Thập Niên 70: Nữ Phụ Pháo Hôi Mang Hệ Thống Điểm Danh Một Đường Nằm Thắng - Chương 450: Ái Chà, Là Người Quen

Cập nhật lúc: 26/12/2025 00:57

Ninh Tịch Nguyệt đã sớm chú ý thấy có hai đồng chí lão thành nhìn khoảng hơn 50 tuổi đứng phía sau, vừa xem vừa khoa tay múa chân theo.

Nhưng cô không để ý lắm, nhìn qua là biết cán bộ công nhân viên trong trường, họ chịu tập theo cô rất vui.

Có điều mấy chiêu thức khoa tay múa chân kia quá rời rạc, quá tùy tiện.

Cô không nhìn nổi nữa, cứ như câu vè thuận miệng ấy, "một quả dưa hấu to bổ làm đôi", động tác lừa tình.

Ninh Tịch Nguyệt thật sự nhìn không nổi, giúp Trương Viện Viện sửa tư thế xong thuận tiện đi đến trước mặt hai vị đồng chí hàng sau giúp sửa lại.

"Đồng chí ơi, tay phải phải nâng lên một chút, khi đ.á.n.h quyền phải dùng eo của chúng ta để dẫn động, eo mới là trục tâm, chân trái còn phải hạ xuống chút nữa."

Hai vị đồng chí cũng nghiêm túc nghe Ninh Tịch Nguyệt nói và làm theo động tác.

Đồng chí lão Triệu lớn tuổi hơn, làm xong động tác còn bảo Ninh Tịch Nguyệt xem giúp ông: "Bạn học nhỏ, cháu mau xem bác làm thế này đúng chưa?"

"Đúng rồi ạ, chính là như vậy, lão đồng chí lần này bác làm rất hoàn hảo, tuyệt lắm ạ."

Ninh Tịch Nguyệt không tiếc lời khen ngợi, làm mặt đồng chí Triệu cười nở hoa.

Đồng chí lão Lý bên cạnh cười cười gọi: "Bạn học nhỏ, xem giúp bác với, chân bác làm thế này đã chuẩn chưa?"

"Đúng rồi ạ, vị đồng chí này cũng làm rất tốt. Được rồi, hai bác cứ từ từ luyện, cháu còn phải lên phía trước làm mẫu."

Ninh Tịch Nguyệt xoay người định đi, bị đồng chí lão Triệu phía sau hớn hở gọi lại.

"Bạn học nhỏ, chúng tôi có thể đi theo cháu đ.á.n.h Thái Cực quyền không?"

Được làm "thầy giáo" cho cán bộ công nhân viên trường đương nhiên Ninh Tịch Nguyệt sẵn lòng, vui vẻ gật đầu:

"Đương nhiên là được ạ, nếu hai bác muốn luyện, có thể đến đây vào giờ này mỗi ngày tập cùng chúng cháu. Sau này ngày nào chúng cháu cũng sẽ đ.á.n.h quyền ở đây, hai bác có thể đứng lên phía trước một chút cho dễ nhìn, có chỗ nào không hiểu có thể trao đổi kịp thời. Nhưng mà, mỗi ngày chúng cháu chỉ luyện nửa tiếng thôi, còn phải đi ăn cơm đi học nữa."

"Được, cảm ơn bạn học nhỏ."

Đồng chí lão Triệu và đồng chí lão Lý vui vẻ dịch bước chân lên phía sau đội ngũ của Ninh Tịch Nguyệt.

"Không có gì ạ, cháu lên trước đây."

Ninh Tịch Nguyệt nhìn thời gian, còn hơn mười phút nữa, vẫn có thể luyện thêm một lúc.

Cứ như vậy, ngày đầu tiên các cô luyện Thái Cực quyền, phía sau đội ngũ đã có thêm hai người đam mê Thái Cực quyền lớn tuổi tập theo.

Hôm nay đ.á.n.h quyền đã hết giờ, Ninh Tịch Nguyệt dừng lại, xoay người chào tạm biệt hai vị lão đồng chí: "Hai vị lão đồng chí, chúng cháu phải đi căng tin ăn cơm đây ạ, hẹn gặp lại lần sau."

"Chào hai thầy ạ."

Ba người Trần Diệp Sơ cũng chào hỏi.

Hai vị lão đồng chí đều dừng động tác, đáp:

"Được, bác họ Lý tên Chu, gọi bác là chú Lý là được, vị này là Triệu Dân, chú Triệu. Các bạn học nhỏ tên gì vậy, là tân sinh viên năm nay phải không?"

Ninh Tịch Nguyệt hào phóng giới thiệu bản thân: "Cháu tên là Ninh Tịch Nguyệt, là sinh viên năm nay mới thi vào. Hai chú cứ gọi cháu là Tiểu Ninh, Tịch Nguyệt đều được, rất vui được làm quen với hai chú hôm nay."

"Cháu là Trần Diệp Sơ, có thể gọi cháu là Tiểu Trần."

Trần Diệp Sơ giới thiệu ngắn gọn, hai người còn lại cũng nói theo mẫu đó.

"Hai chú ơi, mai gặp lại nhé." Ninh Tịch Nguyệt cầm đồ vẫy tay.

Đồng chí lão Triệu và đồng chí lão Lý cười vẫy tay: "Được, mai gặp lại."

Chờ nhóm Ninh Tịch Nguyệt đi về hướng căng tin, đồng chí lão Triệu và đồng chí lão Lý đứng tại chỗ nhìn nhau, kích động bàn tán.

Lý Chu đặc biệt kích động, nắm tay Triệu Dân rất là khoe khoang: "Lão Triệu, lão Triệu, đây là phòng ngủ Trạng Nguyên kia đấy, bốn người, hai Trạng Nguyên tỉnh khối Văn hai Trạng Nguyên tỉnh khối Tự nhiên, trong đó hai người chọn chuyên ngành Kỹ thuật hóa học của tôi, còn có cô bé Tiểu Ninh mà ông nhắm trúng đấy, ha ha ha."

"Hừ, tạm thời không muốn nói chuyện với ông."

Triệu Dân phất tay áo, tức giận bỏ đi.

"Này, lão Triệu, ông đừng đi chứ, không ăn sáng à?"

Lý Chu bước nhanh đuổi theo.

"Đừng giận mà, đi, đi ăn sáng. Ông không làm thầy giáo của con bé được, nhưng giờ con bé có thể làm thầy dạy quyền pháp cho ông, cũng coi như hoàn thành tâm nguyện rồi, đúng không?"

Triệu Dân trừng mắt nhìn ông bạn già một cái, sớm muộn gì cũng phải khuyên con bé đó sang học viện Y, sau này môn tự chọn thế nào cũng phải khuyên bảo một chút, học thêm văn bằng hai cũng không phải là không được.

Nhớ năm đó ông đi du học nước ngoài cũng học hai chuyên ngành, con bé này về mảng y học đã có nền tảng không tồi, học lên chắc chắn không tốn sức, học giỏi hai chuyên ngành cũng không phải là không thể.

Nghĩ đến đây, tâm trạng Triệu Dân vui vẻ trở lại, đi theo ông bạn già về phía căng tin dành cho cán bộ công nhân viên.

Cứ để Lý Chu đắc ý mấy ngày đi.

Sau này buổi sáng đ.á.n.h quyền có thể "gần quan được ban lộc", về sau chưa biết ai đắc ý hơn ai đâu.

"Lão Lý, hôm nay ông phải mời tôi ăn sáng, cứ chọc tức tôi mãi, tim tôi đập thình thịch đây này."

Lý Chu được hời còn khoe mẽ vỗ vai ông bạn già cười nói: "Được rồi, hôm nay tâm trạng tốt, tôi vui, mời ông bữa này, tùy ý chọn, an ủi tâm hồn bị tổn thương của ông, ha ha ha."

"Vậy tôi cũng không khách sáo với ông đâu." Triệu Dân quay đầu nhìn người múc cơm: "Đồng chí, một quả trứng gà, một cái quẩy, một bát sữa đậu nành, hai cái bánh bao nhân thịt, một cái màn thầu, thêm một bát mì nữa, lão Lý trả phiếu."

Lý Chu ngoan ngoãn trả tiền, ông bạn già này vẫn còn giận đấy, mình được hời rồi, thôi nhường ông bạn già một chút, không so đo với ông ấy.

Không ngờ, ông bạn già của ông đang lên kế hoạch vác cuốc đi đào góc tường nhà ông đấy.

Ở cùng tòa nhà, một căng tin khác, Ninh Tịch Nguyệt đang húp cháo, một chút cũng không biết mình đã bị người ta đặt gạch cho một chuyên ngành mới.

Cô vẫn đang cùng bạn cùng phòng thảo luận về bữa sáng ngon và phong phú trong trường.

Bốn người ăn sáng xong liền chạy về phía phòng học, nửa đường chia làm hai ngả.

Trần Diệp Sơ và Hứa Thu Hồng học chuyên ngành Kinh tế đi sang tòa nhà khác.

Ninh Tịch Nguyệt và Trương Viện Viện nắm tay nhau đi về phía tòa nhà khoa Hóa, tìm đến phòng học hôm nay, đây cũng là phòng học tự học buổi sáng của lớp các cô sau này.

Bên trong đã có một số bạn học đến, hai hàng ghế đầu phòng học đã ngồi kín người, đều cúi đầu đọc sách, không một ai ngẩng đầu lên vì có người vào lớp, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào trang sách.

Ninh Tịch Nguyệt liếc nhìn chỗ ngồi, cùng Trương Viện Viện nhanh ch.óng ôm sách chạy đến hai dãy giữa hàng thứ ba ngồi xuống. Đây là vị trí đẹp, không gần không xa, không phải ăn bụi phấn, không phải hứng nước bọt, lại cách bục giảng không quá xa.

Ngồi chưa được bao lâu, phòng học lục tục đã ngồi kín chỗ.

Tiết đầu tiên chính là "Hóa học vô cơ".

Rất nhanh, thầy giáo cầm sách vở bước vào.

Ninh Tịch Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên, ái chà, là người quen!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.