Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 291: Cái Này Không Phải Cố Ý Thì Ai Tin?

Cập nhật lúc: 12/03/2026 18:08

Mẹ Tống và bố Tống vẫn là lần đầu tiên đến rạp chiếu phim, ngồi trên ghế còn quy củ hơn cả bộ đội, chỗ nào cũng không dám chạm vào, chỉ sợ làm hỏng của người ta đền không nổi. Lúc chưa mở màn còn có người vào bán t.h.u.ố.c lá cuộn, hạt dưa, lạc, bánh quẩy, Thẩm Diễn Lễ nói móc túi là móc túi, bố Tống và mẹ Tống cũng không thể trước mặt bao nhiêu người, nói con rể tiêu xài hoang phí.

Người khác cũng mua.

Hai hào là có thể mua được hai túi, không tính là đắt.

Chỉ có mẹ Tống ây da ây da cầm túi lạc nhỏ giọng thở dài: "Làng mình năm nay trồng lạc rồi, ở nhà có, còn mua bên ngoài làm gì."

"Đây là lạc luộc nước muối."

"Thì là lạc luộc nước ngọt, một túi này cũng không đến một hào đâu."

Bố Tống ngược lại bắt đầu tận hưởng, tự mình bóc hai củ, nói: "Mua cũng mua rồi."

Nếu không thì làm sao?

Bị hành hạ ở bệnh viện này ba tiếng đồng hồ đã bay mất ba mươi mấy tệ, hai hào này ở trong đó thì tính là gì? Nhà nghỉ đó một đêm còn năm tệ, chỗ còn không lớn bằng phòng phụ ở nhà.

Xem phim xong là đi bách hóa tổng hợp của tỉnh.

Mua đồ Tết ở đâu mà chẳng là mua, điều khiến Thẩm Diễn Lễ cảm thấy bất ngờ là, bách hóa tổng hợp bên này không biết đi theo đường lối nào, vậy mà lại có lạp xưởng.

Rầm rộ càn quét một vòng.

Buổi tối còn tìm một nhà hàng lớn, nhà hàng quốc doanh lớn nhất tỉnh, có thể gọi món, còn có phòng bao. Ước chừng bình thường cũng đảm nhiệm chức trách của nhà khách cán bộ.

"Ông nói xem cuộc sống trên thành phố này, đâu phải là sống qua ngày, toàn là sống qua tiền."

Mẹ Tống nói, bố Tống ở bên cạnh hùa theo: "Người ta đâu có giống chúng ta, xoay quanh một mẫu ba sào đất."

"Cái bàn này sao còn biết xoay? Cao cấp gớm."

Tống Kiều Kiều dọc đường nhìn bố mẹ lải nhải.

Cuối cùng cũng biết lúc đó các thần tiên nhìn cô là cảm giác gì rồi.

Chắc hẳn lần đầu tiên cô được Thẩm Diễn Lễ dẫn đi dạo ở Đế đô cũng như vậy, khúm núm, sợ gây rắc rối, cũng sợ tiêu nhiều tiền.

Cô cũng lờ mờ hiểu tại sao Thẩm Diễn Lễ luôn muốn cô ra ngoài xem nhiều hơn, đừng sợ tiêu tiền, trải nghiệm là quan trọng nhất.

Không phải trải nghiệm quan trọng.

Mà là kiến thức quan trọng.

Kiến thức rộng rãi.

Không chỉ đơn thuần là một câu thành ngữ.

"Đang nghĩ gì thế?" Thẩm Diễn Lễ thấy cô trên đường về cứ trầm ngâm suy nghĩ, anh vắt áo khoác của hai người lên giá treo quần áo trong nhà nghỉ, nói thêm: "Đừng quá lo lắng cho bố mẹ, anh nghĩ, cho dù có vấn đề, chắc cũng chỉ là vấn đề nhỏ thôi. Mấy xét nghiệm trước đó, anh thấy sắc mặt của mấy bác sĩ đó cũng không nghiêm trọng lắm."

“Không sợ bác sĩ cười hì hì, chỉ sợ bác sĩ mặt lầm lì”

“Thẩm đại lão nắm được tinh túy rồi”

“Thật luôn, nếu trong phòng phẫu thuật mọi người đều rất thoải mái, còn buôn chuyện hôm nay ăn gì, thì xác suất cao là không có chuyện gì, còn nếu các bác sĩ phẫu thuật im thin thít, thì toang!”

“Mấy ông bác sĩ đông y cũng đáng sợ lắm, ông cụ đột nhiên nhíu mày một cái, tui đã nghĩ xong xem mình chuẩn bị chôn ở đâu rồi”

Tống Kiều Kiều lắc đầu nói: "Không phải."

"Chỉ là nghĩ, bố mẹ em cả đời này cũng chưa từng đi đâu." Cô nói.

Thẩm Diễn Lễ khựng lại, thở dài một tiếng.

Tống Kiều Kiều quan tâm bố mẹ, anh quan tâm Tống Kiều Kiều.

Anh cũng nghĩ như vậy, Kiều Kiều từ nhỏ lớn lên ở làng, chưa từng được mở mang tầm mắt gì, liền bất giác sẽ rất buồn.

Thẩm Diễn Lễ nói: "Hay là thế này, mỗi năm đợi lúc trong làng không có việc gì, chúng ta lại về đưa bố mẹ đi khắp nơi xem sao, ây, Kiều Kiều không muốn đi xem tỉnh Chiết Giang sao?"

Sao lại không muốn chứ.

Tống Kiều Kiều bây giờ tâm trí cũng hơi bay bổng rồi.

Lúc đọc sách, một số đại văn nhân sẽ viết "Cố nhân tây từ Hoàng Hạc lâu", "Phi lưu trực hạ tam thiên xích", còn có anh trai cô nói, quân khu của họ có thuyền, sẽ ra đảo nhỏ, đ.á.n.h bắt cá tôm, có con tôm dài bằng cả cánh tay. Sư phụ cô cũng nói, nếu nói nguyên liệu nấu ăn ở đâu tốt nhất, thì chắc chắn phải là Đông Bắc, đậm vị hoang dã, khắp rừng toàn là con bay, con chạy, con bơi dưới nước.

"Bố mẹ em chắc chắn lại mắng lãng phí tiền rồi."

Tống Kiều Kiều nhíu mày nói, "Người bị mắng vẫn là em."

Thẩm Diễn Lễ sán lại ôm lấy eo cô, cúi đầu ghé sát hôn cô: "Ủy khuất bảo bối ngoan rồi. Bố mẹ chắc chắn không có ý đó."

"Em biết, bố mẹ chỉ là xót tiền thôi mà." Cô tựa vào lòng anh, vừa tựa được một nửa, bỗng nhiên sững lại hỏi: "Cái nhà vệ sinh này, sao lại trong suốt thế?"

“?”

“Chi tiết quan trọng thế này, sao hệ thống không phát sóng ra!”

“Wuhu!”

Thẩm Diễn Lễ chắc chắn không thể để vợ và bố mẹ chịu thiệt thòi, tìm nhà nghỉ chắc chắn phải tìm chỗ tốt nhất, nhà nghỉ này nhìn là biết mới xây hai năm nay, bên trong còn đun nước nóng có thể tắm rửa.

"Suỵt——"

Anh nói: "Kiều Kiều không nói, anh cũng không để ý."

“Bồ tin không?”

“Tui không tin.”

“Cái này không phải cố ý thì ai tin?”

Cũng không phải trong suốt thật.

Chỉ là dùng kính mờ ngăn cách trong phòng, bên trong ốp gạch men có thể tắm rửa, đ.á.n.h răng rửa mặt, ánh mắt Tống Kiều Kiều rơi vào Thẩm Diễn Lễ, vẻ mặt anh trở nên nghiêm túc nói: "Anh thực sự không biết."

"Anh chỉ thấy nhà nghỉ này ghi là, phòng đơn, có thể tắm nước nóng, có thể tiếp đón khách ngoại quốc, nên anh đặt thôi."

Thẩm Diễn Lễ quay đầu khen: "Em đừng nói, căn phòng này tuy hơi nhỏ một chút, nhưng khá ấm áp. Trang trí cũng không tồi, thiết kế này cũng khá hợp lý. Ô, bên trong còn có bàn chải đ.á.n.h răng dùng một lần. Một phòng này năm tệ tiêu thật đáng giá."

"Đến cũng đến rồi, hay là, tắm rửa ngủ sớm đi? Ngày mai còn phải đến bệnh viện."

Thẩm Diễn Lễ nói: "Ông xã xuống lầu một chuyến, đi mua chút đồ."

“Tui chả buồn nói anh luôn”

“Tâm tư của Tư Mã Chiêu (ai ai cũng biết)”

“Hahahahaha giải nghĩa từ mới hả?”

“Muộn thế này còn đi mua đồ gì?”

“Tui thích, dù sao cũng đến rồi”

“Liệu có camera quay lén không ta?”

“6”

“Tính cảnh giác của bồ đáng được biểu dương đấy, nhưng thời đại này đào đâu ra camera? Máy ảnh của Thẩm đại lão còn là loại ngốc nghếch (máy ảnh cơ bản) kìa”

Tống Kiều Kiều cứ thắc mắc.

Thẩm Diễn Lễ suốt ngày lấy đâu ra nhiều tinh lực thế?

"Em nhớ khóa c.h.ặ.t cửa vào nhé Kiều Kiều, lúc nào anh gọi ngoan bảo em hẵng mở, nếu không nghe thấy động tĩnh gì cũng đừng mở cửa, nghe chưa? Anh sẽ về nhanh thôi."

“Còn bày đặt mật khẩu nữa chứ”

“Đừng chọc tui nữa được không? Vốn không nghĩ sang hướng đó đâu, tui thật sự không muốn phá hỏng bầu không khí này”

“Lát nữa lại sáu dấu chấm (...) bây giờ, còn bầu không khí gì nữa?”

Nếu nói tư tưởng Thẩm Diễn Lễ lưu manh.

Đám thần tiên này cũng chẳng kém.

Thẩm Diễn Lễ chân trước vừa đi, chân sau trên màn hình đã hiện ra đủ thứ hoa hòe hoa sói, cái gì mà đối gương, cái gì mà ướt át cám dỗ, cô còn chưa kịp phản ứng, một chuỗi những thứ đó đã ùa vào trong đầu, ngay cả lò sưởi cũng không tha, gọi là băng hỏa lưỡng trùng thiên.

Hỏng rồi.

Thế này là hỏng thật rồi!

Cô thực sự bị đám thần tiên này dạy hư rồi!

Những thứ này, sao cô lại có thể hiểu được chứ?

Tống Kiều Kiều không ngờ Thẩm Diễn Lễ có thể về nhanh như vậy, cô cũng chưa đi tắm, tránh để lúc đó không mở được cửa, ai biết căng lắm cũng chỉ mười mấy phút, giọng anh từ ngoài cửa truyền vào: "Ngoan bảo, mở cửa cho ông xã."

Cô vừa mới mở cửa.

Thẩm Diễn Lễ đã chen vào, một tay ôm lấy cô ép lên cửa, nụ hôn rợp trời rợp đất, kín kẽ không một kẽ hở giáng xuống, tay kia mò mẫm cài hai lớp khóa cửa lại, cũng không biết chạm phải dây thần kinh nào, vội vã đến dọa người.

"Anh buông, buông em ra! Em còn chưa tắm mà."

Thẩm Diễn Lễ ngậm lấy cô như sói ngậm thịt, hơi thở thô ráp, khàn giọng nói: "Thế thì vừa hay, tắm cùng ông xã."

“Hehehe, cái này được cái này được”...

“(Giơ ngón giữa)”

"Nhỏ tiếng thôi Kiều Kiều, phòng không cách âm đâu."...

“”

“Hệ thống mày vô địch rồi”

“Tức c.h.ế.t đi được! Thà mày cứ quăng luôn sáu dấu chấm ra còn hơn, cố ý hả? Thuần túy thèm khát hả? Mày thắng rồi!”

“Chỉ tắm thôi mà, sao phải nhỏ tiếng?”

“Đi ra ngoài đi con ơi”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.