuân thêm chút nữa, giọng cũng bất ngờ cao lên:
"Chị... chị muốn mặc đồ của em thì nói một tiếng là được rồi, chị đâu cần giật lấy làm gì, áo có rách thì cũng không sao, lỡ chị té đau thì biết làm sao đây?"
Thẩm Xuân vừa mới gượng đứng dậy đã bị tiếng "lật mặt như trở bàn tay" của Thẩm Hạ ép cho ngồi thụp xuống lại.
Nằm sấp dưới đất, cả người run rẩy dữ dội, hàm răng bị sứt khiến nói năng cũng không rõ ràng nữa.
"Thẩm Hạ... con tiện nhân không biết xấu hổ kia, mày nói bậy, rõ ràng là mày..."
Thẩm Hạ thấy Thẩm Xuân vẫn chưa tỉnh ngộ, tay lại siết mạnh thêm chút nữa, Thẩm Xuân đau đến mức "á da" một tiếng, không thốt nổi thêm lời nào.
