Thập Niên 70: Nhặt Một Thanh Niên Tri Thức Về Làm Chồng - Chương 87
Cập nhật lúc: 20/03/2026 02:05
Thẩm Hạ hơi ngập ngừng một chút, rồi đưa tay nhận lấy kẹo từ tay Chu Tri Bạch. Trong lòng thầm nghĩ Chu trí thức đúng là hào phóng thật đấy.
Kẹo sữa Đại Bạch Thố này không phải thứ dễ kiếm, ở hợp tác xã giá tới năm đồng một gói, lại còn phải có phiếu đường mới mua được cơ!
Đợi Chu Tri Bạch đi rồi, Thẩm Hạ bóc một viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, ném vào miệng, hương sữa đậm đà ngay lập tức lan tỏa khắp khoang miệng.
Phải nói là, kẹo sữa Đại Bạch Thố thời đại này đúng là chuẩn vị thật, còn thơm hơn cả loại cô từng ăn ở kiếp trước. Cũng có thể do đây là lần đầu tiên cô được ăn kẹo trong đời này nên cảm giác mới đặc biệt thế.
Trong ký ức của nguyên chủ, đến kẹo trái cây bình thường còn chưa từng được nếm, nói gì đến loại đắt xắt ra miếng như kẹo Đại Bạch Thố.
Miệng thì đang ăn kẹo, lòng thì ngọt lịm, cô xoay người đi về phía sau núi. Cô chẳng muốn đi làm, phải đi tìm Cát Nhị Ngưu. Hôm qua đã hẹn rồi, giờ này hôm nay gặp nhau, cũng không biết con lợn rừng hôm qua bán được bao nhiêu tiền.
Khi Thẩm Hạ đến chỗ hẹn, Cát Nhị Ngưu đã đứng đó, nhìn gương mặt tươi như hoa là biết thu hoạch không tệ.
"Em gái, cuối cùng em cũng tới rồi." Thấy Thẩm Hạ, Cát Nhị Ngưu còn mừng hơn gặp người thân.
Thẩm Hạ cười cười trêu chọc: "Xem ra hôm nay đại ca thu được mẻ to rồi."
Cát Nhị Ngưu nhe răng cười cười, gương mặt lúc nào cũng nghiêm túc nay cũng lộ ra chút ngại ngùng.
"Em gái à, để anh nói em nghe, thịt lợn rừng bán ở chợ đen là đắt khách nhất luôn, tối qua anh vừa mang tới đã bị Hổ ca bên chợ đen thu mua hết."
"Hổ ca còn dặn, sau này có loại hàng nặng ký như thế thì cứ mang thẳng tới tìm anh ta."
Cát Nhị Ngưu nói mà mặt rạng rỡ, bản thân hắn cũng không ngờ thịt lợn rừng lại được săn đón đến vậy. Trời nóng, sợ để lâu bị hỏng nên tối qua hắn tranh thủ lúc trời còn chưa sáng hẳn đã mang hàng đến chợ đen.
Ai ngờ Hổ ca, nhân vật số một ở chợ đen vừa nghe tin liền chạy từ chỗ ở tới, chỉ nhìn sơ qua là thu liền con lợn.
Giá lại còn cao nữa chứ.
Thế này tiện hơn nhiều so với việc hắn tự vác hàng ra chợ bán. Lại còn được miễn luôn khoản trích nộp một phần hoa hồng.
"Em gái, đây là tiền bán lợn rừng lần này, tổng cộng 240 đồng, tính con lợn là 200 cân, giá mỗi cân một đồng hai."
Bình thường, một cân thịt heo giá sáu hào, còn phải có tem phiếu. Ở chợ đen thì không cần phiếu, nên giá đắt hơn thịt ở nhà máy chế biến đến một nửa. Thẩm Hạ nhận lấy tiền, đếm qua, đúng 24 tờ tiền mười đồng, xếp thẳng tắp.
Cô rút ra 5 tờ, đưa cho Cát Nhị Ngưu.
"Đại ca, phần của anh đây."
Cát Nhị Ngưu cũng không khách sáo, vươn tay nhận lấy.
Hai người họ đã bàn bạc rõ ràng từ trước rồi.
"Em gái, Hổ ca còn nói, sau này có món gì khác cũng mang thẳng tới chỗ anh ta, vẫn tính giá theo chợ đen, mà khỏi cần nộp lại phần chia cho bên trên nữa." Nghĩ đến lời dặn của Hổ ca lúc chia tay, lòng Cát Nhị Ngưu lâng lâng sung sướng.
Điều này có nghĩa là, sau này hắn bán hàng cho chợ đen đều không phải lo chia phần, cũng chẳng cần mạo hiểm bị hồng vệ binh tóm cổ khi ra chợ bán hàng nữa. Thẩm Hạ cũng thấy kiểu hợp tác thế này tốt hơn là tự mình đi bán ở chợ đen, liền gật đầu đồng ý.
Trong túi cô giờ có nóng hổi một trăm chín chục đồng, cộng với số lần trước, tổng cộng cô đã có hai trăm năm mươi đồng. Dù có rời khỏi nhà họ Thẩm bây giờ, cô cũng đủ sức sống tốt dựa vào năng lực của mình.
Nhưng giờ chưa phải lúc. Những gì nhà Thẩm Đại Trụ nợ nguyên chủ, cô sẽ đòi lại từng thứ một.
Về đến nhà, ba người đi làm vẫn chưa quay lại, chỉ có Thẩm Thu và Thẩm Đông đã về. Thấy cô, Thẩm Thu cười tươi chạy lại, khoe khoang:
"Chị hai, em với Thẩm Đông vừa chọn cho chị một người, đảm bảo xứng đôi vừa lứa, chị có muốn gặp mặt không?"
Thẩm Hạ liếc cậu ta bằng ánh mắt kiểu "em lại muốn ăn đòn rồi đúng không?".
Thẩm Thu thấy thế thì quýnh lên, dậm chân nói:
"Chị hai, em nói thật đó. Em đã bàn với Cố Tiểu Hổ rồi, chú của nó vẫn độc thân, chị cũng cần tìm đối tượng, hai người vừa hay hợp nhau, nó cũng thích chị lắm đó."
Thẩm Hạ hơi nhíu mày, bất ngờ nhìn Thẩm Thu một cái. Tên nhóc này rốt cuộc cũng làm được chuyện ra hồn. Cô đang đau đầu không biết làm sao để tình cờ gặp Cố Hồng Quân, ai ngờ tên nhóc này lại đưa gối tới tận tay.
"Khụ. Mà tụi em bàn với Cố Tiểu Hổ thế nào? Chú của cậu ta biết chưa?"
Thẩm Thu: "Chú ấy chưa biết. Cố Tiểu Hổ nói chị có thể gặp chú ấy trước, mấy chuyện còn lại cứ để nó lo."
Thẩm Hạ: Sao cứ thấy không đáng tin vậy?
"Khi nào gặp?"
"Tối nay, sau bữa tối, chị hai ra bờ sông, Cố Tiểu Hổ cũng sẽ đưa chú nó tới đó."
Thẩm Hạ: "Ừ, được."
Dù sao cũng không có việc gì, ra bờ sông đi dạo một vòng cũng được.
Tiếng còi tan ca buổi trưa vừa vang lên, Thẩm Xuân lập tức đứng thẳng người, ghé vào tai mẹ Thẩm thì thầm vài câu, rồi chạy đi mất. Khi cô ta đến chỗ hẹn với Hoàng Cường, thì gã đã đợi sẵn.
Hoàng Cường tự cho là mình đẹp trai, còn ra vẻ chải lại mái tóc, nở nụ cười mà gã nghĩ là quyến rũ nhất, cố ý hạ giọng trầm xuống:
"Đồng chí Thẩm Xuân, cô đến rồi à?"
Thẩm Xuân đảo đôi mắt hình tam giác, liếc quanh sau lưng Hoàng Cường mấy lần, không thấy bóng dáng Lý Quân đâu thì hơi thất vọng.
Nhưng cô ta vẫn gượng kéo khóe miệng, cười đáp:
"Ừm, Hoàng trí thức, tôi vừa tan ca là chạy đến liền. Không biết anh tìm tôi có chuyện gì vậy?" Sáng nay trên đường đi làm, cô ta tình cờ gặp Hoàng trí thức, gã nói có chuyện quan trọng cần nói với cô ta, còn hẹn sẵn địa điểm gặp mặt.
Cô ta lấy cớ muốn đi tìm Quế Hoa, bảo mẹ về trước nấu cơm, rồi tranh thủ chạy tới đây. Cô ta đoán Hoàng trí thức tìm mình chắc là liên quan đến Lý trí thức.
Hoàng Cường đảo mắt một vòng, bỗng ghé sát tai Thẩm Xuân thì thầm một hồi. Vẻ mặt Thẩm Xuân từ ngơ ngác chuyển sang giận dữ, rồi biến thành vui sướng hả hê. Đến khi Hoàng Cường nói xong, miệng cô ta cười đến mức gần như ngoác tận mang tai, vui đến độ quên cả chuyện mình bị mất răng cửa.
Ánh mắt đang tươi cười của Hoàng Cường cũng vì cái răng sún đó mà khựng lại vài giây.
Trong lòng thì chán ghét không tả nổi.
Một con nhà quê xấu xí không răng mà cũng dám mơ tưởng đến anh Quân, một người tài giỏi toàn diện, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, nằm mơ giữa ban ngày!
Nhưng nghĩ đến việc Thẩm Xuân vẫn còn giá trị lợi dụng, Hoàng Cường đành đè nén sự ghê tởm trong lòng.
"Hoàng trí thức, nghe anh nói vậy, tôi đúng là có người phù hợp thật đấy."
Thẩm Xuân không ngờ Hoàng Cường tìm cô là để kiếm đối tượng cho Chu Tri Bạch. Trong lòng cô ta bỗng thấy vị trí của mình trong mắt Hoàng trí thức và Lý trí thức hình như cũng không tệ lắm.
Từ lời Hoàng trí thức, cô ta nghe ra tên tiểu bạch kiểm Chu trí thức kia lại tìm chuyện với Lý trí thức. Lý trí thức thì rộng lượng không so đo, còn Hoàng trí thức với tư cách là bạn tốt của Lý trí thức lại không thể đứng nhìn, nên mới muốn thay bạn ra tay.
Cô ta đương nhiên sẵn lòng giúp đỡ.
Mà cô ta cũng hiểu ý của Hoàng trí thức.
Chẳng phải là muốn tìm cho Chu trí thức một cô thôn nữ trong làng sao? Chuyện này, Thẩm Xuân rành lắm.
Cô ta cảm thấy Hoàng Cường đúng là cứu tinh của mình. Đang lo không biết làm cách nào trả thù Thẩm Hạ, thì Hoàng trí thức đã tự tìm đến cửa.
Thẩm Xuân độc ác nghĩ, nếu có thể ghép Thẩm Hạ với Chu Tri Bạch, không chỉ có thể hả được cơn giận trong lòng, mà còn có thể moi được một khoản sính lễ béo bở. Dù gì thì Hoàng trí thức vừa nói, nhà tên tiểu bạch kiểm Chu trí thức đó không thiếu tiền.
"Đồng chí Thẩm Xuân, người phù hợp mà cô nói là ai vậy?" Hoàng Cường hỏi với vẻ phấn khởi.
Trong lòng nghĩ, quả nhiên nhờ Thẩm Xuân giúp là không sai.
Thẩm Xuân hất cằm lên, tự tin mở miệng:
"Chính là em gái tôi, Thẩm Hạ."
"Thẩm Hạ?" Hoàng Cường nhíu mày hỏi lại.
Thẩm Xuân chắc nịch gật đầu:
"Đúng, Thẩm Hạ. Đồng chí Hoàng không thấy đồng chí Chu rất hợp với em gái tôi sao? Không giấu gì anh, em tôi có chút xu hướng bạo lực, trời sinh đã khỏe hơn người, tính tình lại nóng nảy, ngày thường nhìn cực kỳ không vừa mắt kiểu đàn ông tay không xách nổi, vai không gánh nổi như đồng chí Chu. Nếu thật sự cưới nhau, đồng chí Chu đảm bảo mỗi ngày ăn no một trận đòn!"
Để sớm gả Thẩm Hạ đi, Thẩm Xuân không tiếc lời bịa chuyện.
Cô ta với mẹ bây giờ chỉ mong đuổi Thẩm Hạ khỏi nhà càng nhanh càng tốt, tiện thể kiếm thêm một khoản sính lễ kha khá. Nếu Thẩm Hạ không ưng người mẹ chọn, vậy thì với tư cách chị gái, cô ta sẽ thay em chọn người khác.
Chỉ tiếc thời gian gấp gáp, nếu không nhất định cô ta đã chọn cho nó một người còn "xứng đáng" hơn.
