Thập Niên 70: Nữ Phụ Cá Mặn Ăn Dưa Ở Văn Niên Đại - Chương 103
Cập nhật lúc: 25/01/2026 10:07
Lại một lần nữa bị l.i.ế.m tai, Tống Minh Hồng không thể kìm chế được bản thân nữa, cúi đầu tìm lấy môi cô, hôn mạnh xuống, vừa hôn vừa ôm c.h.ặ.t lấy cô.
Lúc này Khương Bảo Châu cuối cùng cũng phát hiện ra mình đã đùa quá trớn rồi, bị anh ôm c.h.ặ.t như vậy, cô đâu phải là không có cảm giác, đương nhiên cảm nhận được sự thay đổi của cơ thể anh, Tống Minh Hồng hôn ngày càng mãnh liệt, cô sắp không chống đỡ nổi nữa, tranh thủ lúc được anh buông ra để thở liền đẩy anh ra, thút thít nói: "Minh Hồng... ban ngày... anh còn phải đi làm..."
Ánh mắt Tống Minh Hồng nhìn cô sâu thẳm: "Ban ngày thì sao? Ngọn lửa do chính em khơi lên, trách nhiệm thuộc về em chứ không phải anh, chúng ta có một tiếng để ngủ trưa."
Khương Bảo Châu bị đè xuống không kịp hối hận vì mình đã tự chuốc họa vào thân, đã bị anh kéo cùng rơi vào trong chăn, hai trái tim dán sát vào nhau, đập rộn ràng nóng bỏng, chẳng phân biệt nổi đâu là tiếng nhịp tim của ai...
Sau khi ngủ một giấc thật dài thật dài, Khương Bảo Châu ở trên giường quấn chăn, tự biến mình thành một con nhộng, từ đầu giường lăn đến cuối giường, lặp đi lặp lại, vận động tuần hoàn, trong lòng thầm nghĩ, sao Tống Minh Hồng lại không chịu nổi trêu chọc như thế nhỉ?
Lại lăn thêm mấy vòng, Khương Bảo Châu dang tay chân nằm trên giường đất, một mình nằm trên một chiếc giường đất, muốn lăn thế nào thì lăn, thoải mái hơn nhiều so với việc chỉ có thể nằm cố định ở một vị trí ở sân thanh niên, may mà gả cho Tống Minh Hồng rồi, nếu không bây giờ cô vẫn còn phải chen chúc trên chiếc giường đất tám người.
Nằm mười mấy phút, Khương Bảo Châu thong thả thức dậy, hôm nay cô định tự gội đầu cho mình, Tống Minh Hồng đã chuẩn bị sẵn cho cô rồi, cô có thể trực tiếp gội đầu, không có dầu gội đầu, cô dùng xà phòng để gội, cô có mua xà phòng gội đầu, hôm nay Tống Minh Hồng cũng đã mua xà phòng mới cho cô ở tòa nhà bách hóa.
Khương Bảo Châu nhìn thấy cái chậu trên mặt đất trước cửa, bên trong đựng những thứ cô cần dùng, còn có một tờ giấy nhỏ, cô cầm lên xem, hứ một tiếng rồi lại không nhịn được mà cười, coi như đồng chí Tống nào đó biết điều, thôi được rồi, thật ra lúc hai người ở bên nhau cô cũng rất thoải mái, không thể hưởng thụ xong rồi lại không thừa nhận được, khụ khụ.
"Thím tư, thím định gội đầu hả? Chú tư trước khi đi đã chuẩn bị cho thím hai thùng nước đầy rồi đấy."
Khi Khương Bảo Châu bê chậu ra ngoài, chị dâu cả Tống là người đầu tiên lên tiếng nói chuyện với cô, trên mặt nở nụ cười, trông vẫn thân thiết như thường lệ.
Khương Bảo Châu khựng lại một chút, mỉm cười: "Tôi biết rồi chị dâu, Minh Hồng có để lại giấy nhắn cho tôi."
"Vậy à, không ngờ chú tư lại chu đáo như vậy, chuyện gì cũng chuẩn bị sẵn cho thím rồi." Chị dâu cả Tống nói xong không khỏi lộ ra một chút ngưỡng mộ, nếu không phải sự thật bày ra trước mắt, chị vạn lần không ngờ tới Tống Minh Hồng - người em chồng này sau khi kết hôn lại trở nên đảm đang như vậy, chẳng giống chút nào với vẻ lêu lổng trước đây, đặc biệt là đối với Khương Bảo Châu, đúng là tốt hết mức rồi.
Khương Bảo Châu lại cười một cái, cũng không giải thích gì cả, Tống Minh Hồng chuẩn bị sẵn mọi chuyện cho cô, đó đều là vì chính anh làm chuyện xấu nên thấy chột dạ, có điều người được hưởng thụ là chính Khương Bảo Châu, cô cảm thấy Tống Minh Hồng cứ tiếp tục như vậy đi, sau này sẽ hình thành thói quen tốt mới, như vậy cô có thể hưởng thụ mãi mãi.
"Thím tư này, chuyện hồi sáng chị dâu quá khích quá," Chị dâu cả Tống bê ghế ngồi xuống bên cạnh Khương Bảo Châu, vừa khâu đế giày vừa cân nhắc lời nói, "Chị thực sự có nghi ngờ liệu có phải bố mẹ bỏ tiền ra tìm mối quan hệ để mua công việc cho chú tư không, cũng là do kích động quá đầu óc không quay kịp nữa, ngốc rồi, sau đó động não suy nghĩ một chút là biết chuyện này không thể nào, chị nghĩ sai rồi, chao ôi."
Lúc Khương Bảo Châu vò tóc thì thuận miệng ừ một tiếng.
Chị dâu cả Tống nhận được phản hồi thì càng tích cực giải thích hơn: "Bố Đại Đầu và chú ba đều đã học qua nghề mộc, không biết chú ba thím ba nghĩ thế nào, đôi khi chị sẽ nghĩ bố Đại Đầu biết đóng đồ gỗ, liệu có thể vào nhà máy gỗ trên huyện làm công nhân không? Nếu bố Đại Đầu thực sự có thể vào được, có một công việc thì sau này cũng có thể nhường lại cho Đại Đầu, biết đâu ở trên huyện lâu rồi còn có thể nghĩ cách kiếm cho Tiểu Đầu một công việc nữa, sau này Đại Đầu Tiểu Đầu cứ thế mà sống tốt trên phố, chị cũng chẳng có mong muốn gì hơn, đều là vì con cái thôi."
Khương Bảo Châu nghe những lời này thì khá hiểu cho chị dâu cả Tống, ngay cả ở tương lai cũng có rất nhiều phụ huynh nông thôn muốn cho con cái đi học đại học, rời khỏi nông thôn, sau này có thể ở lại thành phố lớn, bây giờ phụ huynh nông thôn mong muốn là con cái có được một công việc ở thành phố, bưng bát cơm sắt, cả đời không lo ăn mặc, đều như nhau cả thôi, chính cô chẳng phải cũng làm một kẻ ham làm để có thể bám trụ ở thành phố lớn đó sao?
Nhưng hiểu thì hiểu, trong lòng cô lại chẳng hề có chút gợn sóng nào, nói cho cùng Đại Đầu Tiểu Đầu không phải là trách nhiệm của cô, cô cũng mới làm thím tư của Đại Đầu Tiểu Đầu được mấy ngày, nói có tình cảm gì sâu đậm thì đúng là lừa người, cô sẵn lòng chia sẻ đồ ăn vặt cho chúng là vì chúng đều là những đứa trẻ đáng yêu, tương lai của chúng ra sao không liên quan nhiều đến cô, đó là chuyện mà vợ chồng anh cả Tống cần lo lắng.
Khương Bảo Châu không ngờ sau khi mọi người biết Tống Minh Hồng có công việc lại gây ra cuộc thảo luận lớn như vậy, hy vọng người của nhà anh cả anh ba nhà họ Tống nhanh ch.óng khôi phục lại thái độ như trước đây, nếu không cảm thấy chung sống có chút gượng gạo.
Giống như chị dâu cả Tống chủ động tìm đến như thế này, trông thì giống như hôm qua nhưng Khương Bảo Châu biết rõ đã có chút khác biệt rồi.
"Chị và bố Đại Đầu thì không hy vọng gì rồi, không biết Đại Đầu Tiểu Đầu sau khi lớn lên có thể có tiền đồ như chú tư của chúng không, tự mình có bản lĩnh tìm được một công việc ở thành phố, nếu thực sự được như vậy thì chúng ta không cần phải lo nữa rồi." Chị dâu cả Tống thở dài nói.
Khương Bảo Châu lẳng lặng nghe, không phản hồi.
Chị dâu cả Tống nhìn Khương Bảo Châu rồi lại tiếp tục nói tiếp: "Chị bàn với bố Đại Đầu rồi, định tích góp thêm chút tiền, biết đâu đợi đến khi Đại Đầu Tiểu Đầu lớn lên bọn chị có thể mua cho chúng một công việc trên huyện, vốn dĩ dự định của bọn chị là để dành tiền xây nhà, đợi anh em chúng lớn lên kết hôn mới có nhà để ở, tính ra đúng là chỗ nào cũng cần đến tiền, may mà chị cũng chỉ sinh có hai đứa."
Khương Bảo Châu vò đầu xong bắt đầu múc nước dội tóc, tóc cô không dài lắm, buông xuống vừa đến eo nhưng lượng tóc nhiều, cái này coi như là một nỗi phiền phức ngọt ngào rồi, trước đây cô cậy mình tóc nhiều mà thức đêm điên cuồng, tóc cũng rụng cả nắm, may mà bây giờ cô không bao giờ phải thức đêm vì công việc nữa, cô sẽ yêu quý mái tóc của mình thật tốt, mỗi một sợi tóc đều là bảo bối của cô.
