Thập Niên 70: Nữ Phụ Cá Mặn Ăn Dưa Ở Văn Niên Đại - Chương 35
Cập nhật lúc: 25/01/2026 09:08
Tống Minh Hồng hài lòng mỉm cười.
Chủ nhiệm Vương nhắc đến sính lễ. Hai cô con dâu trước của nhà họ Tống đều được cho hai trăm đồng, đến lượt Khương Bảo Châu cũng y như vậy. Sau đó là đồ nội thất mới như bàn ghế, tủ quần áo, chăn bông mới... còn có hai bộ quần áo mới. Những thứ này đều do chủ nhiệm Vương và kế toán Tống chi trả cho con trai, đứa con nào cũng như nhau. Sính lễ chủ nhiệm Vương đưa ra rất có thành ý, đặc biệt là hai trăm đồng tiền mặt, hiện tại tiền sính lễ bình thường đều không quá một trăm.
Nhà họ Tống có bốn người con trai, chủ nhiệm Vương và kế toán Tống chỉ riêng chuẩn bị tiền sính lễ đã phải chuẩn bị tám trăm đồng, chưa kể các vật dụng kết hôn cần sắm sửa thêm, một nghìn đồng cũng không dừng lại được. Rõ ràng nhà họ Tống cũng có chút gia sản.
Khương Bảo Châu gật đầu, quay đầu cười hì hì nhìn Tống Minh Hồng: "Cho nên, đồng chí Tống Minh Hồng, anh còn có gì cần bổ sung không?"
Tống Minh Hồng thấy mắt cô sáng rực, lập tức đoán được cô đang tính toán chuyện gì, lông mày khẽ nhướng: "Đồng chí Khương Bảo Châu, sính lễ của tôi không có điều khoản bao thầu hết việc nhà đâu nhé."
Chủ nhiệm Vương và bà mối kinh ngạc nhìn Khương Bảo Châu, chưa từng nghe nói sính lễ còn có chuyện bao thầu hết việc nhà!
Khương Bảo Châu lý lẽ hùng hồn: "Tôi muốn là có thể có."
Tống Minh Hồng không chút lưu tình từ chối: "Không có, tôi không muốn."
Khương Bảo Châu hừ nói: "Anh đồng ý là có ngay."
"Cho nên tôi không đồng ý." Tống Minh Hồng trực tiếp đấu khẩu với cô luôn.
Hai người người một câu tôi một câu, đấu qua đấu lại đến là vui vẻ.
Chủ nhiệm Vương và bà mối: "..." Đúng là sính lễ kiểu này lần đầu thấy, thực sự là mở mang tầm mắt mà.
Đấu khẩu xong xuôi, chẳng phân thắng bại gì nhưng Khương Bảo Châu và Tống Minh Hồng lại thân thiết xúm lại một chỗ bàn bạc chuyện sính lễ và của hồi môn.
Nếu không có tiền phiếu nguyên chủ để lại, túi quần Khương Bảo Châu sạch bách, cô chắc chắn phải mang theo. Nhà họ Khương mà biết cô kết hôn cũng sẽ chuẩn bị của hồi môn cho cô, nếu là nguyên chủ thì chắc chắn sẽ nhận hết. Khương Bảo Châu không thể từ chối, chỉ đành vui vẻ nhận lấy, cô và nhà họ Khương quan hệ không thể cắt đứt, nếu không nhận thì người nhà họ Khương lại lo lắng.
"Anh mua được đài phát thanh à?" Khương Bảo Châu kinh ngạc mở to mắt.
Tống Minh Hồng: "Được."
Tống Minh Hồng nói qua một lượt những thứ anh chuẩn bị, Khương Bảo Châu thấy món nào cũng thích: đài phát thanh tốt, giày da nhỏ tốt, váy đẹp cũng tốt, bàn trang điểm có gương cô cũng thích luôn.
Bà mối nghe thấy những thứ này thì kinh ngạc nhìn chủ nhiệm Vương, bao nhiêu đồ tốt thế kia đều là sính lễ à? Thật hay giả vậy?
Chủ nhiệm Vương cũng không biết Tống Minh Hồng lại định liệu đầy đủ đến thế, món nào cũng không rẻ, đặc biệt là đài phát thanh, phiếu thì khó kiếm, giá cả lại đắt, kế toán Tống muốn mua mà bao nhiêu năm nay đều không nỡ mua, lần nào cũng là chạy ra ban đại đội nghe nhờ đài phát thanh.
"Tiểu Khương có đồng hồ đeo tay rồi, không thì Minh Hồng nhà bà chắc cũng phải mua đồng hồ cho Tiểu Khương ấy chứ?" Bà mối thấy chua xót rồi, sớm biết vậy bà đã tranh thủ cơ hội giới thiệu cháu gái họ cho Tống Minh Hồng rồi. Tống Minh Hồng lười biếng như vậy mà ra tay lại hào phóng thế!
Nhưng bà mối nhanh ch.óng thông suốt, Tống Minh Hồng ra tay hào phóng thế này chắc chắn cuối cùng là do chủ nhiệm Vương và kế toán Tống lén lút bù đắp cho thôi. Tống Minh Hồng không có bản lĩnh, lấy đâu ra nhiều đồ tốt thế? Anh ta chỉ là một con sâu lười, lấy người đàn ông như vậy thì đàn bà cực khổ lắm.
Chủ nhiệm Vương không biết bà mối đang nghĩ gì, chỉ mỉm cười. Tuy con trai út có hơi quậy phá nhưng trước giờ luôn nói được làm được, không phải kẻ ba hoa chích chòe.
"Chủ nhiệm Vương, thằng Tư nhà bà đã tìm được đối tượng kết hôn rồi, thằng Hai nhà bà chắc cũng sắp tìm đối tượng rồi chứ? Chỗ tôi có không ít cô gái điều kiện tốt đấy, bà cứ lên tiếng đi, tôi đảm bảo tìm ra cho bà mấy cô ngay. Đợi thằng Hai nhà bà nghỉ phép từ quân đội về là có thể lập tức sắp xếp cho họ xem mắt luôn. Chuyện tôi nói cho thằng Hai nhà bà trước đây cũng đã qua mấy năm rồi còn gì."
Bà mối rốt cuộc cũng bị sính lễ nhà họ Tống đưa ra làm cho đỏ mắt rồi, chủ động hỏi thăm, đặc biệt là anh Hai nhà họ Tống còn là thanh niên tài tú đặc biệt xuất sắc của đại đội Đại Hà, có không ít người đang nhắm vào anh ta đâu.
Chủ nhiệm Vương xua tay từ chối: "Hôm nay bàn chuyện cưới xin của Minh Hồng và Tiểu Khương, chuyện khác không cần nhắc đến nhiều."
Bà mối trong lòng không cam tâm nhưng ngồi trước mặt bà là chủ nhiệm Vương nên bà không dám làm loạn, chỉ đành đợi sau này tìm cơ hội nhắc lại.
Khương Bảo Châu nghe thấy lời bà mối thì radar hóng hớt lập tức có phản ứng ngay: "Bà mối Vương bảo anh Hai của anh từng hẹn hò rồi à?"
Tống Minh Hồng nhắc nhở cô: "Hôm nay là hai chúng ta bàn chuyện kết hôn, cô muốn nghe chuyện anh Hai tôi hẹn hò à?"
"Tôi tò mò mà, vả lại chúng ta bàn cũng hòm hòm rồi." Khương Bảo Châu chớp chớp đôi mắt sáng lấp lánh nói.
Tống Minh Hồng chỉ đành nói: "Chuyện của anh Hai đã qua mấy năm rồi, đồng chí nữ hẹn hò với anh ấy lúc đó giờ đã lấy chồng sinh con rồi, chẳng có gì để nói cả."
Khương Bảo Châu lấy làm lạ: "Nhưng anh Hai của anh vẫn độc thân bao nhiêu năm nay à?"
"Anh Hai một lòng ở trong quân đội, không màng đến việc lập gia đình, mẹ đã nhắc bao nhiêu lần rồi mà chẳng thành."
"Chỉ vậy thôi á?"
Tống Minh Hồng thấy cô vẻ mặt hớn hở thì không kềm được đưa ngón tay gõ nhẹ lên đầu cô một cái: "Cô còn muốn thế nào nữa?"
Khương Bảo Châu ôm đầu né tránh: "Kiểu tóc tôi vừa tết xong, anh đừng có làm rối của tôi."
"Khụ khụ, Minh Hồng, Tiểu Khương, hai đứa bàn xong chưa?" Chủ nhiệm Vương thấy hai người cứ thế đùa nghịch coi như không có ai ở đó, buộc phải lên tiếng ngăn cản, ở đây còn có người ngoài mà.
Khương Bảo Châu thay đổi sắc mặt trong một giây, cười rạng rỡ ngoan ngoãn: "Xong rồi ạ."
Tống Minh Hồng gật đầu. Những thứ hiện tại anh mua được đều đã nhắm trúng rồi, chỉ cần chạy lên huyện mua về nhà thôi. Những thứ còn lại không mua được như máy khâu, xe đạp... thì cái là không có phiếu, cái là không đủ tiền. Trước đây anh kiếm được tiền nhưng vì công việc trên huyện nên cũng tiêu tốn không ít. Bình thường anh không để miệng mình chịu thiệt, thường xuyên đến tiệm cơm quốc doanh ăn uống. Tích góp được tiền mua đài phát thanh, giày da... cũng đã là rất biết kiếm tiền rồi.
Trước đây Tống Minh Hồng tiêu xài bừa bãi, hoàn toàn không nghĩ mình sẽ kết hôn nhanh như vậy, nhưng anh đã không kịp tích góp tiền kết hôn, để tránh Khương Bảo Châu hối hận nên chỉ đành "đóng dấu" lấy danh phận trước đã.
"Được, Tiểu Khương, trước tiên cháu cứ bảo Minh Hồng gửi thư về nhà giúp cháu đi. Đợi mấy ngày thu hoạch khẩn trương xong xuôi, chúng ta cùng lên huyện gọi điện thoại, lúc đó tôi cũng tiện bàn bạc chuyện kết hôn của hai đứa với thông gia." Chủ nhiệm Vương vỗ tay, chốt hạ vấn đề.
Thế là, hôn sự của Khương Bảo Châu và Tống Minh Hồng đã được định đoạt đơn giản như vậy. Bà mối – người chỉ đến làm vì – kiếm tiền nhẹ nhàng, đi theo sau chủ nhiệm Vương, dường như vẫn muốn tiếp tục giới thiệu đối tượng cho anh Hai nhà họ Tống.
