Thập Niên 70: Nữ Phụ Thích Gây Chuyện Không Chịu Giác Ngộ - Chương 210: Chinh Phục Nam Chính Mới, Sự Cố Bất Ngờ

Cập nhật lúc: 10/02/2026 05:50

Lâm Tú Cầm vừa gặp đã yêu mình?

Tần Tưởng Tưởng có bị đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không tin chuyện này!

Cái cô nguyên nữ chủ này bị làm sao thế, đã lâu không gặp, rõ ràng không phải nói muốn đi xem mắt sao? Chẳng những không tro tàn lại cháy với Trần Duệ Phong, còn mạc danh kỳ diệu vừa gặp đã yêu với cô???

Tần Tưởng Tưởng chắc chắn nói: “Tôi không tin!”

Triệu Dương Dương thấy thế cũng không cưỡng cầu, nhưng cô vẫn ra vẻ nghiêm túc: “Tôi nói chuyện này cho cô biết, cũng coi như giải quyết xong một tâm sự của tôi, đỡ cho tôi đêm ngủ không ngon giấc.”

Tần Tưởng Tưởng: “…”

Cô thầm nghĩ: Cô thế này là muốn làm tôi ngủ không ngon giấc đấy.

Tần Tưởng Tưởng cảm thấy rất sầu khổ, bên kia cô còn phải đối phó bài tập mỗi ngày của sư phụ Lục Tố Tâm, về khu gia thuộc lại còn phải đối mặt với những chuyện lộn xộn này, nguyên nữ chủ này sao lại khiến người ta không bớt lo như thế.

“Lê Kiếm Tri, em sầu quá.”

Lê Kiếm Tri: “Nói với sư phụ Lục, nghỉ ngơi một ngày.”

Lê Kiếm Tri xắn tay áo, đi đến bên cạnh Tần Tưởng Tưởng, đau lòng xoa xoa cổ tay cho cô, anh cũng biết học tay nghề khó, đau lòng bà xã nhà mình chịu khổ chịu tội.

“Cái này ngược lại không quan trọng nữa, hôm nay còn có một chuyện khác không thể tưởng tượng nổi. Triệu Dương Dương trên lầu đột nhiên chạy tới nói cho em biết, nói có một người phụ nữ thích em, từng vừa gặp đã yêu với em, chính vì vừa gặp đã yêu với em, cho nên cô ta mới nói linh tinh.”

Tần Tưởng Tưởng kể chuyện Lâm Tú Cầm cho Lê Kiếm Tri nghe.

Lê Kiếm Tri lúc này cũng hơi điên: “Còn có phụ nữ tranh giành với anh?”

Tần Tưởng Tưởng vỗ cái bốp lên mặt anh: “Anh nói linh tinh gì thế, cái này chắc chắn không phải a! Em lại đoán Lâm Tú Cầm này thích Trần Duệ Phong, em cảm thấy cô ta và Trần Duệ Phong có thể có tình duyên ba kiếp.”

Lê Kiếm Tri: “???”

“Lâm Tú Cầm này tiếp cận Hà Tú Tú, chính vì Hà Tú Tú sống ở cách vách nhà Trần Duệ Phong, cô ta muốn tới cái cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt (ở gần thì được lợi trước), không biết Triệu Dương Dương sao lại hiểu lầm thành thích em, đúng là hoang đường.”

Tần Tưởng Tưởng cho rằng đây mới là chân tướng sự việc! Cô mới là người phụ nữ cầm kịch bản gốc!

Lê Kiếm Tri: “Em… em nói hình như cũng có lý.”

Lê Kiếm Tri nhíu mày, anh đột nhiên nhớ ra, trong hiện thực Trần Duệ Phong này hình như từng yêu đương với cô Cầm nào đó, có điều sau này lại cưới người phụ nữ khác, chẳng lẽ trước kia Trần Duệ Phong cũng từng yêu đương với Lâm Tú Cầm?

Vì để che giấu sự thật từng có người cũ với vợ, sợ Triệu Dương Dương nghi ngờ, cho nên mới dời đi tầm mắt của Triệu Dương Dương?

Lê Kiếm Tri nhỏ giọng ghé tai nói: “Bà xã, anh nghi ngờ Trần Duệ Phong và Lâm Tú Cầm này từng yêu đương.”

“Hai người bọn họ vì để che mắt người khác mới lừa Triệu Dương Dương nói thích em.”

Tần Tưởng Tưởng: “?!”

Tiểu tác tinh Tần Tưởng Tưởng lúc này vui hỏng rồi, người trước mắt quả nhiên không hổ là ông chồng tốt của cô! Một phát đoán được chân tướng!

Lê Kiếm Tri: “Mặc kệ bọn họ rốt cuộc ai thích ai, chúng ta cứ lẳng lặng ăn dưa là được.”

Tần Tưởng Tưởng gật đầu: “Ừm, Kiếm Tri ca anh thật tốt!”

Hai người bọn họ quả nhiên không hổ là vợ chồng cực phẩm, nghĩ sự việc đều có thể nghĩ cùng một chỗ.

“Anh tốt hả? Đương nhiên rồi, bà xã, vẫn là anh tốt.”

Việc tốt không ra khỏi cửa việc xấu truyền ngàn dặm, Từ Quang Minh qua lại mật thiết với mấy chị dâu trong khu gia thuộc, chỉ trong một hai ngày, liền biết được bản tính của bà cụ Trần, dọa Từ Quang Minh suốt đêm bỏ chạy, không bao giờ dám đi gặp Trần Hiểu Mai nữa.

Cán bộ công tác chính trị trẻ tuổi Từ Quang Minh không muốn có một bà mẹ vợ như vậy.

Hai người mới vừa nhìn vừa mắt lập tức hỏng bét.

“Đồng chí Trần, tôi cảm thấy tình hình hai chúng ta không thích hợp.”

“Là tôi làm sai chỗ nào sao?”

“Không không không, là vấn đề của tôi, đồng chí Trần, cô sẽ gặp được người đàn ông tốt hơn!”

Từ Quang Minh chạy nhanh hơn thỏ, thậm chí có một khoảng thời gian không dám vào khu gia thuộc tán gẫu nữa, đối tượng chị dâu này giới thiệu cũng quá không đáng tin cậy rồi!!!

“Hỏng rồi?”

“Không phải nhìn vừa mắt rồi sao? Sao lại có thể hỏng?! Cái tên họ Từ này giở trò lưu manh a!”

Bà cụ Trần tức giận vỗ bàn, ở trong thôn, lúc xem mắt hai bên nhìn một cái là bàn chuyện cưới xin rồi, gặp mặt ăn bữa cơm, đó chính là chuyện ván đã đóng thuyền, người đàn ông kia lại dám hối hôn!

“Đồ trời đ.á.n.h! Đùa bỡn tình cảm con gái tao! Cái thằng Từ Quang Minh này không biết xấu hổ! Tao phải đi làm ầm ĩ đến chỗ lãnh đạo nó!”

“Nó sàm sỡ con gái tao!”

Trần Hiểu Mai vốn đang gạt lệ đứng lên lớn tiếng nói: “Mẹ, mẹ đừng làm loạn nữa!”

“Đều do mẹ hại, có người mẹ như mẹ, sau này trong cái viện này ai dám cưới con a?”

Bà cụ Trần: “Nói bậy nói bạ, anh trai mày đều có thể cưới được chị dâu mày, ai cưới mày đều là trèo cao!”

Trần Hiểu Mai điên cuồng gào thét: “Anh! Anh! Anh về quản mẹ đi, con không gả được nữa rồi! Để con c.h.ế.t đi cho xong!”

Trần Hiểu Mai đòi nhảy lầu, một đám người trong khu gia thuộc khuyên can mãi mới cứu người xuống được, tuy rằng tầng ba thật ra cũng không ngã c.h.ế.t người, nhưng ngã gãy chân thì nửa đời sau coi như xong.

Triệu Dương Dương đứng bên cạnh nhìn, chỉ nói bảo Trần Hiểu Mai thông cảm cho mẹ, lại nói bảo bà cụ Trần thương xót con gái, hoàn toàn là trạng thái chảo không dính.

Thực tế cô vui vẻ nhìn thấy kết cục trước mắt.

Trần Duệ Phong nếu cảm thấy mẹ ruột mình làm không đúng, anh ta tự đi nói với mẹ ruột, dù sao cô làm vợ tuyệt đối sẽ không ngốc nghếch chạy đi xung phong hãm trận, cuối cùng rơi vào kết cục hai bên đều không phải người.

Tin hay không Triệu Dương Dương chỉ cần trách cứ bà cụ Trần một câu, cả nhà họ Trần này, tuyệt đối tập thể đổi chiều chĩa mũi dùi vào Triệu Dương Dương.

Tuy nhiên phần lớn người vợ trên đời, đều không nỡ để chồng chịu mệt, cam tâm tình nguyện đi làm người không được yêu thích kia, để chồng làm người tàng hình.

Lâm Tú Cầm biết được hôn sự của Trần Hiểu Mai và Từ Quang Minh hỏng rồi, cô ta sắp cười c.h.ế.t rồi, Trần Hiểu Mai này đại khái chính là vai phụ người qua đường Giáp trong tiểu thuyết, bị mẹ ruột mình hại c.h.ế.t.

Sau này muốn tìm đối tượng nữa thì khó đấy.

“Hà Tú Tú, lần trước chị không phải nói xong rồi sao? Sắp xếp chuyện gặp mặt…” Lâm Tú Cầm trong lòng hơi sốt ruột, muốn gặp Chu Chấn Bang, không tận mắt nhìn thấy người, thì không biết nên áp dụng phương thức gì để bắt lấy trái tim người đàn ông thời đại này.

Yêu cầu của đàn ông niên đại này mỗi người một khác, có người thích thành thật sống qua ngày; có người bên trong ruột gan hoa lá nhiều, thích người vợ trí thức có thể cùng bàn chuyện phong hoa tuyết nguyệt; có người thích xinh đẹp; có người thích lanh lợi cổ quái…

Mà con em cán bộ quân nhân như Chu Chấn Bang, anh ta chắc là thích cổ linh tinh quái?

Lâm Tú Cầm tới khu gia thuộc mấy lần, sững sờ là không có nửa điểm tình cờ gặp gỡ, ngoại trừ từng gặp Từ Quang Minh ra, ba người khác đều là thanh niên tài năng sống trong miệng Hà Tú Tú.

Hà Tú Tú nhìn chằm chằm mặt Lâm Tú Cầm, cô giấu nghi vấn trong lòng, cuối cùng nhịn không được mở miệng hỏi: “Cô là muốn gặp đàn ông, hay là muốn gặp tôi?”

Lâm Tú Cầm: “?”

“Tú Tú, chị và đàn ông tôi đều muốn gặp! Tôi bây giờ tuổi cũng không nhỏ, chỉ mong sớm gặp được người thích hợp, hoặc là một người chí đồng đạo hợp, chúng ta góp gạo thổi cơm chung.”

“Hơn nữa… nếu tôi kết hôn, cũng chuyển vào khu gia thuộc, hai người chúng ta không phải càng thân thiết hơn sao? Có thể cùng nhau đi đến xưởng làm việc, tôi đi cùng chị.”

“Hai ta làm bạn bè cả đời, không xa cách! Chị nếu giới thiệu thành công cho tôi, tôi vĩnh viễn cảm ơn bà mối là chị.”

Hà Tú Tú nuốt nước miếng.

“Được, tôi sắp xếp nói gặp mặt với cô, may mà đàn ông nhà chúng tôi với bên Chu Chấn Bang… người ta nể mặt qua đây một chuyến, nói là tới nhà chúng tôi lấy chút đồ, Hà Tú Tú bảo Lâm Tú Cầm đi nói chuyện vài phút, thành hay không… cái này thì không thể thành.”

Hà Tú Tú và Lâm Tú Cầm ước định xong thời gian, đến ngày hôm đó, Lâm Tú Cầm mặc một bộ quần áo mới tinh, tỉ mỉ trang điểm bản thân, đi tới nhà Hà Tú Tú.

Chu Chấn Bang mặc một bộ quân phục, dáng người cao lớn khôi ngô, anh ta có khuôn mặt chữ điền, có vẻ cương nghị chính trực, toàn thân tràn ngập khí khái đàn ông.

Lâm Tú Cầm nhìn thấy anh ta, nhịp tim chậm một nhịp, cảm thấy góp gạo thổi cơm chung với người này rất tốt, nhìn dáng vẻ người đàn ông này có chút cứng nhắc, mà người phụ nữ từ năm mươi năm sau tới như mình, nhất định sẽ mang đến bất ngờ cho cuộc sống của anh ta.

“Đồng chí Lâm, chào cô!” Chu Chấn Bang lễ phép khách sáo nói chuyện với cô ta, cục diện xem mắt như vậy, sau khi điều chuyển công tác đã bị sắp xếp đa số lần, anh ta thấy mãi thành quen.

Lâm Tú Cầm cười dịu dàng: “Đồng chí Chu chào anh! Rất vui được gặp anh! Anh và trong tưởng tượng của tôi quả nhiên rất không giống nhau.”

“Ồ, thế sao?”

Hai người cứ thế anh tới tôi đi trò chuyện mấy hiệp, trò chuyện một lát sau, trong lòng Lâm Tú Cầm liền bắt đầu thầm kêu không ổn, bởi vì Chu Chấn Bang này hoàn toàn không giống tướng mạo “thẳng thắn” của anh ta.

Nói thế nào nhỉ, nhìn thấy tướng mạo cương nghị chính trực này, chắc chắn sẽ cảm thấy anh ta “ngốc”, ở phương diện kia không khai khiếu.

Tuy nhiên cũng không phải như vậy, Chu Chấn Bang này giống như một “lão già lọc lõi” kín kẽ không một kẽ hở.

Lâm Tú Cầm trò chuyện với anh ta hơn nửa ngày, thông tin của mình như đổ hạt đậu nói hết cho Chu Chấn Bang, mà Chu Chấn Bang thì sao gần như không có thông tin gì tiết lộ ra.

Cha mẹ anh ta làm gì? Thân bằng hảo hữu của anh ta, quê quán của anh ta, công việc của anh ta, chiến hữu của anh ta… Bất luận Lâm Tú Cầm hỏi thăm đối phương thế nào, Chu Chấn Bang này đều giống như đ.á.n.h thái cực quyền hàm hồ cho qua, căn bản không lấy được thông tin hữu dụng.

Tất cả câu hỏi của cô ta, giống như mềm nhũn rơi vào đầm lầy, ném một thứ xuống đáy vực sâu, không nghe thấy tiếng vọng.

Trò chuyện với người như vậy, rất bị động, cũng khiến người ta cảm thấy nôn nóng, dường như tất cả mọi thứ đều bị đối phương nắm trong tay, người đàn ông này biến thành một đám mây mù mạnh mẽ.

Chính vì anh ta là một bí ẩn, ngược lại tràn ngập sức hấp dẫn khác biệt.

Dưới đáy lòng Lâm Tú Cầm dâng lên một cỗ ham muốn chinh phục, cô ta muốn chinh phục người đàn ông bí ẩn này, muốn sờ rõ tất cả về anh ta.

“Đồng chí Lâm, lát nữa tôi phải họp, bắt buộc phải đi rồi.”

“Được, đồng chí Chu, trò chuyện với anh rất vui vẻ, hay là tôi tiễn anh ra khỏi khu gia thuộc nhé… Không sao không sao, tôi đi cùng anh một đoạn, vốn dĩ tôi cũng phải rời đi.”

Lâm Tú Cầm cùng anh ta xuống lầu, vô cùng ảo não mình biểu hiện không tốt, hai người nhìn như trò chuyện không tệ, lại dường như quá khách sáo? Hơn nữa đối phương biết hết chuyện của mình, mình lại ngay cả cha mẹ đối phương làm gì cũng không biết… Trong lòng có một cỗ khó chịu vi diệu, chán ghét sự ngu xuẩn của mình.

Hai người sóng vai đi về phía cổng lớn khu gia thuộc, đụng đầu Tần Tưởng Tưởng đang dẫn một cô gái trẻ tuổi đi vào trong.

Tần Tưởng Tưởng dẫn theo đại cứu tinh Doãn Bình Bình của mình, mong mỏi mãi coi như cũng mong được người tới, Tần Tưởng Tưởng không dẫn cô ấy vào trong nhà máy, mà đưa về nhà “tẩy não” một phen trước.

Cô muốn để Doãn Bình Bình chinh phục Lục Tố Tâm!

Để sư phụ Lục buông tha cho mình!

Kết quả mới vào khu gia thuộc, lại đụng phải Lâm Tú Cầm và đối tượng xem mắt của cô ta, nhìn dáng vẻ chắc là Chu Chấn Bang, thật ra tướng mạo Chu Chấn Bang này cũng bình thường thôi, thắng ở mặt chữ điền, ngũ quan đoan chính, đã thắng hơn tuyệt đại đa số đàn ông.

Tần Tưởng Tưởng: “Oa!”

Đây chính là nam chính mới?!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Nữ Phụ Thích Gây Chuyện Không Chịu Giác Ngộ - Chương 210: Chương 210: Chinh Phục Nam Chính Mới, Sự Cố Bất Ngờ | MonkeyD