Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 171: Chồng Ở Bên Em, Chống Lưng Cho Em
Cập nhật lúc: 11/03/2026 20:05
Dọc đường lái xe, Thẩm Diễn Lễ đã liếc nhìn Tống Kiều Kiều mấy lần.
Nếu phải truy nguyên ngọn nguồn.
Thì phải bắt đầu từ lúc anh mượn xe về.
Cũng không biết lúc anh ra ngoài, mấy người họ đã nói gì với nhau, mà khiến vợ anh thỉnh thoảng lại bĩu môi, vò vò vạt áo. Lúc nói chuyện với mọi người thì không nghe ra gì đâu, nhưng chính mấy động tác nhỏ đó lại ngầm bộc lộ cảm xúc.
Thẩm Diễn Lễ lái xe vào trong Cố Cung, đỗ lại ngay ngắn. Bố Tống, mẹ Tống đâu đã thấy cảnh này bao giờ, cứ xuýt xoa liên tục. Cái chỗ này nếu không phải đã giải phóng, thì dân đen làm sao mà vào được?
Người đến tham quan không ít. Có kha khá những "quỷ sứ tây" từ nước ngoài đến, gặp ai cũng chào hỏi.
Họ nói gì hai ông bà cũng không hiểu, chỉ bàn tán xem sao mắt người ta lại có màu xanh lơ, tóc cũng không đen, da thì trắng bệch như ma, hèn chi gọi là quỷ sứ tây.
Thẩm Diễn Lễ bỏ tiền ra thuê một hướng dẫn viên, nhân lúc không ai để ý liền túm lấy áo sau lưng Tống Kiều Kiều kéo lại. Cô lảo đảo lùi về sau một bước, ngã vào lòng anh, rồi lại được đỡ đứng vững.
"Làm gì thế!"
Tống Kiều Kiều nhíu mày, khẽ kêu lên, cúi đầu vuốt lại áo cho phẳng phiu.
Thẩm Diễn Lễ bật cười khẽ: "Cục tức lớn thế, ai chọc em à?"
"Không có ai." Tống Kiều Kiều lầm bầm, định bám sát theo bố mẹ và anh trai. Thẩm Diễn Lễ nhìn quanh một vòng, thò tay vào túi mò ra một viên kẹo chưa thấy bao giờ, bóc vỏ. Viên kẹo màu vàng được phủ một lớp bột trắng, anh đưa tay đút vào miệng cô.
Đầu ngón tay dính chút bột trắng, anh cũng không chê, thè lưỡi l.i.ế.m l.i.ế.m, chép miệng nói: "Anh còn tưởng là đường sương."
"Kẹo gì đây."
Mềm xèo.
Cũng không ngọt lắm, lại có mùi lương thực.
Tống Kiều Kiều nhai nhai, Thẩm Diễn Lễ liền khoác tay lên vai cô, cúi đầu nói: "Chú từ bên Đông Sơn về mang cho đấy, kẹo cao lương, chỗ khác không có đâu."
"Ngon không?"
Tống Kiều Kiều gật đầu: "Cũng được."
Thẩm Diễn Lễ ôm lấy cổ cô, dùng ngón tay cọ cọ cằm cô. Chưa cọ được hai cái, cô đã xua tay như đuổi ruồi: "Đừng quậy nữa."
"Chậc."
Thẩm Diễn Lễ chua loét nói: "Lần nào Phó Hoài sắp đi em cũng phải làm mình làm mẩy à? Hồi trước anh bảo để ông nội chuyển cậu ta về, chuyển về Đế đô, em còn không chịu."
Tống Kiều Kiều lườm anh một cái, đưa tay cấu vào eo anh.
"Nói hươu nói vượn, em làm mình làm mẩy lúc nào?"
"Còn bảo không?"
Thẩm Diễn Lễ cười cợt: "Giở tính trẻ con, chồng em còn không nhìn ra chắc? Nếu thật sự nhớ đến mức không chịu nổi, anh sẽ nhờ người, điều cậu ta về, cũng đỡ phải núi cao đường xa, bố mẹ cứ phải lo lắng."
“Thằng nhóc Thẩm Diễn Lễ này, anh đừng có lụy quá đi”
“Nếu Kiều Kiều mà đồng ý thật, anh lại chả suy sụp? Tôi ứ tin”
“Ha ha ha ha ha ha”
Tống Kiều Kiều đảo mắt, tựa vào người chồng, ngẩng đầu cười hỏi: "Thật hả, ông xã?"
Suốt dọc đường này, vợ anh chẳng nở một nụ cười nào.
Vừa nghe thấy chuyện này là cô vui vẻ ngay.
Nụ cười của Thẩm Diễn Lễ dần trở nên méo mó, lời nói ra mang theo vẻ nghiến răng nghiến lợi: "Thật! Sao lại không thật! Hôm nay anh sẽ đi tìm mấy chú, mấy bác của anh để chạy chọt."
"Trêu anh thôi, hoàn toàn không phải chuyện này." Tống Kiều Kiều cúi đầu, vò vò vạt áo nói: "Anh em bảo anh ấy có thể tìm người cho em, để em ăn cơm nhà nước."
"Mẹ em cũng muốn em đi, bảo là công việc tốt, anh em không thể không thương em được. Sang đó ngày ngày chỉ việc ngồi văn phòng, việc nhàn hạ, không phải chịu khổ."
Thẩm Diễn Lễ nheo mắt, liếc nhìn Phó Hoài đang chăm chú đi cùng bố mẹ, nói: "Cậu ta tìm ai? Ồ, mấy người bạn thân hồi trước ở trong quân đội chứ gì."
"Anh em thì hiểu cái rắm gì. Ngồi văn phòng gì chứ, việc nhàn hạ gì chứ, nghe thì bùi tai, nhưng ngày ngày gặp ai cũng phải cười, bưng trà rót nước. Nếu em muốn ăn cơm nhà nước, chồng sắp xếp cho em, tìm cho em một chỗ tốt mà nhét vào."
Thẩm Diễn Lễ nói: "Anh thấy cái xưởng phim mới thành lập đó rất được, mỗi ngày chỉ việc uống trà xem phim, trực thuộc Cục Văn hóa. Ngày thường còn có thể mở mang tầm mắt, ngoan bảo em thấy sao?"
"Trịnh Quốc vẫn còn ở bên đó, nếu trong tay cậu ta có chút quyền lực, em ở bên đó có thể đi ngang như cua luôn. Không có quyền lực em cũng đi ngang được, ai bảo em là vợ anh, không ai dám làm em tức lộn ruột đâu."
Tống Kiều Kiều mới chỉ nhắc một câu, anh đã nghĩ xong hết mọi đường đi nước bước rồi.
"Em có phải c.o.n c.ua đâu, em đi ngang làm gì."
Tống Kiều Kiều bị chọc cười, một lát sau thở dài nói: "Em không muốn đi, em vẫn muốn kiếm tiền."
Cô đối với công chức, Cục Văn hóa, mấy thứ lằng nhằng này, thật sự không có khái niệm gì mấy.
Tiền thì khác.
Có tiền vạn sự không phải lo.
Trong cuốn sổ nhỏ của cô đã ghi chép hết các cách phát tài rồi, chỉ chờ bắt đầu nhặt tiền thôi, nếu chạy đi làm "quan" gì đó, thì chẳng phải cô mù quáng sao.
Huống hồ.
"Em không muốn dính líu đến mấy thứ đó, trước đây thấy bố em mỗi năm nộp công văn, sổ sách cho trên trấn, còn phải mời t.h.u.ố.c người ta, nói lời ngon ngọt, những người đó tâm cơ sâu lắm, có lúc họ nói chuyện em cũng không hiểu lắm, cứ vòng vo tam quốc, mới nghĩ thôi đã thấy đau đầu rồi."
Có thể đối phó được là một chuyện.
Có thích hay không lại là chuyện khác.
Tống Kiều Kiều phân định rất rõ ràng, cô bẻ ngón tay nói: "Em đã nghĩ kỹ rồi, đến lúc đó dựng một cái sạp nhỏ, bán đồ ăn sáng cũng được, bán cơm hộp cũng xong. Có nhiều tiền rồi thì đi mở một cửa tiệm, kiếm nhiều tiền hơn nữa. Có nhà thì mua nhà, có khoản vay thì vay tiền mua nhà, mua vàng. Ồ đúng rồi, còn có trái phiếu chính phủ nữa."
"Kiếm thật nhiều thật nhiều tiền, không phải anh muốn xây cầu sao, xây cầu cũng cần rất nhiều tiền, đến lúc đó chúng ta có tiền rồi, anh muốn xây bao nhiêu cũng được."
Thẩm Diễn Lễ vốn đang nghe vợ nói, nghĩ xem kế hoạch của cô nên hoàn thiện thế nào, chợt nghe cô nói vậy, liền ngẩn người.
"Em kiếm tiền là vì cái này?" Anh kinh ngạc.
Ngay cả các thần tiên trên trời dường như cũng rất ngạc nhiên.
“Không phải chứ, sao anh còn đòi xây cầu nữa?”
“U là trời, tình yêu hai chiều gì thế này? Tự dưng một câu này, làm tim tôi chua xót tê dại luôn”
“Không biết nên nói gì cho phải nữa, wuli Kiều Kiều”
“Kiếm tiền làm cơ sở hạ tầng, Kiều Kiều tầm nhìn của em đỉnh ch.óp nha!”
Tống Kiều Kiều rất thành thật lắc đầu: "Cũng không hẳn, em chỉ muốn sống những ngày tháng tốt đẹp, những ngày tháng yên bình, vững chãi."
"Nếu đến lúc đó không phát tài thì cũng chẳng sao, làm ăn mà, em muốn làm thì làm, không muốn làm thì thôi. Nghe cũng khá tuyệt mà."
Bất kể chọn tương lai như thế nào, hiện tại cô vẫn còn rất mơ hồ.
Rời xa bố mẹ tự mình sống qua ngày sao.
Thế thì phải sống ra sao?
Tống Kiều Kiều không biết.
Nhưng sống qua ngày, ai có thể nói chắc sau này sẽ ra sao, đều là cứ va vấp mà sống, khi gặp chuyện mới có thể giác ngộ, rốt cuộc bản thân mình muốn gì.
Thẩm Diễn Lễ ôm vợ vào lòng c.h.ặ.t hơn, nói: "Vậy thì làm ăn, làm những việc Kiều Kiều muốn làm. Bất kể xảy ra chuyện gì, chồng ở bên em, chống lưng cho em."
Suốt dọc đường cô cứ suy nghĩ mãi, rốt cuộc có nên làm như vậy không.
Mặc dù bố cô nói ủng hộ cô, nhưng sự tiếc nuối trong mắt ông không giấu được.
Thẩm Diễn Lễ nói như vậy, cô cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Tống Kiều Kiều ôm eo anh cười: "Ông xã anh thật tốt."
"Thế à?"
Thẩm Diễn Lễ nhướng mày, hỏi: "Anh còn chưa làm gì cả, đã bảo anh tốt rồi?"
Cái tính tình đơn thuần này, làm ăn e là bị lừa đến cái nịt cũng không còn mất.
Anh đưa mắt nhìn ra chỗ khác, âm thầm thở dài, nắn nắn vai cô, thấm thía nhìn lại nói: "Ngoan bảo, em nhớ nhé. Ra ngoài xã hội, phải cẩn thận những kẻ nói nhiều. Người khác nói gì không quan trọng, quan trọng là họ làm như thế nào."
"Em biết mà." Tống Kiều Kiều nói.
Thẩm Diễn Lễ bóp mũi cô, cười khẽ: "Tốt nhất là em thật sự biết, bảo bối ngoan."
"Dính dáng đến lợi ích, thì làm gì có mấy người tốt chứ."
