Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 342: Thật Hết Cách Với Em

Cập nhật lúc: 12/03/2026 18:17

Tống Kiều Kiều cũng không hay gặp Hà Tại.

Tuy cô cũng thường xuyên học giờ tiếng Anh, nhưng không học lớp của Hà Tại.

Hà Tại bây giờ là giáo viên tiếng Anh của khoa Văn, cô tìm giáo viên tiếng Anh của khoa Tự nhiên.

Cho dù xảy ra vụ sóng gió ở trường lần đó, người đến học lớp anh ấy chỉ tăng chứ không giảm, sau khi có sinh viên mới đến thì càng là lớp sau nối tiếp lớp trước, chỉ để xem giáo sư Hà rốt cuộc đẹp trai đến mức nào.

Có thể gặp Hà Tại ở nơi này, Tống Kiều Kiều thật sự không ngờ tới.

Hà Tại yêu đương rồi sao?

"Là em à." Anh gật đầu bình thản nói: "Ừ, nghe sinh viên nói quan điểm và bài giảng của cô giáo Mạt Lị rất thú vị, đến xem thử."

Tống Kiều Kiều nói: "Đúng là rất thú vị ạ."

“Thầy Hà yêu đương rồi?”

“Trước kia nói kết hôn kết hôn, giờ cũng chẳng thấy bóng dáng đâu, tui đã bảo ổng không thể kết hôn sớm thế mà”

“Giờ nhìn Hà Tại thực ra cũng chẳng tốt đến thế, ổng nhiều hoa đào quá, ai theo cũng không có cảm giác an toàn”

Hôm nay là ngày gì vậy?

Thẩm Diễn Lễ hơi thắc mắc.

Sao náo nhiệt thế?

Tập Tây Du Ký này, nổ ra bao nhiêu là yêu ma quỷ quái.

Tống Kiều Kiều ngược lại cũng không có nhiều lòng hiếu kỳ đến thế, cô và Hà Tại đều im lặng, nghe Mạt Lị trình bày nguồn gốc của "tình yêu", cái gì mà hormone, nội tiết tố, lung tung rối loạn.

Hà Tại cũng ghi chép.

Nghiêm túc như đang nghiên cứu vấn đề học thuật gì đó.

Tiết học này vừa kết thúc, Tống Kiều Kiều liền thấy Thẩm Diễn Lễ đứng ở cửa ngó nghiêng dáo dác, khoảnh khắc chạm mắt với cô, anh cười vẫy vẫy tay: "Qua đây."

"Ai thế?"

Mấy sinh viên chưa từng gặp Thẩm Diễn Lễ hỏi.

"Vậy thầy Hà em đi trước đây ạ." Tống Kiều Kiều thu dọn sổ tay và b.út, bỏ vào chiếc túi đeo chéo nhỏ cô hay đeo đi học, vòng qua từng hàng ghế, hỏi: "Sao anh biết em ở đây thế."

"Hôm nay không phải cô giáo Mạt Lị mở lớp sao? Đoán em có thể ở đây."

Thẩm Diễn Lễ nói: "Phía sau anh không còn tiết nữa, chúng ta đi bây giờ luôn, hay là muốn nghe thêm bài giảng của giáo viên khác?"

Anh tự nhiên đón lấy túi của Tống Kiều Kiều xách trên tay, Tống Kiều Kiều nghĩ ngợi rồi nói: "Chúng ta đi trước đi, hôm nay Trịnh Quốc đến..."

Ai nói cô không có tâm cơ chứ.

Bây giờ đi, đi tìm Trịnh Quốc, còn có thể xem Tây Du Ký màu sớm hơn một chút.

Tống Kiều Kiều vừa đi vừa nói, lại bảo: "Vừa nãy anh thấy không? Hà Tại cũng đến nghe giảng của cô giáo Mạt Lị đấy."

"Ồ, không nhận ra." Thẩm Diễn Lễ mặt không đỏ tim không đập, hỏi: "Cũng là chuyện lạ đấy, cậu ta chỉ đến nghe giảng đơn thuần thôi à?"

Tống Kiều Kiều trầm ngâm một tiếng: "Em thấy thầy ấy ghi chép, chắc là chỉ nghe giảng đơn thuần thôi."

“Tui sao mà không tin ổng không nhận ra chứ? Chính là không muốn chào hỏi thôi”

“Thẩm đại lão: Đáng ghét! Lại dám ngồi cùng bàn với vợ ông, có ý đồ gì!”

“Cậu ta chỉ đến nghe giảng đơn thuần thôi? Cười phát tài luôn, màn tra hỏi ngầm này”

“Cho nên Hà Tại rốt cuộc đến làm gì?”

Thẩm Diễn Lễ mãi không nói anh muốn đi đâu.

Tống Kiều Kiều không nhịn được nữa, ngẩng đầu hỏi: "Ông xã, bây giờ chúng ta có thể đi tìm Trịnh Quốc không?"

"Sao thế?"

Thẩm Diễn Lễ giả vờ không biết, nhướng mày nói: "Vốn định hôm nay còn sớm, hai ta đi dạo phố."

"Trời nóng thế này chẳng có gì hay để dạo cả."

Tống Kiều Kiều ôm lấy cánh tay anh, tiếp tục nói: "Vậy hôm qua anh không xem Tây Du Ký mà, chúng ta đến chỗ Trịnh Quốc xem được không? Anh ấy bảo với em bên đó đều là phim màu, hơn nữa còn giống hệt rạp chiếu phim."

Giọng nói này của cô sắp vắt ra nước được rồi.

Nửa người đều treo trên cánh tay anh.

Thẩm Diễn Lễ vốn còn muốn giả vờ thêm một lúc, nhưng thực sự không chịu nổi sự dính người và làm nũng này của cô, thở dài một hơi, đổi khách thành chủ ôm lấy cô: "Được, sao lại không được? Đi, đi ngay bây giờ. Thật hết cách với em."

Trịnh Quốc vừa họp xong.

Thực ra cuộc họp này cũng chẳng liên quan mấy đến anh, nhưng lãnh đạo họp, treo cái chức danh thì nói gì cũng phải nghe.

Sau một hồi hàn huyên, vừa đến văn phòng đã thấy Thẩm Diễn Lễ và Tống Kiều Kiều đến rồi.

Thẩm Diễn Lễ đúng là chẳng khách sáo chút nào.

Trà cũng pha xong rồi.

Pha còn là loại Phổ Nhĩ người khác tặng, anh còn chẳng nỡ uống.

"Cậu được đấy, thật không khách sáo." Trịnh Quốc vừa vào đã nằm ườn ra ghế: "Cái công việc quái quỷ này đúng là một ngày cũng chẳng muốn làm, ngày nào cũng nghe lãnh đạo nói nói nói, đầu sắp to ra rồi."

“Dân làm công ăn lương lập tức đồng cảm”

“Hóa ra quân nhị đại đi làm cũng có nỗi khổ này, trong lòng lập tức cân bằng không ít”

“Tiểu Quốc nói không muốn làm là có thể không làm thật...”

“Thôi, đừng nói nữa, nói nữa là mất lịch sự đấy”

Thẩm Diễn Lễ liếc anh một cái, châm chọc: "Không phải cậu bảo cho vợ tôi xem tivi sao? Tivi đâu."

"Ái chà đù má, cho tôi nghỉ một lát không được à?" Trịnh Quốc ngoài miệng nói vậy, nhưng vẫn đứng dậy, bảo: "Em dâu, giờ mình đi luôn?"

"Không sao, anh cứ nghỉ ngơi đi, đừng nghe anh ấy nói linh tinh."

Tống Kiều Kiều nói: "Anh có muốn uống nước không."

Vốn dĩ là làm khách, Thẩm Diễn Lễ qua đây lại quen cửa quen nẻo, lục lọi khắp nơi. Anh còn hay bảo Trịnh Quốc tự nhiên quá, anh cũng y chang còn gì? Đâu có coi mình là người ngoài.

Trịnh Quốc nói: "Chuyện nhỏ, cách đây không xa. Ngay cuối hành lang. Tôi tìm chìa khóa đã."

Anh lấy xuống mấy chiếc chìa khóa treo sau cửa, mượn một cái, liền nghe thấy sau lưng Thẩm Diễn Lễ nói: "Lát nữa cậu đến văn phòng, tôi bàn với cậu chút chuyện."

Nhất thời cũng chẳng phân biệt được đây là văn phòng của ai nữa.

Trịnh Quốc bất lực: "Được, đi thôi, em dâu. Anh mở cho em, em xem xong thì qua gọi anh. Bên trong có nước nóng, còn có cốc dùng một lần. Chỗ anh không có đồ ăn vặt, em muốn thì lát nữa anh xuống lầu đến cửa hàng tạp hóa mua cho em."

"Không cần đâu ạ, vốn dĩ đã làm phiền anh rồi."

"Chuyện nhỏ."

Tiếng nói chuyện của hai người dần xa, Thẩm Diễn Lễ cũng đi theo ra ngoài, nhưng đi ngược hướng.

Lúc Trịnh Quốc điều chỉnh băng phim, anh đi tới, trên tay xách túi nilon, bên trong có lạc, hạt dưa còn có đồ ăn vặt dạng phồng có bao bì, kèm theo một chai nước sơn tra, dặn dò: "Anh ở ngay văn phòng Trịnh Quốc, đợi bàn bạc xong, ông xã qua với em."

"Vâng."

Ghế ở trong này đều là loại có tựa lưng và tay vịn, bên trên còn có đệm mềm, trong phòng có treo loa. So với rạp chiếu phim bên ngoài còn cao cấp hơn.

Trịnh Quốc bỏ băng vào, tắt đèn, thấy bên trong đã hiện lên đoạn mở đầu ổn định, Thẩm Diễn Lễ đứng khoanh tay bên cạnh, anh hỏi: "Cậu muốn xem một lát không?"

"Không."

Thẩm Diễn Lễ cùng anh đi ra ngoài, câu đầu tiên đã hỏi: "Cậu có cách nào giúp tôi kiếm một tấm phiếu tivi màu không."

Trịnh Quốc thật sự không biết anh mưu đồ cái gì.

Mẹ anh chính là quản lý hàng hóa, Bách hóa tổng hợp cải tổ, địa vị càng lên cao hơn, phiếu gì mà chẳng kiếm được, kết quả Thẩm Diễn Lễ cứ thích đi đường vòng vèo.

Nhưng anh cũng có thể hiểu được.

"Không thành vấn đề. Định đổi tivi màu cho em dâu à?"

"Ừ, ngày nào cũng xem đen trắng, hơi thiệt thòi cho cô ấy."

Bây giờ tivi đen trắng còn chưa phổ cập đâu.

Trịnh Quốc không kịp đề phòng bị thồn một họng cơm ch.ó, đẩy cửa văn phòng ra: "Cậu tìm tôi bàn chuyện gì thế?"

Thẩm Diễn Lễ nói thật.

Trịnh Quốc nghe xong ngẩn người: "Cái này không phải cậu toàn quyền đại lý sao, tôi lại không hiểu cái này. Cậu đã không cần tôi bỏ tiền, lại không cần tôi bỏ người, cậu bàn với tôi cái này làm gì."

"Thì cũng phải tìm một cái lý do hợp tình hợp lý, đưa vợ đến chỗ cậu xem ké tivi chứ." Thẩm Diễn Lễ bưng trà uống một hơi cạn sạch.

Trịnh Quốc: "..."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.