Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 4: Sao Tui Có Cảm Giác, Cô Ta Nhìn Thấy Đạn Mạc Của Tụi Mình Nhỉ?

Cập nhật lúc: 09/03/2026 05:10

Phó Hoài trong chớp mắt đã ý thức được điều gì đó.

Hơi thở anh nóng rực, kìm nén cơn giận dữ cuồn cuộn: "Anh cố ý, Thẩm Diễn Lễ."

Thẩm Diễn Lễ biết rõ Tống Kiều Kiều được anh coi là người vợ chưa cưới, nhân lúc anh không có ở đây mấy năm nay, không nói không rằng đến Tống gia thôn, cưới Kiều Kiều của anh.

Tính tình của Thẩm đại thiếu gia còn tồi tệ hơn năm xưa.

Thẩm Diễn Lễ không chịu nhượng bộ nửa phân, cười lạnh nói: "Ông đây cố ý đấy anh làm gì được? Bây giờ tôi đã cưới được vào tay rồi, Tống Kiều Kiều cô ấy chính là vợ tôi! Còn anh, làm tốt bổn phận anh trai của anh đi, đừng để tôi phát hiện anh còn có tâm tư lệch lạc gì với Kiều Kiều."

Răng Phó Hoài nghiến ken két, giống như một con sư t.ử đực đang nổi giận.

Tâm trí Thẩm Diễn Lễ bây giờ đều đặt hết lên người Tống Kiều Kiều đang chạy ra ngoài, đẩy mạnh Phó Hoài ra nói: "Đừng cản đường."

Đổi trắng thay đen.

Đoạt thứ người khác yêu thích.

Thẩm Diễn Lễ vừa định đi, Phó Hoài đùng đùng nổi giận vớ lấy chiếc ghế đẩu bên cạnh định đập tới, vừa vặn chạm mặt mẹ Tống dẫn bố Tống về, hai người vẻ mặt ngỡ ngàng.

"Con trai?"

Cơ thể Phó Hoài cứng đờ, Thẩm Diễn Lễ quay đầu nhìn, hừ lạnh một tiếng, khôi phục lại dáng vẻ ôn hòa thường ngày nói: "Bố mẹ, Kiều Kiều ra ngoài rồi, con đi tìm cô ấy về."

Bố Tống, mẹ Tống ngây người ra, không hiểu rõ tình hình, đành ngơ ngác nói: "Mau đi đi."

Thẩm Diễn Lễ nhấc chân rời đi.

Phó Hoài từ từ đặt ghế đẩu xuống, gọi: "Bố, mọi người về rồi."...

Từ khi gả cho Thẩm Diễn Lễ, Tống Kiều Kiều chưa từng làm việc đồng áng mấy lần.

Thẩm Diễn Lễ nói, đôi bàn tay này của cô có diệu dụng khác, thô ráp đi thì không đẹp.

Hơn một năm nay, nuôi ra một thân thịt kiều khí.

Tống Kiều Kiều cúi người cắm cúi dùng liềm cắt cỏ heo, nước mắt lã chã rơi vào trong cỏ.

Tại sao đều mắng cô chứ?

Sao không đi trách Thẩm Diễn Lễ.

Sau này đều phải tốt với Lục Nam Chi rồi, vậy lúc trước cưới cô làm gì?

Cũng đâu phải cô khóc lóc van xin đòi gả cho anh?

Biết sớm thế này, cô đã sớm hứa gả cho anh Đại Ngưu trong làng rồi, ngoài Phó Hoài ra, anh Đại Ngưu là người đối xử tốt với cô nhất trong làng, mỗi lần thấy cô đi làm, luôn giúp cô làm việc, còn mang nước đường cho cô uống nữa.

Đó đều là cùng nhau lớn lên, bố mẹ anh Đại Ngưu cũng thích cô, gả qua đó chắc chắn không phải chịu ấm ức.

Càng sẽ không vì thế mà bị tru di tam tộc.

Lúc trước cô đã nói với bố mẹ rồi, Thẩm Diễn Lễ không giống người có thể sống qua ngày ở nông thôn, Thẩm Diễn Lễ còn thề, cả đời này đều đối xử tốt với cô, cho dù lên thành phố cũng phải mang theo cả nhà cô đi.

Tống Kiều Kiều cắt cỏ heo càng lúc càng nhanh, càng nghĩ càng tức.

Một phút lơ đãng này, liền cắt một đường lớn trên hổ khẩu, m.á.u xịt một cái trào ra.

Tống Kiều Kiều chằm chằm nhìn vết thương vài giây, lại thấy màn trời mắng cô——

“Đáng đời!”

“Ngu hết chỗ nói. Sao không c.h.é.m một nhát vào cổ luôn đi, trả tự do cho Thẩm đại lão sớm một chút”

“Đúng đó, vốn dĩ Thẩm đại lão vì cô ta mà cứ nằng nặc đòi ở lại nông thôn, không đi thi đại học. Con nữ phụ pháo hôi này đúng là hòn đá ngáng đường mà”

Lần này, Tống Kiều Kiều không kìm nén được nữa.

Cô òa khóc ngồi bệt xuống bụi cỏ, khóc đến mức thở không ra hơi: "Đừng mắng nữa, các người đừng mắng nữa."

"Tôi thật sự không muốn c.h.ế.t đâu."

"Cũng đâu phải tôi không cho Thẩm Diễn Lễ đi thi đại học, tôi đâu phải chưa từng khuyên, anh ấy cứ nằng nặc đòi ở lại làng ôn tập thêm một năm, chuyện này sao còn có thể trách tôi chứ."

"Tôi không gả cho Thẩm Diễn Lễ nữa là được chứ gì, ly hôn, tôi về sẽ ly hôn!"

"Các người có thể tha cho nhà tôi được không, tôi c.h.ế.t là được rồi, sao cứ bắt bố mẹ tôi cùng c.h.ế.t chứ? Họ đều là người tốt mà, tại sao cứ phải c.h.ế.t?"

“?”

“Ủa khoan? Nữ phụ pháo hôi đang nói chuyện với ai vậy”

“Vãi chưởng! Sao tui có cảm giác, cô ta nhìn thấy đạn mạc của tụi mình nhỉ?”

Đạn mạc?

Thứ này gọi là đạn mạc sao.

Tống Kiều Kiều quệt m.á.u đầy mặt, thút thít: "Đều tại Thẩm Diễn Lễ."

"Trước khi gả cho anh ấy, tôi đâu biết anh ấy có chủ rồi, tự anh ấy nói, anh ấy chỉ thích một người phụ nữ là tôi."

"Các người muốn mắng, các người đi mắng anh ấy đi."

"Đám đạn mạc xấu xa các người, chỉ biết mắng tôi."

“Đệt đệt đệt!”

“Sao tình hình này giống như nhìn thấy thật vậy?”

“Không phải tui nói chứ, Tống Kiều Kiều cùng lắm cũng chỉ là một đứa trẻ bị gia đình chiều hư thôi, mấy người cũng không cần oán hận cô ấy lớn đến vậy chứ?”

“Người ta bây giờ là cưới hỏi đàng hoàng, vợ chồng danh chính ngôn thuận. Cứ nghĩ cách chia rẽ người ta làm gì?”

“Nói thật thì cp bánh bèo mít ướt x kẻ điên cố chấp cũng cuốn phết đấy chứ”

“Tống Kiều Kiều? Có nhìn thấy tui nói gì không?”

Tống Kiều Kiều ngước mắt lên, nhìn thấy dòng chữ bên trên, hừ hừ nói: "Nhìn thấy nhìn thấy, đúng vậy đúng vậy, thần tiên nói đúng. Tại sao cứ bắt tôi phải c.h.ế.t chứ, rõ ràng hai chúng tôi mới là vợ chồng mà. Hơn nữa, tôi đâu có nói không trả Thẩm Diễn Lễ lại."

Thực ra cô có chút không nỡ xa Thẩm Diễn Lễ.

Thẩm Diễn Lễ đẹp trai, dáng người cũng đẹp. Ngoài chuyện đó không biết tiết chế ra, ngày nào cũng đổi cách mang đồ ăn ngon cho cô, để cô mặc váy đẹp, còn khen cô là bảo bối, nói mấy lời khiến người ta đỏ mặt, không nỡ để cô chịu mệt...

Trong lòng cô cũng hiểu rõ, người đàn ông như vậy không dễ tìm.

Cho nên cô cũng có chăm sóc Thẩm Diễn Lễ đàng hoàng, lén lút dùng nước ủi quần áo của anh phẳng phiu, thấy anh gầy đi thì lừa bố mẹ là mình thèm ăn để họ cắt thêm hai cân thịt cho anh ăn.

Còn nữa, Thẩm Diễn Lễ làm việc đồng áng, cô cũng đâu có rảnh rỗi!

Không phải đưa nước thì là đưa khăn mặt, gặp thứ gì tốt cũng nhớ đến anh.

Ban đêm anh làm hung hăng, Tống Kiều Kiều nói là giận, nhưng cũng đều chịu đựng hết.

Thỉnh thoảng anh kêu mệt chỗ này chỗ kia, cô buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, vẫn bò dậy xoa bóp cho anh.

Tống Kiều Kiều bẻ ngón tay kể lể cô đã làm những gì cho Thẩm Diễn Lễ, càng nói càng xót xa, càng nói càng mơ hồ, cuối cùng khóc không thành tiếng nói: "Tôi là ngốc một chút, không thông minh bằng Thẩm Diễn Lễ, cũng không lợi hại bằng Lục Nam Chi mà các người nói."

"Bố mẹ tôi chính là người nhà quê, sinh ra một đứa con gái quê mùa như tôi, vừa quê mùa vừa xấu xí lại không có văn hóa, vậy tôi phải làm sao đây."

Đạn mạc có một khoảnh khắc tĩnh lặng, sau đó nổ tung như pháo hoa.

“Mấy người đủ rồi đấy, sao lại ác ý với nữ phụ như vậy?”

“Giả bộ cái gì, pháo hôi thì mãi là pháo hôi thôi”

“Lầu trên, thím ghét phụ nữ đúng không?”

“Dựa dẫm vào đàn ông thì tính là bản lĩnh gì, vẫn là Nam Chi nhà tụi mình tốt nhất, dịu dàng xinh đẹp lại có học thức”

“Nói đi cũng phải nói lại, Kiều Kiều cũng xinh mà, nếu không sao Thẩm đại lão là người từng trải qua vạn bụi hoa, lại vừa gặp đã yêu? Hơn nữa sau khi Kiều Kiều c.h.ế.t, còn nhớ nhung bao nhiêu năm. Một cô gái nhỏ đáng yêu thế này, mấy người đến mức phải nâng người này đạp người kia sao?”

“Kiều Kiều mau đi xử lý vết thương đi, lỡ mất m.á.u quá nhiều, thời buổi này khó chữa lắm đó”

“Cạn lời, nhiều lúc không biết mấy người đang nói thật hay đang troll nữa, mạng của Lục Nam Chi là mạng, mạng của người khác thì không phải sao? Cày lại lần hai, nữ chính về sau vì muốn nổi tiếng, đã hại t.h.ả.m không ít người, lúc đó cũng đâu thấy mấy người nói cô ấy không tốt, Tống Kiều Kiều đã làm sai chuyện gì?”

“Nữ chính là công lao ngàn thu, Tống Kiều Kiều mà cũng xứng đem ra so sánh với cô ấy à! Tui cứ ngứa mắt cái điệu bộ bánh bèo vô dụng của cô ta đấy, thì sao nào?”

"Tống Kiều Kiều!"

Giọng Thẩm Diễn Lễ từ ven đường truyền đến.

Tống Kiều Kiều sợ anh nhìn thấy, ngồi phịch xuống chui vào trong đám cỏ rậm rạp.

Các "thần tiên" nói giúp cô trên đạn mạc sốt ruột rồi.

“Đồ ngốc, cô trốn cái gì? Muốn c.h.ế.t thật à?”

“Lạy chúa, cô là chính thất đó, rén cái gì”

“Tui là tui không phục cái đám đảng nữ chính trong mắt chỉ có nữ chính này, nói đỡ một câu cho nữ phụ cũng là phụ nữ thì bị coi là ghét phụ nữ. Tống Kiều Kiều đứng lên! Sống sót, Thẩm Diễn Lễ chính là người đàn ông của cô! Ai cũng đừng hòng giành với cô!”

“Chẳng phải chỉ là ngốc thôi sao, cô nhìn thấy đạn mạc, có các chị em hiến kế cho cô, tui không tin cô lại kém hơn nữ chính!”

“Đúng đó, nữ chính là người thành phố, Kiều Kiều ở nông thôn, tài nguyên vốn đã không cân xứng. Giống như Tống Kiều Kiều nói, cô ấy chỉ là một cô gái quê, đi học cũng chưa được mấy ngày, đừng nói là thành phố lớn, ngay cả thị trấn cũng chưa đi được mấy lần, mấy người sao có thể bắt cô ấy sau một đêm hóa rồng hóa phượng chứ?”

"Tống Kiều Kiều."

Tống Kiều Kiều đang xem thần tiên trên đạn mạc đ.á.n.h nhau, khuôn mặt tuấn tú âm u lọt vào tầm mắt, toàn thân cô cứng đờ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.