Thập Niên 70: Nữ Phụ Tinh Xảo Kiều Diễm - Chương 134
Cập nhật lúc: 27/04/2026 15:04
Một chương khó sinh...
Các bé cưng, sáu giờ sáng mai gặp lại~
Tay Tạ Diên Chiêu nhẹ nhàng vuốt ve tóc dài của Nguyễn Minh Phù.
Tóc cô mọc đặc biệt tốt, đen nhánh như tơ lụa, trên tóc còn tản ra mùi thơm nhàn nhạt nhu hòa.
Nguyễn Minh Phù dở khóc dở cười.
Tạ Diên Chiêu như vậy giống cực kỳ biến thái, khiến cô có chút không thể chấp nhận.
"Tạ... Lão Tạ, em, em thật sự có thể giải thích..."
Cảm nhận được xúc cảm truyền đến dưới thân.
Nguyễn Minh Phù nuốt nước miếng một cái.
Mẹ nó, sớm biết vậy cô sẽ không đi chọc cái tên cẩu nam nhân này.
Bây giờ chính là hai chữ.
Hối hận!
"Em giải thích của em..."
Trong lòng Nguyễn Minh Phù vui vẻ, còn chưa kịp nói gì, lại nghe tên khốn kiếp này tiếp tục mở miệng.
"Anh không nghe."
Nguyễn Minh Phù: "..."
Trong lòng đồng chí Lão Tạ là ở một tiểu công chúa sao?
Cô nhắm mắt lại, đang muốn nói gì, lại nghe Tạ Diên Chiêu lại tiếp tục mở miệng, biểu cảm còn có chút cổ quái, "Cảm thấy anh không được?"
Nguyễn Minh Phù kinh hãi trừng to mắt.
Nếu không phải hai tay cẩu nam nhân gắt gao đè ép cô, Nguyễn Minh Phù thề, cô nhất định phải cách cẩu nam nhân trăm trượng.
"Còn ở trước mặt sư mẫu bịa đặt anh?"
Nguyễn Minh Phù: "..."
Chuyện này không phải đã sớm qua rồi, tại sao cẩu nam nhân còn nhớ rõ.
Đầu óc cô xoay chuyển cực nhanh, nghĩ xem nên giảo biện thế nào cho tốt.
Nhưng Tạ Diên Chiêu nói những thứ này, cũng không phải tới nghe cô giảo biện.
"Em nói," Tạ Diên Chiêu dựa vào hõm cổ cô, chậm rãi nói: "Anh nên trừng phạt em thế nào?"
Nguy hiểm!
Chuông cảnh báo của Nguyễn Minh Phù vang lên.
"Đều là vợ chồng, nói phạt hay không phạt gì chứ, khách sáo biết bao..."
"Vợ chồng?"
Tạ Diên Chiêu nghe hai chữ này, khóe miệng gợi lên một nụ cười. Sau đó một cái dùng sức, liền bế Nguyễn Minh Phù trên người anh lên.
Anh cúi đầu, nhìn người có chút ngơ ngác.
"Em nói không sai."
Nguyễn Minh Phù bị anh đột nhiên một cái, dọa đến rùng mình một cái.
Phản xạ có điều kiện đặt tay lên vai anh.
Cô nhíu mày, đang muốn chất vấn lại đối diện với đáy mắt đen kịt như mực kia của Tạ Diên Chiêu.
Ngày thường, đôi mắt này lúc nhìn cô luôn mang theo ôn hòa và bao dung. Mà nay... d.ụ.c vọng chiếm hữu nồng đậm dưới đáy mắt anh hoàn toàn bại lộ ở trước mặt Nguyễn Minh Phù.
Không đúng!
Nên nói là anh không muốn che giấu nữa.
Nguyễn Minh Phù nhịn không được run lên.
"Em đang sợ cái gì?" Tạ Diên Chiêu nhìn cô trong n.g.ự.c, thấp giọng cười, "Là anh sao?"
Nước mắt cô đều sắp b.ắ.n ra rồi.
Cẩu nam nhân hôm nay thật tà tính, khiến cô không chống đỡ được.
Cô nhịn không được l.i.ế.m môi một cái.
Lại không biết động tác này, chỉ sẽ làm người đàn ông trước mắt này thú tính đại phát.
Đôi mắt anh thâm thúy, chăm chú nhìn cô.
Bàn tay nhỏ của Nguyễn Minh Phù chống l.ồ.ng n.g.ự.c cẩu nam nhân, mưu toan dùng cái này kéo ra khoảng cách của hai người. Nhưng đối phương giống như một ngọn núi lớn, cô làm sao có thể ngăn cản được anh nửa phần.
Cô mạc danh nghĩ đến tối hôm qua, bàn tay thô ráp của người đàn ông bóp trên cổ cô, mang theo khoái cảm ngạt thở.
"Em, em sao có thể sợ..."
Dù cho trong lòng hoảng đến không được, Nguyễn đại tiểu thư vẫn mạnh miệng.
"Ồ?"
Trời nóng, lại thêm cẩu nam nhân uống bát canh bổ thận kia, Tạ Diên Chiêu giống như lò lửa vậy. Quần áo mùa hè mỏng, nhiệt độ cơ thể đối phương trực tiếp truyền tới, khiến đáy lòng cô nóng lên.
Nguyễn Minh Phù mím mím môi.
Có dự liệu đối với chuyện tiếp theo.
Có điều... đây cũng là điều cô mong đợi, nếu không cô hầm canh bổ thận gì cho cẩu nam nhân.
Lúc cô thất thần, tay đối phương từ từ di chuyển xuống dưới, rơi vào cổ cô. Anh cúi đầu, nụ hôn dày đặc liền rơi xuống.
Đầu tóc anh rất ngắn, tóc thô cứng chọc vào cần cổ non mịn của cô, vừa ngứa vừa đau.
Nguyễn Minh Phù ôm lấy đầu anh, "Tắm rửa."
Anh dừng lại, nụ hôn trên cổ cũng ngừng lại. Anh thở dài một hơi, chôn cả khuôn mặt vào hõm cổ Nguyễn Minh Phù. Qua một hồi, lúc này mới ngẩng đầu lên rơi xuống một nụ hôn giữa môi Nguyễn Minh Phù.
Nguyễn Minh Phù: "..."
Màu mắt anh u thâm, dường như đang ẩn nhẫn cái gì.
"Chờ đấy."
Nguyễn Minh Phù rửa mặt xong, liền thấy cẩu nam nhân đã sớm chờ ở trong phòng.
Anh là đàn ông, không tinh xảo như Nguyễn Minh Phù, trực tiếp lấy nước lạnh dội. Anh thân thể cường kiện, cũng không sợ sẽ bị cảm.
Mặc dù đã sớm dự liệu được, nhưng sự việc đến trước mắt vẫn là hoảng.
Ánh mắt Tạ Diên Chiêu sâu như đầm nước.
Gắt gao rơi vào trên người cô, khiến người ta mạc danh có chút kinh hãi.
"Lại đây."
Nguyễn Minh Phù mím mím môi, lúc này mới cọ tới.
Phảng phất dưới chân có ngàn cân nặng.
Nhưng đường có xa nữa cũng có ngày đi hết, cô vừa đến bên giường liền bị một bàn tay lớn vớt lên. Cả người Nguyễn Minh Phù ngã lên giường, lúc đầu váng mắt hoa đối phương tiến quân thần tốc.
Giữa môi lưỡi giao triền, mang theo vô tận hung ác và chiếm hữu.
Khiến cô có chút kinh hãi.
Ở trên loại chuyện này, cẩu nam nhân vẫn luôn chiếm cứ quyền chủ đạo, khiến người ta không kịp đề phòng.
Hồi lâu, Tạ Diên Chiêu lúc này mới buông cô ra.
Nguyễn Minh Phù thở hổn hển, n.g.ự.c càng là phập phồng.
Không tắt đèn, mặt mày hai người vẫn rõ ràng.
Trong mắt cô mang theo hơi nước, đôi môi bị hôn đến đỏ bừng mị diễm khẽ mở. Thông qua khe hở giữa răng, còn có thể nhìn thấy đầu lưỡi phấn nộn. Nguyễn Minh Phù hơi nghiêng đầu, tránh đi ánh mắt tính xâm lược cực mạnh của người đàn ông.
Tiếng như muỗi kêu: "Tạ Diên Chiêu, tắt đèn."
Ngày hôm sau, ánh nắng ch.ói chang từ ngoài cửa sổ chiếu vào, vừa vặn rơi vào trên mặt Nguyễn Minh Phù.
Hai hàng lông mi cô run rẩy, lúc này mới mở mắt ra.
Nguyễn Minh Phù vừa tỉnh lại đầu óc có chút hỗn độn, không phân rõ hôm nay là hôm nào. Cô giật giật thân thể, lại truyền đến đau nhức giống như hít khí lạnh.
Nguyễn Minh Phù lúc này mới tỉnh táo lại.
Sau đó càng là giận dữ.
Cẩu nam nhân tối hôm qua không làm người, hướng c.h.ế.t giày vò cô.
