Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 250: Có Yêu Cầu Gì Tôi Đều Có Thể Đáp Ứng Cô

Cập nhật lúc: 12/03/2026 18:01

Những chuyện xảy ra trong đêm, các thần tiên nhìn không được trọn vẹn.

Bình thường đùa giỡn thì đùa giỡn, nhưng nếu hai người này mà cãi nhau thật, bọn họ còn sốt ruột hơn bất kỳ ai.

Sốt ruột làm phán quan.

Những lời Tống Kiều Kiều nói tối qua cũng coi như nửa thật nửa giả.

Cô chưa từng nghĩ tới cái gì mà "sớm muộn cũng có một ngày".

Ai rảnh rỗi không có việc gì làm lại tự đi dọa mình chứ? Thẩm Diễn Lễ có thể làm bậy ở chỗ khác, nhưng nếu bảo anh lăng nhăng quan hệ nam nữ, cô thật sự không mấy tin tưởng.

Người này bình thường ngoài lên lớp, tan học thì lại đến tiệm.

Đại học Đế đô bị anh rêu rao đến mức ai mà chẳng biết anh đã kết hôn từ sớm?

Mỗi lần đến trường, nếu có tiết cả ngày thì mang theo tiền ăn một bữa.

Thời gian không có, tiền cũng không có, anh cặp kè với ai được chứ?

Hơn nữa chuyện này cũng có thể nhìn ra được.

Tâm đặt ở trên người ai, trong lòng người đó tự rõ.

Anh chỉ là kiểu cách, thích hành hạ người ta thôi.

Hành hạ xong là lại ngoan ngay.

Thẩm Diễn Lễ quanh đi quẩn lại cũng chỉ có chút bản lĩnh ấy, cô đã nhìn thấu từ lâu rồi.

“Vậy mà cô dọa tụi này?”

Cô đã chung đụng với đám thần tiên này một thời gian dài, nói chuyện cũng trở nên tùy ý hơn nhiều. Cô vừa kiểm kê lại số đồ uống còn thừa vừa nói: "Cái đó phải trách hệ thống chứ, ai bảo nó không nói rõ ràng, hệ thống tồi."

"Tôi nói những lời đó cũng không có ý gì khác."

Tống Kiều Kiều gạch một đường trên sổ sách, ranh mãnh nói: "Thẩm Diễn Lễ nói hươu nói vượn, chẳng lẽ tôi không được hùa theo nói hươu nói vượn à?"

“Hư rồi, Kiều Kiều cô thực sự học cái thói hư rồi!”

“Tại sao hai người nói hươu nói vượn, mà người bị tổn thương lại là tụi này hả?”

“Độc giả đáng thương bị hệ thống với đôi vợ chồng son xoay như chong ch.óng”

Cô vội vàng nói: "Tôi đâu có, thế nên tôi mới nói hết ra rồi đây này. Hơn nữa, tôi cũng muốn cho mọi người xem trọn vẹn, đỡ phải trách tội tôi."

“Cho xem trọn vẹn thật á? Kiều Kiều hào phóng thế cơ à?”

“He he he he he”

Đúng là đám người chẳng đứng đắn chút nào.

Tống Kiều Kiều nói: "Cũng không thể xem trọn vẹn hết được, tôi không nói chuyện với mọi người nữa, lát nữa Thẩm Diễn Lễ về, tôi phải bảo anh ấy đến xưởng đặt thêm hai thùng Bắc Băng Dương nữa."

Lúc Thẩm Diễn Lễ ở đây, chính anh là người đi đưa thức ăn cho bà nội Mã Giai Thiện.

Nếu anh phải lên lớp, thì cô sẽ đi.

Người già lớn tuổi rồi, không có con cái ruột thịt bên cạnh, dù sao cũng phải quan tâm để ý một chút.

Cô đang gạch gạch trên sổ sách thì nghe thấy tiếng chuông gió vang lên.

Sáng sớm thế này mà?

Cô ngẩng đầu lên, chạm mắt với người đàn ông trẻ tuổi trước mặt, khó hiểu hỏi: "Chào anh, buổi trưa tiệm mới mở cửa, anh là...?"

Khuôn mặt người đàn ông rất xa lạ.

Mặc một chiếc áo gió màu đen, mái tóc không giống người bình thường, hơi giống lông cừu.

Đôi mắt kia nhìn có chút quen mắt, nhưng nhất thời cô không nhớ ra được.

Người đàn ông tự nhiên đảo mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt rơi trên người cô, đ.á.n.h giá từ dưới lên trên một cái.

Cũng không giống như người đến bán đồ uống.

Tống Kiều Kiều đang thắc mắc, chợt thấy anh ta mỉm cười, trong hàm răng trắng có hai chiếc răng khểnh nhọn hoắt, anh ta nói: "Cô chính là bà chủ Tống, Tống Kiều Kiều phải không."

"Nghe nói trong tiệm có nhận làm cỗ bàn? Ông cụ nhà tôi mừng thọ, cần khoảng chín mâm. Một mâm một trăm tệ, nguyên liệu do chủ nhà cung cấp. Có nhận được không?"

Một trăm tệ?

Tống Kiều Kiều dù đã từng thấy qua tiền lớn.

Nhưng lúc này cũng phải kinh ngạc.

Lần trước cô nhận làm cỗ, một mâm ba mươi tệ cô đã vui mừng khôn xiết rồi.

“Vãi chưởng, đây là người có tiền thật sự này! Chín mâm, 900 tệ, quy đổi ra hiện tại, ít nhất cũng phải 9000 tệ nhỉ?”

“Chín vạn thì có”

“U là trời, ai đây? Chơi sộp thế!”

“Ngày nào cũng thấy Kiều Kiều kiếm ba đồng hai hào, tự nhiên đùng cái thế này hơi khó tiếp nhận, đúng là phú quý ngập đầu!”

“Không phải có l.ừ.a đ.ả.o đấy chứ?”

“Người giàu ở Đế đô nhiều lắm được không, nghĩ đến chiếc xe hơi nhỏ hai mươi vạn kia đi, ngọa hổ tàng long đấy”

Tống Kiều Kiều không mờ mắt vì tiền, hỏi: "Tiện cho hỏi một chút, là nguyên liệu gì vậy? Thượng bát trân à?"

"Hàng từ nước ngoài về." Người đàn ông nói.

Cô vừa nghe xong, vội vàng lắc đầu nói: "Thế thì không được, tôi không nhận được đâu. Tôi không biết làm nguyên liệu từ nước ngoài."

“Gì cơ? Chúng ta có sách dạy nấu ăn mà! Nhận đi Kiều Kiều, đừng có rén!”

“Liều ăn nhiều, sợ thì c.h.ế.t đói”

“Nước ngoài thì có nguyên liệu gì? Bò Wagyu, hải sản? Ngại quá, chưa đi nước ngoài bao giờ nên không rõ lắm”

Khóe môi người đàn ông khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt, nói: "Cô cứ làm đại đi, dù sao tôi cũng nhắm vào tấm hoành phi của cô mà đến, Thiên hạ đệ nhất trù cơ mà. Sao lại có thứ không biết làm được."

"Cô cứ làm theo ý tưởng của mình, bất kể làm ngon hay dở, tiền tôi vẫn trả đủ."

Tống Kiều Kiều nhìn anh ta, đôi lông mày khẽ nhíu lại, một lát sau tiếp tục lắc đầu: "Vậy thì tôi càng không thể nhận được."

Anh ta không nhắc đến tấm hoành phi này thì còn đỡ.

Nhắc đến rồi cô càng cảm thấy không đúng.

Nhất là cái gì mà làm theo ý tưởng, ngon dở không quan trọng, nghe thế nào cũng giống như một cái bẫy.

Trên trời làm gì có bánh ngọt tự nhiên rơi xuống.

Ánh mắt người đàn ông trầm xuống, xen lẫn một cảm xúc nào đó, hỏi: "Tại sao? Tiền trả chưa đủ nhiều sao."

"Tôi không thể làm nhục danh tiếng của sư phụ tôi, anh vẫn nên tìm người khác đi, nguyên liệu nước ngoài, đầu bếp bên Bạch Lâu chắc sẽ chuyên nghiệp hơn. Đã là tiệc mừng thọ, muốn bày cỗ bàn thì vẫn phải nghiêm túc, không thể làm qua loa được."

"Hai trăm một mâm." Người đàn ông nhíu mày, dường như có chút mất kiên nhẫn.

Tống Kiều Kiều kiên định nói: "Chuyện này không liên quan đến tiền."

"Ba trăm."

Tống Kiều Kiều lắc đầu, không để ý đến anh ta nữa, cúi đầu bắt đầu lật sổ sách.

Người đàn ông đứng tại chỗ, hít sâu một hơi, cuối cùng nói: "Được rồi, cô nói cô biết làm nguyên liệu gì, tôi sẽ chuẩn bị. Tôi chỉ cần cô."

“Cái này thực sự có chút không đúng rồi đấy”

“Đừng đi Kiều Kiều, món tiền này chúng ta vẫn là đừng kiếm nữa”

“Tại sao chứ? Người ta có khi chỉ vì cái danh Thiên hạ đệ nhất trù, muốn làm một mâm cỗ, nhiều tiền thế này, sao lại không kiếm”

“Gã này nhìn là biết có ý đồ xấu, mặc dù không nghe được giọng điệu, nhưng chỉ đọc chữ thôi đã thấy tính công kích rồi, nói không chừng định lừa Kiều Kiều nhà mình đem bán đấy, thế thì làm sao”

Tống Kiều Kiều ngẩng đầu lên, trầm ngâm một lát rồi hỏi: "Tiệc mừng thọ là khi nào?"

"Mười ngày nữa."

Người đàn ông nói.

“? Cô đừng có bướng thế chứ Kiều Kiều”

“Đừng có phản nghịch thế chứ, Kiều Kiều bảo bối”

Tống Kiều Kiều lại hỏi: "Xưng hô với anh thế nào?"

Người đàn ông khựng lại một chút, dõng dạc nói: "Họ Cố, Cố Tu Viễn."

“?”

“Hả?”

“Sao mọi người lại phản ứng thế này?”

“Cố Tu Viễn sao lại là một tên tóc xoăn?”

“Anh ta là ai vậy?”

“Một thành viên của Thương hội, cũng xêm xêm Chu gia, mặc dù đều ở Đế đô, nhưng đại bản doanh của họ ở Chiết Giang, cũng rất lợi hại. Một trong những đối tác hợp tác của đế chế thương mại của Thẩm đại lão sau này”

“Tôi nhớ Cố Tu Viễn làm người khá ôn hòa mà, tính theo thời gian, bây giờ anh ta chắc vẫn chưa lên nắm quyền đâu nhỉ? Thẩm đại lão chẳng phải đã giúp anh ta lên nắm quyền Cố gia sao? Trong cuốn sách này, tính cách anh ta có vẻ tồi tệ thật, thái độ với Kiều Kiều nhà mình tệ quá, sau này Thẩm Diễn Lễ chắc chắn sẽ không giúp anh ta nữa”

Tống Kiều Kiều suy nghĩ một chút rồi nói: "Bây giờ tôi không thể cho anh câu trả lời được, sợ thời gian hơi cập rập. Ngày mai đi, trưa mai anh đến, buổi trưa tôi sẽ nói với anh, vừa hay, tôi cũng có thể lên cho anh vài thực đơn cỗ bàn để anh chọn."

Cái cớ này của cô thật hoàn hảo.

Người đàn ông chỉ cân nhắc một lát rồi nói: "Được, cô cứ suy nghĩ kỹ đi, có yêu cầu gì tôi đều có thể đáp ứng cô. Về mặt tiền bạc không cần phải lo lắng, tôi có thể thanh toán trước."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 250: Chương 250: Có Yêu Cầu Gì Tôi Đều Có Thể Đáp Ứng Cô | MonkeyD