Thập Niên 70: Nữ Phụ Cá Mặn Ăn Dưa Ở Văn Niên Đại - Chương 94
Cập nhật lúc: 25/01/2026 10:06
Tống Minh Hồng không muốn nói chuyện, đêm hôm khuya khoắt, không khí đang đẹp thế này, việc gì phải nói nhiều thế làm gì? Cô bịt miệng anh, đúng lúc lắm, anh cũng chẳng muốn nói chuyện, nói thêm một câu là lãng phí thêm một giây, cứ thế âm thầm vùi đầu làm chuyện mà cả ngày hôm nay anh đã nghĩ ngợi rất lâu.
Khương Bảo Châu bị lật đi lật lại không biết bao nhiêu lần trong một đêm: “...”
Cô muốn được nằm khểnh một ngày, nhưng không phải kiểu nằm khểnh mang màu sắc này.
Trách cô còn quá trẻ, không nhận ra “âm mưu quỷ kế” của Tống Minh Hồng.
Đêm qua Tống Minh Hồng không làm người, làm Khương Bảo Châu sâu sắc thấu hiểu được rằng, ngàn vạn lần đừng có coi thường thể lực của anh, sau khi kết thúc, Khương Bảo Châu thật sự đã trở thành một con cá muối nhỏ không thể lật mình, sau khi vận động xong, ngoài việc thấy thoải mái ra thì chính là ngủ rất ngon, nhưng từ khi xuyên qua đây chất lượng giấc ngủ của cô cực kỳ tốt, không cần Tống Minh Hồng phải giúp đỡ.
Ngày hôm sau Khương Bảo Châu ngủ đến khi tự tỉnh, mở mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ, trời mờ sáng, ngoài nhà có tiếng trẻ con cười đùa nghịch ngợm, cô không kìm được mà mỉm cười, uể oải vươn vai một cái, hất tấm chăn mỏng trên người ra, một cú cá muối lật mình, ngồi dậy, cả người tinh thần sảng khoái, không hề có chút khó chịu nào.
Khương Bảo Châu ngồi bên giường, cúi đầu xỏ chân vào giày, bỗng nhiên động tác khựng lại, vén áo lên nhìn, những dấu vết Tống Minh Hồng để lại trên người cô đêm qua đã nhạt đi rất nhiều, nhưng vẫn còn đó, cô vội vàng đi giày vào, xuống đất đi lại vài bước, so với lần đầu có chút khó chịu thì hôm nay cô chẳng có chút không thoải mái nào, cô cảm thấy tinh thần mình tốt đến mức có thể một hơi vác được mười cái bao tải.
Khương Bảo Châu thấy lạ lẫm thử đi thử lại, rồi bắt đầu suy nghĩ, cô hồi phục nhanh như vậy rốt cuộc là vì cơ thể cô khỏe mạnh như lời bác sĩ Vương nói sau khi cô xuyên không tới đây? Hay là vì bàn tay vàng của cô?
“Cạch” một tiếng, cửa phòng bị người từ bên ngoài mở ra, Tống Minh Hồng mở cửa xong nhìn thấy Khương Bảo Châu đang tung tăng nhảy nhót tràn đầy sức sống trong phòng, cảnh tượng này làm anh sững sờ, anh quan sát kỹ Khương Bảo Châu rồi mới lên tiếng hỏi: “Bảo Châu, em không có chỗ nào khó chịu sao?”
“Tất nhiên là không rồi! Cơ thể tôi tốt lắm,” Khương Bảo Châu nói theo bản năng, rồi lại nhìn Tống Minh Hồng, thắc mắc, “Sao anh chưa đi làm?”
Tống Minh Hồng dùng ngón tay chỉ vào chiếc đồng hồ đeo trên tay: “Công nhân chính thức thì trước tám giờ có mặt ở trạm nông cơ là được, bây giờ mới hơn sáu giờ thôi.”
Khương Bảo Châu vỗ vỗ mặt, hôm nay vừa vặn là ngày mùng 1 tháng 11, Tống Minh Hồng cũng chính thức trở thành công nhân của trạm nông cơ huyện vào ngày hôm nay, từ nay về sau anh không cần phải đến trạm nông cơ làm việc quá sớm nữa, nếu không có trường hợp đặc biệt thì mỗi ngày chỉ cần làm việc tám tiếng, các đơn vị công lập và nhà máy quốc doanh hiện tại cơ bản đều thực hiện chế độ làm việc tám tiếng.
Chế độ làm việc tám tiếng là thứ mà vô số người đi làm sau này có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, Khương Bảo Châu cũng là một trong vô số những người đi làm đó, 996 là phúc báo của người đi làm á? Không, chế độ làm việc tám tiếng mới là chân á!
Nhưng với tư cách là phú bà số một của thôn Đại Hà, Khương Bảo Châu bày tỏ mục tiêu của cô còn tiến bộ hơn thế, không làm việc mới là phúc báo, cô muốn làm cá muối nằm khểnh, trừ phi có thể tìm được một công việc nhiều tiền việc nhẹ lại gần nhà thì cô mới có thể cân nhắc đến chuyện đi làm như vậy.
Khương Bảo Châu liền hỏi anh: “Tôi nhớ lúc trước anh không nhờ đại đội trưởng viết thư giới thiệu cho anh, thế giấy chứng nhận chuyển đổi quan hệ lương thực của anh đâu?”
“Vừa nãy tôi tìm đại đội trưởng bảo ông ấy viết giấy chứng nhận rồi đóng dấu cho tôi rồi,” Tống Minh Hồng vừa giải thích vừa tiến lại gần cô, thấy cô cầm lược, trong mắt hiện lên vẻ hứng thú, “Để tôi giúp em chải đầu nhé?”
Động tác chải đầu của Khương Bảo Châu khựng lại, hỏi anh: “Hôm nay chiều mấy giờ anh tan làm?”
“Năm giờ rưỡi tan làm, về đến nhà tầm sáu giờ, muốn tôi mua gì cho em không?” Tống Minh Hồng cầm lấy lược của cô, nhớ lại động tác chải đầu lúc trước của cô, không nhanh không chậm túm lấy mái tóc dài của cô bắt đầu chải mượt.
Bị sơ suất để Tống Minh Hồng cướp mất lược, Khương Bảo Châu sợ anh động tác thô lỗ làm đau da đầu mình, vội nói: “Anh chải nhẹ tay chút, đừng có tay chân vụng về đấy.”
Tống Minh Hồng khẽ cười, nụ cười này có đến một trăm hai mươi phần không đứng đắn: “Yên tâm đi, ngón tay tôi linh hoạt thế nào, chẳng lẽ em còn không biết sao.”
“...” Khương Bảo Châu đỏ mặt tía tai, thấy xấu hổ vô cùng, nhất là khi nghĩ đến sự ngọt ngào cố định trong hai đêm qua, độ nóng trên mặt cô không hề giảm xuống mà trái lại càng lúc càng nghiêm trọng hơn.
“Anh tập trung vào đi!” Khương Bảo Châu giọng điệu rất yếu ớt nói anh.
Tống Minh Hồng nhướng mày cười: “Tôi rất tập trung mà, em xem, tôi đâu có làm đau da đầu em đâu.”
Khương Bảo Châu cảm nhận một chút, đúng là không có, động tác của Tống Minh Hồng tuy còn bỡ ngỡ nhưng không hề kéo giật da đầu cô, còn thoải mái hơn cả cô tự chải đầu nữa, thỉnh thoảng cô tự chải đầu còn vô tình giật da đầu một cái đấy.
Tống Minh Hồng: “Nói đi, muốn mua gì nào?”
Khương Bảo Châu: “Chẳng có gì muốn mua cả.”
Chỉ là Tống Minh Hồng về nhà muộn như vậy, kế hoạch cô định sai anh gội đầu cho cô sắp phá sản rồi, không có máy sấy tóc thì đừng mong buổi tối gội đầu, nhất là tóc dài, rất khó làm khô.
“Thế là muốn để tôi gội đầu cho em à?” Tống Minh Hồng nhìn vẻ mặt ỉu xìu của cô, bỗng nhiên đoán được.
Đôi mắt hạnh của Khương Bảo Châu lập tức trợn tròn: “Làm sao anh nhìn ra được thế? Tôi chắc chắn là tôi chưa hề nói ra miệng nhé!”
Tống Minh Hồng hừ hừ: “Em tuy không nói nhưng bị em hố nhiều rồi nên thành thục rồi, tôi chỉ cần nhìn biểu cảm của em là biết em muốn làm gì.”
Khương Bảo Châu khoanh hai tay trước n.g.ự.c, hừ hừ với anh hai tiếng.
“Nếu em có thể nhịn được hôm nay, đến chủ nhật tôi có thể giúp một tay, miễn là em đừng chê tóc mình bốc mùi.” Lời Tống Minh Hồng nói lọt vào tai Khương Bảo Châu nghe cực kỳ ngứa đòn.
Khương Bảo Châu giật lại chiếc lược, ba chân bốn cẳng buộc thành một cái đuôi ngựa: “Tôi mới không thèm để mình bốc mùi đâu, tôi tự gội.”
Cá muối thì cá muối, cô là một con cá muối yêu sạch sẽ.
Tống Minh Hồng nhìn cô cười: “Nước trong chum ở nhà em cứ việc dùng, tối về tôi đi gánh nước.”
Khương Bảo Châu nghĩ đến lúc hai người mới gặp nhau, cô ra giếng gánh nước còn không biết cách, vẫn là anh vừa chê bai vừa giúp cô gánh nước từ giếng lên, cô bỗng nhiên bật cười: “Này, Minh Hồng, lúc đó anh chắc không ngờ tới đâu nhỉ, sau này anh đều phải gánh nước cho tôi.”
Tống Minh Hồng thấy cô cười ngọt ngào như vậy, liền nói vẻ đầy hệ trọng: “May mà lúc đó tôi có giúp em gánh nước, nếu không bây giờ em lại lôi chuyện cũ ra tính sổ với tôi rồi.”
Khương Bảo Châu chớp chớp mắt, đột nhiên hỏi anh: “Hồi đó sao anh lại giúp tôi gánh nước? Đúng rồi, anh thấy tôi hồi mới xuống nông thôn thế nào?”
