Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 398: Ngoại Truyện: Tiểu Mãn Thắng Vạn Toàn (4)

Cập nhật lúc: 12/03/2026 18:27

Thẩm Độc Chiếu đã nhận ra lỗi lầm ——

Cơm có thể ăn bậy, nhưng lời không thể nói bừa.

Đôi khi một câu nói nhẹ tênh cũng sẽ gây ra sai lầm rất nghiêm trọng, biết bao bạn bè, gia đình, cứ như vậy tan tác giữa biển người trong từng câu từng chữ. Con người phải học cách chịu trách nhiệm, cũng phải hiểu cái gì nên nói, cái gì không nên nói.

"Chú ơi, cháu xin lỗi."

Trịnh Quốc thấy Thẩm Độc Chiếu thút tha thút thít, giật nảy mình.

"Sao thế Mãn Mãn, đang yên đang lành khóc cái gì."

"Câu nói đó là cháu nghe lén được, cháu không nên truyền lời lung tung, chú với bố cháu vẫn sẽ là bạn tốt chứ ạ?"

Thẩm Độc Chiếu ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ tràn đầy hy vọng.

Trịnh Quốc vốn định dọa cô bé một chút, nhưng cuối cùng lại cầm khăn giấy lau nước mắt cho cô bé: "Sẽ. Chú với bố cháu sẽ là bạn tốt cả đời."

Thẩm Độc Chiếu nghe thấy thế thì vui vẻ, ôm lấy cổ Trịnh Quốc, cọ nước mắt vào cổ chú: "Chú thật tốt."

"Có điều nhé, trước đó, chú cần cháu giúp chú làm một việc."

"Chú nói đi ạ."

"Trong hôn lễ của chú còn thiếu một cô bé tung hoa."

Thẩm Độc Chiếu vỗ n.g.ự.c đảm bảo.

Cái này cô bé là chuyên gia.

Cô bé còn từng làm bé gái tung hoa cho đám cưới của bố mẹ mình nữa mà!

Trịnh Quốc kết hôn, Tống Kiều Kiều đích thân xuống bếp nấu một món Hoa Khai Phú Quý. Sảnh đường do chính tay bố cô bé bố trí, nghiêm khắc đến mức một bó hoa cũng phải đặt ở vị trí thích hợp thỏa đáng, xung quanh treo màn lụa, đèn chùm bật lên, đẹp như thế giới cổ tích.

Hoa cầm tay dùng hoa hồng trắng vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về, như vậy mới xứng với váy cưới của thím.

Ngày chú kết hôn.

Bố cô bé vốn hiếm khi uống rượu lại phá lệ uống rất nhiều, Thẩm Độc Chiếu nhìn thấy lúc chú và thím trao nhẫn cưới cho nhau, người dẫn chương trình tuyên bố hai người kết thành vợ chồng, trở thành người một nhà, bố cô bé đã lén lau nước mắt.

Đôi khi nhìn thấy người khác hạnh phúc.

Cũng sẽ rơi nước mắt.

Bố cô bé uống say, trên đường về lải nhải nói rất nhiều lời ——

Những năm này Trịnh Quốc sống cũng chẳng dễ dàng gì, mặc dù Thẩm Độc Chiếu hoàn toàn không nhìn ra.

Ông ấy nói chuyện với mẹ cô bé về trải nghiệm hồi nhỏ của Trịnh Quốc.

Nói chú ấy là người giỏi chịu tủi thân nhất.

Hồi nhỏ Trịnh Quốc cứ mãi không chịu đi nhà trẻ, nhất quyết phải ở nhà chịu đựng, người ngoài đều không hiểu, Thẩm Diễn Lễ hiểu. Bố mẹ chú ấy cứ mãi không về nhà, chú ấy quá ngoan ngoãn, bố mẹ chú ấy yên tâm rồi thì sẽ càng không về nhà. Nói cho cùng, hai người họ có thể chơi được với nhau, là vì ở một số phương diện nào đó thực sự cùng tần số.

Hồi đầu khởi nghiệp rất khó khăn.

Thẩm Diễn Lễ quyết tâm muốn tách khỏi quân khu, rất nhiều việc đều là Trịnh Quốc ở bên cạnh giúp đỡ. Những chuyện này anh đều nhớ rõ ràng, mà con người Trịnh Quốc, thuộc kiểu ngoài nóng trong lạnh. Chú ấy chơi với ai cũng tốt, nhưng cũng đều là bề ngoài, phần lớn thời gian đều là ở một mình.

Quen rồi.

Cho nên bao năm nay, Thẩm Diễn Lễ cứ có việc hay không có việc cũng tìm chú ấy để góp vui.

"Thật tốt."

Bố cô bé uống say là lải nhải, mẹ cô bé cứ luôn chiều bố, yên lặng ở bên cạnh lắng nghe.

Sau khi chú Trịnh Quốc kết hôn, dường như đã thay đổi, lại dường như không.

Thẩm Độc Chiếu thì không nhìn ra.

Nhưng sự thay đổi trực quan nhất là, bây giờ cô bé có một người thím rất xinh đẹp.

Thím là người của đoàn văn công. Nghe nói là chú đến đoàn tuyển chọn diễn viên thì quen biết, mặc dù thím lúc đầu không được chọn làm diễn viên, nhưng xui xẻo thế nào lại giúp hai người bắc cầu dắt mối, cũng coi như là một giai thoại đẹp.

Chú kết hôn đến năm thứ ba mới có con.

Là một bé gái.

Tên là Văn Hân.

Đêm hôm đó, bố cô bé và chú lại nói chuyện thâu đêm suốt sáng, kinh nghiệm nuôi dạy con cái.

Trịnh Quốc nói đây là cầu được ước thấy, bao năm nay toàn nhìn con gái nhà Thẩm Diễn Lễ, bây giờ chú ấy không cần phải ghen tị nữa rồi.

Thẩm Diễn Lễ nói: "Thảo nào ngày nào cũng trộm con gái nhà tôi, tôi đã bảo là cậu ghen tị với tôi mà."

Trịnh Quốc cười ha ha.

Thẩm Độc Chiếu nhìn cục bột kia, nhìn trái nhìn phải. Vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ xíu của em bé, khẽ gọi một tiếng: "Văn Hân, em gái."

Tình bạn có thể kế thừa không.

Hình như là có thể.

Làm tròn lên.

Thẩm Độc Chiếu đối với Trịnh Văn Hân cũng có thể nói ra câu kinh điển và đúng sự thật kia ——

"Hồi nhỏ chị còn bế em đấy", "Em cũng coi như là chị nhìn từ bé đến lớn".

Bây giờ đều là con một, nhưng quan hệ của hai người nói là chị em ruột cũng không quá đáng.

Thẩm Độc Chiếu cả đời này đều không thoát khỏi Đế Đại.

Hồi nhỏ học Tiểu học trực thuộc, lớn lên học Trung học trực thuộc, cuối cùng thi đại học lên thẳng Đế Đại. Không vì cái gì khác, chỉ vì người quen dễ nói chuyện. Giáo viên ở đây, không phải từng dạy bố cô bé, thì là từng dạy mẹ cô bé. Hoặc là từng nghe học sinh của mình đang làm giáo viên ở Trung học trực thuộc, Tiểu học trực thuộc nhắc đến cô bé, mối quan hệ này cứng lắm.

Có thể nói ở Đế Đại, cô bé hoàn toàn có thể đi ngang.

Lớn thế này rồi, một chút uất ức bên ngoài cũng chưa từng chịu.

Trịnh Văn Hân có xác suất lớn sẽ lặp lại con đường của cô bé, lúc Thẩm Độc Chiếu học Đế Đại, em ấy học Tiểu học trực thuộc.

Mỗi ngày tan học cô bé đều thuận đường đón Trịnh Văn Hân về nhà mình, chơi một lát rồi đợi thím và chú đến đón về, nếu hai người họ quá bận, thì ngủ luôn ở nhà. Không đùa đâu, cái này với con nhà mình sinh ra có gì khác biệt?

Trịnh Văn Hân không giống với cô bé cầm tinh c.o.n c.ua ngang ngược này.

Tính tình tốt lắm.

Nhào nặn thế nào cũng không giận, còn dùng đôi mắt sáng lấp lánh nhìn người ta, giọng nói dính dính nhớp nhớp gọi "Chị ơi".

Cho đến một ngày, Trịnh Văn Hân mắt đỏ hoe đi từ cổng trường ra, tóc tai rối bù, vừa hỏi, Thẩm Độc Chiếu cảm thấy trời sắp sập rồi.

Trẻ con bây giờ đều quý giá lắm.

Đứa nào cũng được chiều chuộng.

Đặc biệt là con trai, càng là cục vàng cục bạc, ở nhà giở thói ngang ngược thì thôi, ra ngoài còn định làm hoàng đế, bắt đầu ức h.i.ế.p nam nữ rồi. Đã hỏi qua cô bé chưa, cô bé có đồng ý không?

Trịnh Văn Hân nhìn thấy chị là mở máy nói, cậu bé ngồi sau em ấy cứ hay giật b.í.m tóc em ấy, lần này giật đau, em ấy mách cô giáo, cô giáo chỉ nói là bạn bè đùa nghịch thôi, cậu bé kia còn làm mặt quỷ với em ấy. Người khác nói, cậu bé này là cháu trai trong nhà của giáo viên chủ nhiệm.

"Cháu trai trong nhà giáo viên chủ nhiệm? Chị còn là Ngọc Hoàng Đại Đế đây này, nó có là ông trời con cũng không được bắt nạt em gái chị!"

Thẩm Độc Chiếu quậy cho trường học long trời lở đất, vẫn là giáo viên chủ nhiệm năm đó của cô bé, bây giờ là hiệu trưởng đứng ra cảnh cáo giáo viên kia, ra lệnh cho cậu bé xin lỗi, cô bé không hài lòng, xách cậu bé kia đi cạo trọc đầu, khiến người ta khóc oa oa một trận, thoải mái rồi.

Bên ngoài đều nói nhà họ Thẩm lại xuất hiện một Hỗn thế ma vương.

Còn về việc tại sao là "lại".

Đi hỏi bố cô bé ấy.

Trịnh Văn Hân không hiểu Hỗn thế ma vương là gì.

Chỉ biết em ấy có một người chị tốt nhất, lợi hại nhất thiên hạ, hai người nắm tay nhau, đi qua con hẻm nhỏ trong hồ đồng, mặt dây chuyền hình gấu nhỏ chị tặng trên cặp sách lắc lư, cái bóng một lớn một nhỏ trùng lên nhau, đan xen, không phân biệt mày tao.

Hồ đồng đã thay đổi dáng vẻ.

Đường phố trở nên rộng rãi, sạch sẽ.

Có lẽ vài phiến đá vẫn còn nhớ, nhớ rất nhiều rất nhiều năm trước, cũng từng có hai chàng trai khoác vai bá cổ, đi lại trong con hẻm, thời gian trôi qua, cảnh còn người mất, nhưng luôn có những dấu vết năm tháng không thể xóa nhòa.

"Chị ơi."

"Hửm?"

"Chị ơi."

"Làm gì."

"Em chỉ muốn gọi chị thôi."

"Đồ ngốc."...

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.