Thập Niên 70: Nữ Phụ Thấy Sóng Bình Luận Đòi Ly Hôn, Ông Xã Cấm Dục Nổi Điên Cưỡng Chế Yêu - Chương 8: Nếu Em Thật Sự Không Muốn Sống Với Anh Nữa, Em Cứ Giết Anh Đi
Cập nhật lúc: 09/03/2026 05:11
Thẩm Diễn Lễ vừa vén rèm cửa lên, đã thấy Tống Kiều Kiều lầm bầm lẩm bẩm không biết đang tự nói một mình cái gì, lắng tai nghe, nghe cô nói: "Tôi không dám."
Thần tiên nói, cô có thể không ly hôn.
Cũng chưa chắc sẽ c.h.ế.t.
Tống Kiều Kiều xem mà động lòng, nhưng nghĩ đến lời thần tiên nói trước đó, cả nhà đều c.h.ế.t hết, cô lại nhút nhát, không dám đ.á.n.h cược.
Cô có thể không cần Thẩm Diễn Lễ.
Nhưng không thể không có bố mẹ.
“Rốt cuộc tui đang làm cái gì vậy, tại sao tui lại phải thay Thẩm cẩu theo đuổi vợ tui chứ”
“Có gì mà không dám chứ? Tui đã xem kỹ rồi, cô bị nước đập vỡ đê cuốn trôi lúc lên thành phố tìm Thẩm Diễn Lễ, bố mẹ cô chính vì mất đi cô con gái cưng là cô nên mới không sống nổi, chỉ cần cô không c.h.ế.t, bố mẹ cô chắc chắn sẽ không đi vào con đường đó”
“Đúng đó, không biết có sự điều chỉnh cốt truyện hay không, nhưng cô chỉ cần bám sát Thẩm đại lão, ôm c.h.ặ.t đùi Thẩm đại lão, chắc chắn sẽ không sao, anh ấy là người có hào quang nam chính mà”
“Kiều Kiều nhà mình cũng chuẩn bị pháo hôi nghịch tập, nghịch thiên cải mệnh rồi”
“Đã nhìn thấy đạn mạc thì đó chính là ý trời, chắc chắn sẽ không để cô hương tiêu ngọc vẩn đâu”
“Đừng nhìn đạn mạc nữa Kiều Kiều, Thẩm đại lão sắp ăn tươi nuốt sống cô rồi kìa”
"Rốt cuộc em đang nhìn cái gì?"
Ánh mắt Thẩm Diễn Lễ sâu thẳm, sau khi xác định trên xà nhà không có gì, trong lòng không khỏi có chút rợn tóc gáy.
E là có thứ dơ bẩn gì đó, đang xúi giục anh và vợ ly hôn sao?
Thẩm Diễn Lễ có chút tin, nhưng kiên định tin rằng nhân định thắng thiên.
Tống Kiều Kiều thì không.
Cô sợ nhất mấy thứ này.
Lần trước nghe bà lão kể, nói nhà ai hồi đó đối xử không tốt với con dâu, ép người ta treo cổ c.h.ế.t trên xà nhà, nửa đêm nửa hôm còn có thể nhìn thấy bóng người.
Chuyện này dọa Tống Kiều Kiều sợ c.h.ế.t khiếp, buổi tối tiếng gió thổi lá cây táo, cô đều phải gọi anh dậy, nói nghe thấy có người vỗ tay trong sân, cô sợ.
Biết rõ là cô tưởng tượng, tự dọa mình.
Thẩm Diễn Lễ vẫn trắng đêm c.h.ặ.t cây táo trong sân, đợi c.h.ặ.t xong trời cũng sáng.
Sau đó Tống Kiều Kiều không nghe thấy động tĩnh, ban đêm cuối cùng cũng ngoan ngoãn.
Anh suy nghĩ kỹ càng.
Từ sáng nay, Tống Kiều Kiều đã không bình thường.
Nhà họ Tống thật sự là ba đời đều không tìm ra được một người có tâm địa xấu xa, cũng không thể trêu chọc phải thứ gì được chứ.
Tống Kiều Kiều nhìn chăm chú, lại bị Thẩm Diễn Lễ bắt quả tang, cô rụt cổ: "Không, không có gì."
"Kiều Kiều."
Thẩm Diễn Lễ hết cách với cô, ngồi xuống bên cạnh cô, đi trước một bước ấn lấy eo cô, nhẹ nhàng vỗ: "Chồng đối xử với em không tốt sao?"
Chuyện này thì thật sự không có.
Tống Kiều Kiều lắc đầu, chợt nhớ ra điều gì đó, lại gật đầu.
Lông mày Thẩm Diễn Lễ nhíu lại, buông ra, giọng nói càng ôn hòa hơn, sợ làm kinh động người bên cạnh: "Không tốt ở đâu, Kiều Kiều em nói đi, chồng nhất định sẽ sửa."
"Đều nói không được rồi..."
Tống Kiều Kiều lầm bầm.
Thẩm Diễn Lễ hiểu rồi, vẫn là chút chuyện đó chứ gì.
"Xin lỗi ngoan bảo."
Thẩm Diễn Lễ vuốt ve mái tóc cô, nhẹ nhàng nói: "Chồng thật sự quá yêu em, cho nên thỉnh thoảng luôn không nhịn được, sau này nhất định đều nghe lời ngoan bảo, được không?"
"Em nói thế nào, thì thế đó."
“Nói rõ xem không nhịn được thế nào đi”
“Ngoan bảo hì hì, Thẩm đại lão dẻo miệng ghê~”
“Đừng nhịn, đừng nhịn, anh nhịn rồi thì tụi này xem cái gì?”
“Nói đi cũng phải nói lại, cho dù anh ấy không nhịn, tụi mình cũng đâu có được xem đúng không?”
“Ngửi mùi cũng được”
“Mấy người biến thái thật đấy, cơ mà tui thích...”
“Anh cứ việc tắt đèn, phần còn lại tui sẽ tự bổ não”
Thẩm Diễn Lễ thấy cô lại ngẩng đầu nhìn trời, một tay bẻ đầu cô lại: "Kiều Kiều, em nhìn anh."
Trong đôi mắt hoa đào của anh, con ngươi đen sâu thẳm, trầm lắng, lại như vỡ vụn hàng vạn vì sao.
"Em thật sự không cần anh nữa sao, hửm?"
Thẩm Diễn Lễ kéo tay cô, hôn đi hôn lại bên môi: "Rời xa em, anh sẽ c.h.ế.t mất, ngoan bảo."
"Anh đừng nói những lời như vậy." Tống Kiều Kiều nói.
Anh đâu có c.h.ế.t.
Người c.h.ế.t là cả nhà cô a.
Anh thì hay rồi, công thành danh toại, ôm ấp mỹ nhân.
Chuyện tốt gì cũng để anh chiếm hết.
Tống Kiều Kiều vừa nghĩ, lại thấy anh mất kiên nhẫn.
Vẫn phải ly hôn!
"Kiều Kiều."
Thẩm Diễn Lễ bẻ cơ thể cô ôm vào lòng, thấy đôi mày liễu của cô nhíu lại, trêu chọc nói: "Vẫn là xót anh, có phải không."
"Buông em ra, ghét c.h.ế.t đi được."
Tống Kiều Kiều không cho anh chạm vào, lầm bầm học theo cách gọi của thần tiên: "Ai thèm xót anh? Thẩm lão cẩu."
Cô thà xót xa cho chính mình còn hơn.
“Wuhu, em dũng cảm quá, bảo bối”
“Hahahaha vui xỉu”
“Đúng đúng đúng, phải thế chứ, mau đ.á.n.h nhau đi”
“Xin mời đón xem: Màn lật mặt siêu cấp của Thẩm thị”
"Em gọi anh là gì?"
Thẩm Diễn Lễ nheo mắt, nụ cười không chạm đến đáy mắt, chằm chằm nhìn tròng mắt Tống Kiều Kiều đảo loạn.
Thẩm Diễn Lễ lớn hơn cô hai tuổi.
Điều này rất bình thường.
Nhưng từ "Thẩm lão cẩu" này vừa thốt ra, anh có chút không kìm nén được nữa.
Anh già rồi?
Đùa gì vậy!
Độ tuổi này rõ ràng là lúc kiến công lập nghiệp, thanh niên trai tráng.
Tống Kiều Kiều vừa thấy châm lửa rồi, mím môi không lên tiếng.
Thẩm Diễn Lễ xoa nắn eo cô, thấy cô lại vặn vẹo, sắp thành bánh quẩy đến nơi rồi, vặn đến mức lửa giận trong anh bốc lên ngùn ngụt.
"Kiều Kiều, anh không nói đùa. Nếu em thật sự không sống với anh nữa, anh sẽ không sống nổi."
Thẩm Diễn Lễ cụp mắt, lời nói triền miên chân thành: "Anh không dám nghĩ những ngày không có em sẽ sống thế nào, càng không dám nghĩ người đàn ông khác ôm em sẽ ra sao, chỉ cần nghĩ thôi, anh đã sắp phát điên rồi."
“Kiều Kiều mau chạy đi, anh ta đang thao túng tâm lý cô đấy”
“Lừa quỷ đi, Kiều Kiều c.h.ế.t rồi, anh cũng có phát điên đâu”
“Miệng đàn ông, quỷ gạt người”
“Bế Kiều Kiều đi, Kiều Kiều độc thân vui tính”
Tống Kiều Kiều vốn dĩ cơ thể đã mềm nhũn, vừa nhìn thấy, lập tức thẳng lưng, trừng mắt nhìn anh, hất tay anh ra: "Đồ l.ừ.a đ.ả.o!"
"Sao lại lừa em rồi?"
Thẩm Diễn Lễ hôm nay thật sự sắp c.h.ế.t ở đây rồi.
Động tĩnh này của Tống Kiều Kiều, là muốn đóng đinh anh, làm tổn thương anh sâu sắc.
Cô không cảm nhận được một chút nào, anh rốt cuộc thích cô đến mức nào sao?
Là không cảm nhận được, hay là không muốn cảm nhận.
Thứ trên xà nhà rốt cuộc là cái gì, khiến Kiều Kiều lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng?
Tống Kiều Kiều ngập ngừng muốn nói lại thôi, hừ một tiếng: "Em chính là biết, không có em, anh sống tốt lắm."
"Hừ."
Rốt cuộc là ai sống tốt a?
Hốc mắt Thẩm Diễn Lễ đều đỏ lên, răng nghiến ken két, khàn giọng nói: "Sao em biết?"
"Em chính là biết, em mới không tin anh."
Tống Kiều Kiều c.ắ.n c.h.ế.t không buông.
Yết hầu Thẩm Diễn Lễ lăn lộn, nhảy xuống mép giường, không nói hai lời kéo ngăn kéo bàn học trong phòng ra, lục lọi tìm kiếm, xách ra một chiếc hộp từ bên trong.
Đây là đồ anh mang theo khi đến làng, Tống Kiều Kiều chưa từng mở ra xem.
Thẩm Diễn Lễ mở chiếc hộp đó ra, lấy khẩu s.ú.n.g lục đen ngòm bên trong ra, không nói không rằng nạp đạn.
Tống Kiều Kiều trong chớp mắt mặt trắng bệch.
“Kẻ điên! Đúng là kẻ điên!”
“Đừng mà Kiều Kiều của tui, đừng b.ắ.n bỏ Kiều Kiều của tui”
“Lầu trên, thím...”
Cùng với tiếng lên nòng của Thẩm Diễn Lễ vang lên trong phòng.
Tống Kiều Kiều run rẩy ôm lấy đầu, chỉ biết rơi nước mắt không ngừng.
Thẩm Diễn Lễ phát điên được một nửa, nhìn thấy cô như vậy, thật sự là lơ lửng không lên không xuống.
Cuối cùng kéo tay cô, nhét s.ú.n.g vào tay cô, quỳ một chân trước mặt cô, thấy tay cô run rẩy, liền giúp cô đỡ s.ú.n.g, họng s.ú.n.g đè lên trái tim anh: "Đến đây, Kiều Kiều."
"G.i.ế.c anh đi."
"Nếu em thật sự không muốn sống với anh nữa, em cứ g.i.ế.c anh đi."
"Nếu không ngày nào anh còn sống, anh sẽ không bao giờ ly hôn với em."
"Trong từ điển cuộc đời anh không có ly dị, chỉ có góa vợ. Đừng hòng bỏ rơi anh chạy theo người khác."
Tống Kiều Kiều thật sự sắp sợ c.h.ế.t khiếp rồi.
Tay không dám nhúc nhích một chút nào.
Cô biết s.ú.n.g.
Nhà cô cũng có s.ú.n.g săn, bố cô lên núi b.ắ.n một phát, con lợn rừng to như vậy cũng bị b.ắ.n c.h.ế.t.
"Thẩm Diễn Lễ..."
"Không biết? Anh dạy em."
