Thập Niên 70: Nữ Phụ Cá Mặn Ăn Dưa Ở Văn Niên Đại - Chương 171
Cập nhật lúc: 25/01/2026 10:16
Tống Minh Hồng vốn rất tinh ranh, lần nào cũng khéo léo và linh hoạt giải quyết mọi chuyện. Khương Gia Hà dần dần thấy thuận mắt hơn, nhưng vẫn muốn tiếp tục quan sát, dù sao Khương Gia Hà đến đại đội thôn Đại Hà sản xuất cũng là để chống lưng cho Khương Bảo Châu.
Lúc về nhà, Tống Minh Hồng mượn được một chiếc xe đạp từ nhà Khang Bân, Khương Gia Hà chọn chở Khương Bảo Châu, Tống Minh Hồng chỉ có thể ngồi cùng xe với anh hai tốt của mình.
Trên đường đi, Khương Bảo Châu vừa hay có thể trò chuyện với Khương Gia Hà, anh trai đối với cô em gái này không hề giấu giếm bất cứ điều gì, kể về tình hình của mình ở tỉnh biên cương.
"Anh cả, anh đã làm giáo viên tiểu học của đại đội sản xuất, còn theo người ta học y nữa sao?" Khương Bảo Châu kinh ngạc đến nỗi mắt tròn xoe. Cô biết Khương Gia Hà làm giáo viên tiểu học kiêm giáo viên xóa mù chữ cho người dân địa phương tại đại đội nơi anh xuống nông thôn, nhưng không ngờ anh còn âm thầm theo người ta học Trung y.
Khương Gia Hà giải thích: "Trong thư không tiện viết."
Khương Bảo Châu gật đầu: "Em biết mà."
Ở các vùng nông thôn trên khắp cả nước có rất nhiều bác sĩ chân đất, một số bác sĩ chân đất vốn đã học qua Trung y và biết chữa bệnh, tuy nhiên người thời nay lại tôn sùng Tây y hơn, ngược lại còn coi thường Trung y, thậm chí nhiều bậc thầy Trung y bị đưa xuống cơ sở để lao động cải tạo. Thầy của Khương Gia Hà chính là một trong số những người bị đưa xuống đó.
"Anh cả, anh..." Khương Bảo Châu ngập ngừng một lát, không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một câu: "Anh chú ý an toàn nhé."
Khương Gia Hà nghe xong liền bật cười, nếu không phải đang bận đạp xe thì chắc chắn anh đã xoa đầu cô em gái nhỏ rồi: "Đừng lo lắng, anh theo thầy học một cách kín đáo, không rêu rao. Hơn nữa, những người dân làng ở đại đội nơi anh xuống nông thôn rất tôn trọng những người có học thức và năng lực, vùng đó không có bác sĩ, thầy giúp chữa bệnh cho các xã viên, mọi người đều là những người biết ơn nên ngoài mặt không thể hiện nhưng trong thâm tâm đều ngấm ngầm chăm sóc gia đình thầy. Mọi người trong đội sản xuất bao che lẫn nhau, ngay cả tổ chức cấp trên cũng nhắm mắt làm ngơ, vì thầy cũng được mời đi chữa bệnh cho họ. Thầy bị đưa xuống đây là vì có người thân ở nước ngoài."
Khương Bảo Châu nghe vậy rất vui mừng: "Như thế thì tốt quá, muốn tìm được một bác sĩ giỏi rất khó."
Đặc biệt thầy của Khương Gia Hà còn là một bậc thầy Trung y, vị thầy này cũng không phạm sai lầm gì, những nhân tài như vậy chẳng phải nên được bảo vệ tốt hay sao?
Khương Gia Hà: "Em gái nhỏ của anh cũng lớn rồi, đúng thật là chỗ bọn anh thiếu bác sĩ ít t.h.u.ố.c men, người dân địa phương học được rất nhiều kiến thức từ thầy, có người muốn học là thầy sẵn lòng dạy. Tuy nhiên bọn anh chỉ tiến hành trong âm thầm, ngoài anh ra còn có mấy người nữa theo thầy học y, nhưng thầy chỉ nhận mỗi mình anh làm đệ t.ử thôi, thầy nói anh có thiên phú học y."
"Anh cả, anh cố gắng học tốt nhé, sau này sức khỏe của cả nhà trông cậy hết vào anh đấy." Khương Bảo Châu ha ha cười lớn.
Khương Gia Hà lập tức hứa hẹn: "Không vấn đề gì, cứ giao cho anh."
Khương Bảo Châu nghĩ đến việc tương lai mình có một người anh trai ruột là bậc thầy Trung y thì cảm thấy rất vui sướng. Đến khi nghe Khương Gia Hà nói thầy của anh từng chữa bệnh cho lãnh đạo cấp cao nhất, hơi thở cô bỗng khựng lại một nhịp, sau khi hoàn hồn lại càng ra sức thúc giục anh trai phải học tập thật tốt.
Khương Gia Hà bảo Khương Bảo Châu yên tâm, bản thân anh cũng thích học y, càng học càng thấy thành tựu. Anh lập chí muốn học hết toàn bộ sở học cả đời của thầy, vừa hay ở nơi anh xuống nông thôn có thể kết hợp giữa học tập và thực hành.
Sau khi kể xong tình hình của mình, Khương Gia Hà lại hỏi thăm Khương Bảo Châu sống ở đại đội thôn Đại Hà như thế nào.
Khương Bảo Châu không phải kiểu người chỉ báo tin vui mà giấu tin buồn, cô cảm nhận được sự quan tâm của Khương Gia Hà dành cho mình nên mở miệng líu lo kể hết những trải nghiệm sau khi xuống nông thôn. Khương Gia Hà nghe mà xót xa lại đau lòng: "Em đấy, sau này làm việc gì cũng phải suy nghĩ kỹ rồi hãy làm, đừng có bốc đồng quá."
Nếu là trước kia, Khương Gia Hà sẽ nói "không sao, có anh ở đây", nhưng giờ anh ở tận tỉnh biên cương xa xôi, sợ Khương Bảo Châu có chuyện gì mà người nhà không kịp đến giúp, nên dù xót xa đến mấy cũng chỉ có thể đổi giọng dặn dò cô phải hành sự cẩn thận hơn.
Khương Bảo Châu "vâng vâng" mấy tiếng, rồi xoay người nói luôn: "Anh cả không sao đâu, có Minh Hồng đứng chắn phía trước cho em rồi."
Khương Gia Hà nhất thời dở khóc dở cười, bảo Khương Bảo Châu phải để tâm một chút, đừng quá tin tưởng Tống Minh Hồng. Dù sao chuyện của Lý Diệu Tổ và Trần Văn Quyên cũng khiến anh lo lắng thay cho Khương Bảo Châu và Tống Minh Hồng.
Khương Bảo Châu cười ha hả: "Tâm tư của em đều dùng để đối phó với Minh Hồng hết rồi, quản anh ấy răm rắp luôn."
Khương Gia Hà nhìn Tống Minh Hồng đang tha thiết ngoái đầu nhìn Bảo Châu ở phía trước, tâm trạng tốt hơn đôi chút. Đàn ông hiểu đàn ông nhất, Khương Gia Hà làm sao không nhìn ra em gái mình thật sự đã áp chế được cậu nhóc Tống Minh Hồng này? Nếu không anh cũng chẳng nhìn Tống Minh Hồng thuận mắt đến thế.
"Anh cả, anh đã tìm cho em chị dâu chưa?" Khương Bảo Châu cười hi hi tra hỏi.
Khương Gia Hà không ngờ cô lại hỏi câu này, có chút lúng túng: "Chưa có."
Ánh mắt Khương Bảo Châu lập tức trở nên sắc lẹm, hừ hừ: "Anh cả, giọng điệu của anh không tự nhiên chút nào nhé, anh có người mình thích rồi đúng không?"
Bị đoán trúng tim đen, Khương Gia Hà ho khù khụ mấy tiếng: "Chuyện của người lớn, trẻ con đừng quản."
Khương Bảo Châu cười hì hì, không quản, cứ phải hỏi cho bằng được: "Dù em nhỏ hơn anh, nhưng anh cả à, em đã kết hôn rồi, không còn là trẻ con nữa. Anh có người mình thích thì phải nỗ lực giành lấy cảm tình của người ta, để người ta về làm chị dâu cho em chứ. Nữ đồng chí ưu tú đó tên là gì vậy? Nếu anh theo đuổi không được, em có thể bày mưu tính kế giúp anh đấy."
Khương Bảo Châu hào hứng muốn bày cách cho Khương Gia Hà theo đuổi người đẹp, Khương Gia Hà từ chỗ ngượng ngùng lúc đầu chuyển sang nghiêm túc thỉnh giáo chỉ trong vòng một phút ngắn ngủi.
Nghe Khương Gia Hà nói không biết cách theo đuổi, chỉ biết cắm đầu làm việc giúp người ta, Khương Bảo Châu rất muốn cười nhưng phải cố nhịn, tuyệt đối không được cười, nếu không Khương Gia Hà chắc chắn sẽ không kể cho cô nghe nữa.
Người Khương Gia Hà thích chính là cháu gái của thầy mình, nữ đồng chí này khi đó đã kiên quyết xuống nông thôn để chăm sóc ông bà khi thầy của Khương Gia Hà bị đưa xuống cơ sở. Hơn nữa, thiên phú học y của nữ đồng chí đó còn tốt hơn cả anh. Khương Bảo Châu nghe ra được, Khương Gia Hà đối với cô ấy vừa có sự yêu thích vừa có lòng kính trọng, trong lời nói tràn đầy sự đề cao dành cho cô ấy.
Khương Bảo Châu chưa từng gặp người Khương Gia Hà thích, nhưng chỉ nghe anh miêu tả, trong đầu cô đã hiện ra hình ảnh một người phụ nữ vừa kiên cường vừa dịu dàng, trong lòng bỗng có sự thôi thúc muốn gặp mặt người thật. Có điều tỉnh biên cương thực sự quá xa, hiện tại đi lại rất bất tiện, chỉ có thể nghĩ vậy thôi.
