Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 370: Độc Chiếu
Cập nhật lúc: 12/03/2026 18:23
Tống gia thôn nhận được tin tức truyền về từ nơi xa xôi cách trở.
Đã là một tháng sau.
Tống Kiều Kiều mang theo con cùng Thẩm Diễn Lễ đã chuẩn bị quay về Đại lục.
Là một bé gái.
Thẩm Diễn Lễ đặt tên cho con là "Độc Chiếu".
Ngụ ý là: Độc chiếu càn khôn, trác việt bất quần. Nội tâm trừng minh, tự thành quang hoa. (Một mình soi sáng trời đất, xuất chúng khác thường. Lòng dạ sáng trong, tự tỏa hào quang.)
Tống Kiều Kiều cảm thấy đứa bé này thay đổi nhanh thật.
Chẳng biết lớn kiểu gì.
Lúc đầu còn nhăn nheo, bỗng nhiên có một ngày lại nẩy nở ra. Tống Kiều Kiều thấy con bé trông đặc biệt vui mắt, lông mi giống hệt Thẩm Diễn Lễ, mảnh và dài. Đôi mắt như hai quả nho đen tròn xoe. Không biết là do viện điều dưỡng dạy tốt, hay là bản tính tốt, cũng không nghịch ngợm như lúc còn trong bụng mẹ.
Trừ lúc đói, ị đùn tè dầm ra thì gần như không khóc.
Dù ngủ dậy cũng im thin thít.
"Đôi mắt này trông giống hệt Kiều Kiều hồi nhỏ!"
Tống mẫu ở đầu giường trêu đứa bé.
Bà và Tống phụ chuyên môn đến Đế đô thăm cháu ngoại ruột, cái miệng cười toe toét mãi không khép lại được.
Bất kể là trai hay gái, đều là m.á.u mủ của con gái mình.
Cháu bà nội tội bà ngoại.
Nhất là khi nhìn thấy đứa bé giống mẹ, cảm giác đó càng lẫn lộn đủ đường. Thoáng chốc cứ ngỡ như lần đầu nhìn thấy con mình vậy, đợi đến khi hoàn hồn mới phát hiện ra, hóa ra là m.á.u mủ của con gái mình.
Con ruột.
Tất nhiên là giống mẹ.
Nhất là ở đôi lông mày và ánh mắt.
Tống mẫu xem cháu xong, lén lút chạy ra sân lau nước mắt, làm mẹ rồi sao có thể không biết nỗi vất vả của việc sinh nở.
Cho dù Tiểu Thẩm có chăm sóc Kiều Kiều tốt đến đâu, cái dáng vẻ của người đã gả làm vợ, lần đầu làm mẹ toát ra đó, chung quy vẫn là khác biệt.
"Độc Chiếu? Cái tên này đặt nghe không hay lắm. Nghe cứ thấy cô độc."
Tống phụ lắc đầu, không tán đồng lắm.
Thẩm Diễn Lễ nói: "Con và Kiều Kiều đời này chỉ có một đứa con này thôi, sẽ có một ngày chúng con cũng rời bỏ con bé mà đi. Con hy vọng con bé có thể hiểu, cho dù cả thế giới chỉ còn lại một mình con bé, thì vẫn có thể tự tỏa hào quang, không sợ hãi gì cả."
Tống phụ chép miệng, nói: "Bố với mẹ con còn bàn nhau, đặt tên ở nhà cho con bé là Mãn Mãn."
Mãn Mãn.
Nghe là thấy vui vẻ rồi.
Tròn đầy, viên mãn.
"Con chưa đặt tên ở nhà cho bé, tên ở nhà cứ gọi là Mãn Mãn đi." Thẩm Diễn Lễ vui vẻ quyết định.
Tống Kiều Kiều đứng ở cửa an ủi mẹ mình: "Đừng khóc nữa mẹ. Mẹ không nên vui cho con sao, trước đây cứ giục con sinh con mãi, giờ thì tốt rồi."
"Giục con sinh con chẳng phải là sợ con lớn tuổi, dưới gối không có người nuôi dưỡng sao. Nếu không phải vì cái này, ai muốn để con cái mình chịu khổ chứ?"
Đều là người từng trải.
Những nỗi đau không ai biết đó, chỉ có thể đ.á.n.h gãy răng nuốt vào trong bụng.
"Con thật sự không chịu tội gì đâu."
Tống Kiều Kiều nói.
Lúc mới sinh xong, vết mổ hơi đau. Thiết bị của viện điều dưỡng tốt, dịch vụ cũng tốt. Mỗi ngày đều có người mát-xa đúng giờ, lúc có thể vận động thì đưa cô đi tập, ăn ngon, uống ngon, môi trường cũng thoải mái. Còn có rất nhiều người phụ nữ nói chuyện dễ nghe, có thể cùng nhau trao đổi kinh nghiệm.
Trước đây cô nhìn vết rạn da trên bụng người ta, cứ sợ mình cũng bị như thế. Ai ngờ con đầy tháng rồi cũng chẳng mọc ra.
Nếu nhất định phải nói có gì thay đổi, Tống Kiều Kiều cảm thấy, chính là một số quần áo bị chật rồi.
Cảm giác m.ô.n.g to ra rất nhiều, kéo theo cả n.g.ự.c cũng thế.
Thần tiên nói, m.ô.n.g là do sinh con làm xương chậu nở ra, n.g.ự.c là do phát triển lần hai, thời kỳ cho con b.ú.
Tống mẫu chẳng tin mấy cái đó.
Cứ coi như là Tống Kiều Kiều sợ bà lo lắng, nói ra để bà yên tâm.
Bạn bè của Thẩm Diễn Lễ, người quen, người không quen, cũng đều đến nhà thăm, người ngoài đều nói đứa bé này giống Kiều Kiều, riêng Trịnh Quốc lại cảm thấy đứa nhỏ này giống hệt Thẩm Diễn Lễ.
Thẩm Độc Chiếu nhìn một nhà đầy người, ngậm tay, đôi mắt đảo như bi ve.
"Gọi chú đi."
Trịnh Quốc móc ra cái khóa bình an đã đ.á.n.h sẵn, lắc lắc trước mặt cô bé: "Có muốn không, Tiểu Độc Chiếu. Gọi chú đi, gọi chú thì chú cho."
"Cút đi, không muốn cho thì nói thẳng."
Anh em bên cạnh trêu chọc.
Đứa bé này còn chưa đầy hai tháng, biết gọi chú thì có mà gặp ma!
Trịnh Quốc cười ha ha, đeo khóa bình an lên cổ cô bé, còn có một đôi vòng bạc nhỏ, ôm cô bé cọ cọ, hồi lâu nhìn qua đôi lông mày của bé, dường như nhìn thấy ai đó, toét miệng cười nói: "Phải bình an vui vẻ nhé, Tiểu Độc Chiếu."
Tống Kiều Kiều mãi vẫn chưa nhập vai được vào thân phận làm mẹ.
Có lúc đêm ngủ, bỗng nhiên nhớ ra, hình như phải cho con b.ú rồi.
Kết quả vừa quay đầu.
Phát hiện Thẩm Diễn Lễ đã sớm cho con uống sữa bột, đang vỗ về Thẩm Độc Chiếu ngủ mơ màng.
Thẩm Diễn Lễ vốn không thích trẻ con.
Anh rất ghét trẻ con.
Chỉ là bỗng nhiên có một ngày, phát hiện đứa bé này có vài phần giống Tống Kiều Kiều, anh liền bắt đầu yêu ai yêu cả đường đi lối về, mỗi ngày tan học việc đầu tiên là bế con lên ngắm nghía.
Lúc đầu anh không dám bế.
Đứa bé cứ như không xương vậy.
Như đậu phụ.
Cảm giác cứ chạm vào là vỡ.
Ai ngờ, bế riết rồi cũng quen.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, Khách sạn Hòa Bình mà Tống Kiều Kiều mong muốn cũng đã xây xong, phong cách Trung Hoa. Giống hệt như Tống Kiều Kiều tưởng tượng lúc đó, đi vào là thấy hòn non bộ điêu khắc bằng đá, nước chảy róc rách, chính đường treo bức hoành phi "Thiên hạ đệ nhất trù" của bà cụ Mã Giai Thiện.
Sự khác biệt lớn nhất giữa kiểu Trung và kiểu Tây là.
Kiểu Trung chạm trổ điêu khắc cực kỳ không dễ dàng.
Chỉ riêng cái khách sạn ba tầng này, chi phí xây dựng đã gần ba vạn, vừa xây xong, định giá thị trường đã phá vỡ mốc hai mươi vạn. Vị trí đất vàng, chưa tính tiền đất.
“Vãi chưởng! Nhất Nhất biết đi rồi à, nhanh thế?”
“Độc giả mới. Không phải tên ở nhà là Mãn Mãn, tên khai sinh là Độc Chiếu sao? Sao mọi người đều gọi bé là Nhất Nhất thế”
“Vì một phát ăn ngay đó!”
“Hahahahahahahaha, Thẩm đại lão chắc sụp đổ luôn”
“Ê, mọi người nói xem, nếu cuốn sách này kết thúc, Kiều Kiều bọn họ còn nhìn thấy đạn mạc của chúng ta không?”
“Đừng có kết thúc mà! Mới đến đâu đâu thôi mà!”
“Đừng nói lời xui xẻo thế chứ, Mãn Mãn đáng yêu quá! Mặc dù trong truyện không viết từ lúc Kiều Kiều còn nhỏ, nhưng nhìn thấy Mãn Mãn, cứ nhịn không được mà nghĩ, Kiều Kiều hồi nhỏ có phải cũng đáng yêu thế này không”
"Mãn Mãn?"
Thẩm Diễn Lễ xách một chiếc xe tập đi về, nhìn thấy Thẩm Độc Chiếu đang chổng m.ô.n.g chơi hoa dưới gốc cây lựu, bảo mẫu thuê về đang canh chừng bên cạnh, nhẹ nhàng phe phẩy quạt hương bồ đuổi muỗi cho bé: "Ông chủ."
"Vất vả rồi."
"Tiểu thư rất ngoan ạ."
Thẩm Diễn Lễ để xe sang một bên, xốc lại quần, ngồi xổm xuống, gọi: "Mãn Mãn? Nhìn gì thế, chăm chú vậy. Bố về rồi này."
"Mãn Mãn, bố."
Thẩm Độc Chiếu nhặt một bông hoa lựu dưới đất lên, loạng choạng lao vào lòng Thẩm Diễn Lễ, cắm lên đầu anh: "Hoa hoa."
“Huhuhuhuhuhu! Sao đây không thể là con gái tôi chứ!”
“Chiếu Chiếu thích bao tải màu gì, dì chuẩn bị cho con”
“Ủa? Mọi người không thấy góc nhìn kỳ lạ sao? Góc nhìn của chúng ta trước giờ luôn là Kiều Kiều, sao giờ lại có thể nhìn thấy Nhất Nhất thế?”
“Ồ?”
“Bà nói thế tôi mới để ý, đúng thật! Tại sao nhỉ?”
Tống Kiều Kiều đang ở hậu bếp của Khách sạn Hòa Bình.
Sau khi thử món, chọn được hai đầu bếp, cuối cùng cũng rảnh rỗi, ngẩng đầu nhìn thoáng qua chân trời.
Ủa?
Tống Kiều Kiều thấy họ thắc mắc, cô cũng thấy hơi thắc mắc theo.
Tình huống này cô đã phát hiện từ sớm rồi, vốn còn tưởng là tiện lợi, dù sao cô phải lo liệu khách sạn lớn, còn cả quán cơm nhỏ, giao Mãn Mãn cho bảo mẫu, cô luôn có chút lo lắng, sợ Mãn Mãn bị bắt nạt. Nhưng mấy vị thần tiên trong đạn mạc này, thỉnh thoảng sẽ bàn tán xem Mãn Mãn đang làm gì, lúc đó cô thấy thần tiên tốt thật, còn trông con giúp cô.
Hóa ra, chuyện này kỳ lạ lắm sao?
