Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 227: Người Đứng Đắn Nói Chuyện Có Cần Lén Lút Không?

Cập nhật lúc: 12/03/2026 05:10

Lúc Thẩm Diễn Lễ từ nhà Phương Thần đi ra, anh đã nghĩ ——

Hồng Lang nguy hiểm như vậy, nếu hắn biến mất thì tốt biết mấy.

Hắn từ nơi xa như vậy chạy đến đây.

Nếu cứ thế lặng lẽ mất tích, cũng rất khó tra ra nhỉ?

Nhưng ý nghĩ này chỉ xuất hiện trong chốc lát rồi bị anh đè xuống, nếu anh làm vậy, thì chẳng phải cũng thành kẻ g.i.ế.c người sao?

Muốn người không biết trừ phi mình đừng làm, dù có trăm phương ngàn kế cũng sẽ có sơ hở.

Ý nghĩ này mà nói ra, Tống Kiều Kiều chắc chắn sẽ sợ c.h.ế.t khiếp.

Nhưng giữ Hồng Lang lại chắc chắn không phải là cách hay.

Vẫn là câu nói đó, trăm mật cũng có một sơ, sơ sẩy một chút là dễ ôm hận ngàn năm, anh không đ.á.n.h cược nổi.

Nếu hắn có thể tự mình biến mất thì tốt rồi.

Thẩm Diễn Lễ nương theo dòng suy nghĩ này, từ mượn d.a.o g.i.ế.c người nghĩ đến cách bờ xem lửa, cuối cùng, anh chọn một cách thỏa đáng.

"Nếu hiện tại hắn thực sự là người xấu, vậy thì đợi hắn tự mình dâng bằng chứng lên." Thẩm Diễn Lễ cầm cái bát lên, múc một gáo nước, rửa sạch rồi đổ vào cống thoát nước.

Tống Kiều Kiều hỏi: "Hắn? Dâng lên kiểu gì?"

Thẩm Diễn Lễ cười trầm thấp: "Cái này thì không thể nói với ngoan bảo được, không phải úp mở với em, là sợ em biết rồi không giấu được chuyện."

"Mấy ngày này, hắn thích uống canh thì cho uống canh, muốn ăn cơm thì cho ăn cơm. Trước kia thế nào, sau này cứ thế ấy, em cứ coi như không biết lời Thần tiên nói, hắn cũng chỉ là một người bình thường. Nhưng phải nhớ, làm việc dưới tầm mắt của Phương Thần."

Thẩm Diễn Lễ im lặng hai giây, nói: "Nếu không may bị hắn bắt được, em cứ nghe lời hắn trước. Hắn muốn gì mình cho cái nấy, mạng sống là quan trọng nhất."

Kết quả gì anh cũng đã liệu trước rồi.

Tim Tống Kiều Kiều đập thình thịch, đứng dậy nói: "Càng nói càng dọa người, không nói với anh nữa."

“Thẩm đại lão muốn làm gì thế? Chẳng lẽ định 'xử' hắn luôn hả?”

“Có khi thế thật! Hắn cũng đâu phải người tốt”

“Không đến mức đó đâu, tôi lại khá tò mò, ổng định làm thế nào để Hồng Lang tự dâng bằng chứng lên, gài bẫy?”

“Lại còn gài với chả bẫy, cái này không được nói bậy đâu nha”

“666 bà mới là tổ lái, đường nào cũng dám đua”

“Mệt mỏi ghê, vốn dĩ không khí đang căng thẳng, bị mấy bà làm cho tụt mood luôn”

Thẩm Diễn Lễ ngẩn người hai giây, thở dài một hơi, bỗng dưng có cảm giác bất lực.

Suy nghĩ của anh thực ra rất đơn giản.

Cũng giống như giải đề vậy, đôi khi mấu chốt để giải đề, nó nằm ngay ở chỗ bình thường và có vẻ không đáng chú ý nhất.

"Hai ngày còn lại, đừng đưa cơm cho anh nữa. Về nhà thì cứ làm bài tập, đọc sách, làm chút việc mình thích, nghỉ ngơi đi." Thẩm Diễn Lễ nói.

Tống Kiều Kiều gật đầu.

Thẩm Diễn Lễ nhìn trời đã dần tối nói: "Chồng phải về rồi, ban đêm hội tự quản sinh viên kiểm tra phòng điểm danh, phiền phức lắm."

Tống Kiều Kiều xếp bát gọn gàng, nói: "Vậy anh đi nhanh đi."

Thẩm Diễn Lễ đợi hai giây, nhíu mày nói: "Sau đó thì sao, hết rồi à?"

"Em tiễn anh?" Cô hỏi.

Thẩm Diễn Lễ nhìn chằm chằm vào mắt cô vài giây, như hổ đói vồ mồi, túm c.h.ặ.t lấy cô: "Chồng ba ngày không dạy dỗ là leo lên mái nhà lật ngói đúng không, Kiều Kiều."

Môi anh từng cái từng cái mổ lên mặt cô, giả vờ hung dữ nói.

Tống Kiều Kiều bị hơi thở của anh làm cho nóng ran ngứa ngáy, cười khanh khách, nói nhỏ: "Anh đừng quậy nữa. Phương Thần và chị dâu còn đang ở trong nhà đấy."

"Sợ cái gì, vợ chồng chính đáng, thân mật chút không bình thường sao."

Lời tuy nói vậy, Thẩm Diễn Lễ tì cằm lên đỉnh đầu cô, lẳng lặng ôm lấy, nói: "Còn ba ngày nữa, đợi chồng về."

"Vâng."

Tống Kiều Kiều cũng vòng tay ôm eo anh, một lát sau ngẩng đầu lên, hôn lên khóe môi anh nói: "Vậy anh ở trường cũng đừng để mệt quá, cứ cảm thấy anh gầy đi rồi."

Thẩm Diễn Lễ không biết nghĩ đến cái gì, ghé vào tai cô thì thầm: "Vậy đợi anh huấn luyện xong về, em kiểm tra hàng cho kỹ, xem ngoài eo ra, còn chỗ nào gầy đi nữa không."

“Tôi nghi ông đang lái xe, nhưng tôi không có bằng chứng”

“Không phải là gầy đi sao, lời này có gì mờ ám đâu, còn phải lén lút nói”

“Người đứng đắn nói chuyện có cần lén lút không?”

“Không phải, sao tự nhiên mấy bà không lo lắng vụ Hồng Lang nữa vậy?”

“Thẩm đại lão vừa đến, tôi thấy Hồng Lang nên lo lắng cho bản thân mình trước đi thì hơn...”

Kể từ ngày hôm đó.

Tống Kiều Kiều làm việc trong quán đều có chút nơm nớp lo sợ, chỉ sợ bị người ta nhìn ra sơ hở. Nhưng nói cũng lạ, đợi Thẩm Diễn Lễ từ trường bình an trở về rồi, tên Hồng Lang này cũng chẳng lộ mặt chút nào.

Không biết tại sao, không nhìn thấy người, Tống Kiều Kiều ngược lại càng hoảng hơn.

Cứ cảm thấy tên này đang trốn ở một góc nhỏ nào đó, lén lút nhìn chằm chằm cô, đợi đến chỗ không người sẽ cho cô một nhát.

Thời khóa biểu của Thẩm Diễn Lễ đã có rồi.

Còn mang về một chồng sách lớn.

Không chỉ phải học tiếng Anh, còn phải học toán cao cấp. Nghe nói là giáo trình mới biên soạn năm nay, cô rất thích xem cuốn sách mỹ học kiến trúc của anh, vì bên trong có tranh minh họa, chia làm hai tập thượng hạ. Bao gồm lịch sử kiến trúc, vật liệu, v. v.

Cô không hứng thú với kiến trúc, nhưng đều xem như truyện tranh.

Bộ sách này cũng không rẻ, hai cuốn đã mười đồng.

"Anh nói với ủy ban trường rồi, em rảnh thì đến trường xem thử, xem thích môn nào, anh mang một bộ giáo trình về cho em." Thẩm Diễn Lễ nằm trên giường nghịch tóc cô, ngón tay không ngừng cuốn, thả ra, rồi lại cuốn.

Trời vẫn còn nóng lắm, anh chẳng thích đắp chăn.

Chăn mỏng chỉ đắp ngang bụng, muốn tuột không tuột.

"Cần cái đó làm gì, kiến thức cấp hai em còn chưa học xong." Tống Kiều Kiều nói, lại xem hết một trang, lật qua. Thẩm Diễn Lễ chặn ở mép giường, gió quạt cũng không thổi tới được, cô nghiêng người, chân gác lên chân anh, đung đưa.

Thẩm Diễn Lễ liếc nhìn một cái, bàn tay kia bắt đầu men theo chân cô sờ lên trên, vừa đến đùi, Tống Kiều Kiều giơ tay đập một cái như đập ruồi: "Phiền không hả."

Tay anh vỗ một cái là đỏ, Thẩm Diễn Lễ nhíu mày, ôm mu bàn tay xuýt xoa.

Tống Kiều Kiều dời sách ra, lộ ra đôi mắt chớp chớp nhìn anh.

"Đau."

Thẩm Diễn Lễ tủi thân nói: "Em bây giờ càng ngày càng không coi trọng anh, nói đ.á.n.h là đ.á.n.h, nói mắng là mắng."

“Đồ trà xanh c.h.ế.t tiệt”

“Tôi phi! Kiều Kiều tay được bao nhiêu sức, lúc trước đ.á.n.h nhau với người ta cũng đâu thấy ông kêu đau! Diễn, diễn tiếp đi”

“Đừng để ý đến ổng, chắc chắn là không có ý tốt gì đâu”

Yết hầu Thẩm Diễn Lễ lăn lộn, dời mắt đi. Coi như không nhìn thấy, vành tai lại hơi ửng đỏ.

Cái đám người này, các cô thì hiểu cái quái gì!

Có biết cái gì gọi là tình thú vợ chồng không!

Anh diễn chỗ nào? Bao nhiêu năm nay, chẳng phải đều như vậy sao?

Tống Kiều Kiều bỏ sách xuống, kéo tay anh qua nói: "Em xem nào."

Cô lật qua lật lại xem, vết đỏ kia cũng tan gần hết rồi, cô cúi đầu thổi hai cái, buông tay nói: "Được rồi, giờ không đau nữa nhé."

“Bà cứ chiều hư ổng đi!”

“May mà Thẩm đại lão không nhìn thấy đạn mạc, không thì chắc chắn có chuyện để quậy rồi”

“Kiều Kiều, các cô ấy bắt nạt anh~”

“Hahahahahaha đừng có hài hước quá”

Thẩm Diễn Lễ dán sát vào, dựa vào bên cạnh vợ, ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, nhắm mắt dưỡng thần.

Chuyện có thể nhìn thấy đạn mạc này, anh vốn định nói rõ, cho đến khi đám con gái không biết sống c.h.ế.t này xúi giục vợ anh nếm thử của lạ, anh liền không định nói nữa.

Cứ ghi nợ đó đã.

Tìm cơ hội, hù c.h.ế.t các cô.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 227: Chương 227: Người Đứng Đắn Nói Chuyện Có Cần Lén Lút Không? | MonkeyD