Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều - Chương 1: Đầu Thai Vào Một Gia Đình Tốt
Cập nhật lúc: 01/02/2026 13:00
“Này Tần Lộ Lộ, cậu bảo liệu Khương Thanh Nhu có qua nổi kỳ sát hạch này không? Chẳng phải người ta đồn cô ấy cướp suất của người chị họ Khương Phi để đến đây sao? Một kẻ thế chỗ liệu có thi đỗ được chăng?”
Trong phòng trang điểm phía sau cánh gà, một cô gái đang tô vẽ lớp hóa trang sân khấu ghé tai thì thầm to nhỏ với cô bạn bên cạnh cũng đang trang điểm y hệt mình.
Kỳ thi hôm nay là đợt tuyển chọn diễn viên múa của đoàn văn công quân đội.
Mấy năm gần đây, ai nấy đều tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán hòng chen chân vào đoàn văn công, bởi lẽ một khi đã vào được đây thì sẽ không phải về nông thôn lao động nữa.
Cơ hội mỗi năm chỉ có một lần nên mọi người đều vô cùng coi trọng.
Đây chính là “bát cơm sắt” vững chắc là miếng bánh ngon trong mắt các diễn viên múa, thế nên ngay từ vòng đăng ký đã có những yêu cầu khắt khe, cả trăm cô gái ghi danh mà cuối cùng chỉ chọn lấy mười người.
Cô gái kia nghe vậy liền quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Khương Thanh Nhu trong câu chuyện của họ đang ung dung lấy bộ mỹ phẩm riêng ra trang điểm, chẳng hề có chút vẻ lo lắng hay khẩn trương của người sắp bị loại.
Thời buổi này vật tư cái gì cũng khan hiếm, mấy ai có tiền thừa hay phiếu dư để mua mỹ phẩm? Ấy vậy mà Khương Thanh Nhu lại sở hữu trọn vẹn cả một bộ.
Những diễn viên múa khác như các cô chỉ đành dùng chung đồ có sẵn trong phòng hóa trang của đoàn đã không đầy đủ lại còn kém chất lượng.
Nhìn xem các cô gái ở đây, ai mà chẳng trát một lớp phấn trắng bệch lên mặt rồi tô đôi môi đỏ ch.ót, cùng lắm là quẹt thêm vài nét lên mắt là xong chuyện?
Chỉ riêng Khương Thanh Nhu là đồ nghề đầy đủ nên trang điểm lên trông tự nhiên và đẹp hơn hẳn. Giữa một rừng những gương mặt trắng bệch thì vẻ đẹp của cô trở nên độc đáo và nổi bật vô cùng.
Lớp trang điểm của cô rất nhạt nhưng không hề nhạt nhòa, hai gò má ửng hồng trông tự nhiên hơn bọn họ rất nhiều còn màu son cánh hồng khô càng tôn lên vẻ dịu dàng và thanh thuần của người thiếu nữ.
Tuy nhiên Tần Lộ Lộ sẽ chẳng đời nào thừa nhận rằng vốn dĩ Khương Thanh Nhu đã xinh đẹp sẵn rồi.
Cô ta chỉ hận bản thân không có được cái vận may như người ta, đầu t.h.a.i vào một gia đình quá tốt.
Ai mà chẳng biết Khương Thanh Nhu sinh ra trong một gia đình hoàn hảo, cha là thợ hàn bậc sáu, mẹ là chủ nhiệm phân xưởng nhà máy thực phẩm, hai người anh trai đều là bộ đội chuyển ngành.
Hiện tại anh cả của cô đã làm đến chức Cục trưởng Cục Công an còn anh hai tuy chức vụ nghe không oai vệ bằng anh cả nhưng lại làm việc ở Hợp tác xã mua bán.
Đó là Hợp tác xã mua bán đấy mà anh ấy lại còn là quản lý kho nữa chứ.
Thời nay chuyện mua bán khó khăn biết bao nhiêu, rất nhiều món hàng vừa về đến nơi đã hết sạch, có tiền hay có phiếu cũng chưa chắc mua được.
Vậy mà nhìn những thứ Khương Thanh Nhu khoác lên người hay dùng hàng ngày xem, món nào chẳng phải hàng thời thượng? Ngay cả bộ mỹ phẩm cô đang dùng cũng là loại mới nhất, trên thị trường căn bản tìm không ra.
Tất cả chẳng phải đều nhờ vào phước của người anh hai làm ở Hợp tác xã mua bán kia sao!
Dẫu vậy thì Tần Lộ Lộ vẫn tỏ vẻ coi thường Khương Thanh Nhu ra mặt, cô ta quay đầu đi rồi nhạt giọng nói:
“Lần sát hạch này là do lãnh đạo đoàn văn công tỉnh trực tiếp xuống chấm, Khương Thanh Nhu dù có anh trai làm Cục trưởng cũng đừng hòng đi cửa sau.”
Khương Thanh Nhu vốn nổi tiếng là kẻ bất tài vô dụng, học hành thì dốt nát mà nhảy múa thì tay chân lóng ngóng, cô vào được đội múa cũng là nhờ chạy chọt quan hệ, vào rồi cũng chỉ được giao mấy vai phụ làm nền mà thôi.
Thế nhưng vận may của Khương Thanh Nhu hôm nay xem như đã tận, ban lãnh đạo chấm thi đột ngột thay đổi người, cho dù ông anh Cục trưởng của cô có lo lót xong xuôi mọi thứ thì cũng bó tay chịu c.h.ế.t.
Nghe nói một sĩ quan trẻ tuổi mới nổi gần đây của quân đội cũng sẽ đến dự, người này nổi tiếng nghiêm khắc và công chính, cấp bậc của anh ta còn cao hơn cả anh cả Khương Thanh Nhu hồi còn ở trong quân ngũ nên hoàn toàn không thể bị anh trai cô gây sức ép.
Vậy nên chỉ cần giám khảo không bị mù thì làm sao có thể để Khương Thanh Nhu qua vòng sát hạch?
Hơn nữa Tần Lộ Lộ còn có cách vạch trần hành vi chiếm chỗ người khác cực kỳ tồi tệ và bẩn thỉu của Khương Thanh Nhu.
Đến lúc đó Khương Thanh Nhu sẽ chẳng còn mặt mũi nào mà ở lại đoàn văn công nữa, e rằng chỉ còn nước xách gói lủi thủi về quê lao động.
Nếu sự việc nghiêm trọng thì có khi cả anh trai cô cũng bị ảnh hưởng, bởi mọi người đều đồn đại rằng lần này Khương Thanh Nhu được tham gia thi đều là nhờ anh cả giúp cô chiếm đoạt vị trí của Khương Phi.
Nghĩ đến đây, Tần Lộ Lộ lại liếc nhìn Khương Thanh Nhu thêm một cái.
Xinh đẹp, gia thế tốt thì đã sao? Một khi đã về nông thôn thì đảm bảo chưa đầy hai tháng sẽ biến thành bà cô mặt vàng vọt ngay thôi!
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt từ phía bên kia nên Khương Thanh Nhu cũng quay sang nhìn lại.
Tần Lộ Lộ vội vàng nở một nụ cười nịnh nọt rồi nói: “Thanh Nhu này, thỏi son của cậu đẹp quá! Có thể cho tớ mượn dùng một chút được không?”
Cô gái Triệu Tiểu Chi vừa ngồi tán gẫu chuyện của Khương Thanh Nhu với Tần Lộ Lộ ban nãy chứng kiến cảnh cô ta trở mặt nhanh như lật sách thì chỉ biết lắc đầu rồi bỏ đi chỗ khác.
Mặc dù cô ấy coi thường loại người bất tài đi cửa sau như Khương Thanh Nhu nhưng lại càng chán ghét kiểu người hai mặt, trước mặt một đằng sau lưng một nẻo như Tần Lộ Lộ.
Thực ra Khương Thanh Nhu đã sớm liếc thấy ánh mắt soi mói của Tần Lộ Lộ và Triệu Tiểu Chi dành cho mình, cái nhìn đó tuyệt đối chẳng phải đang nói lời hay ý đẹp gì về cô.
Thế nên cô liền nở một nụ cười đầy vẻ khó xử, cất giọng lanh lảnh đáp:
“Lộ Lộ à, không phải mình không muốn cho cậu mượn mà là màu son này không hợp với người da ngăm như cậu đâu, cậu dùng sẽ không tôn da, nhỡ lát nữa bôi lên trông cứ như người bị bệnh thì c.h.ế.t dở...”
Nói đến đây cô bỗng như nhớ ra điều gì, bèn che miệng cười khúc khích rồi nói tiếp:
“Nhưng biết đâu chừng các vị lãnh đạo thấy cậu mang bệnh mà vẫn cố gắng biểu diễn lại cảm động, đ.á.n.h giá cao sự nỗ lực và ý chí của cậu, có khi lại chọn cậu luôn cũng nên?”
Cô vừa dứt lời thì các cô gái trong phòng trang điểm đều bật cười.
Đúng thế thật, da của Tần Lộ Lộ đen nhẻm như vậy, bôi cái màu nhạt thế này thì làm sao mà nổi bật được?
Hơn nữa son môi là vật dụng rất riêng tư, các cô gái khác tuy trong lòng cũng ngứa ngáy thèm muốn nhưng chẳng ai lại mặt dày mày dạn đến xin mượn như thế.
Tần Lộ Lộ bị Khương Thanh Nhu châm chọc công khai khiến gương mặt vốn đã đen nay lại càng đen hơn.
Tuy nhiên cô ta không nổi đóa ngay mà điều chỉnh lại biểu cảm rồi gượng cười đáp:
“Thanh Nhu nói cũng đúng nhưng bây giờ lao động là vinh quang nhất, tớ đen là chứng tỏ tớ thường xuyên tham gia lao động đấy.”
Câu nói này rõ ràng là đang ám chỉ Khương Thanh Nhu da trắng bóc là do lười biếng, không chịu lao động chân tay.
Nghĩ sâu xa hơn thì chính là đang mỉa mai cô mang tác phong tiểu thư tư sản đang bị xã hội phê phán.
Khương Thanh Nhu cũng chẳng thèm để ý, cô vừa kẻ lông mày vừa thản nhiên đáp trả: “Vậy cậu còn đăng ký thi tuyển làm gì? Sao không ngoan ngoãn về nông thôn mà tham gia lao động cho thỏa thích?”
Sau đó cô đặt b.út kẻ mày xuống, ngắm nhìn mình trong gương với vẻ vô cùng hài lòng, giọng điệu cũng cao v.út lên vài phần pha chút tinh nghịch:
“Dù sao lao động là vinh quang mà, hay là cậu làm việc tốt xin rút lui luôn đi. Như thế bọn mình bớt được một đối thủ cạnh tranh, đúng là nhất cử lưỡng tiện.”
Dứt lời lại là một tràng cười vang khắp phòng, lúc này Trưởng đoàn Bạch Trân Châu mới lên tiếng hòa giải:
“Thôi bớt lời đi, lát nữa thầy Chu mà nghe thấy chúng ta ồn ào ở đây là lại mắng cho đấy.”
Tần Lộ Lộ liên tiếp chịu thiệt hai lần trước miệng lưỡi của Khương Thanh Nhu nhưng vì trưởng đoàn đã lên tiếng nên cô ta cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ đành trừng mắt nhìn Khương Thanh Nhu một cái đầy hằn học.
Nào ngờ Khương Thanh Nhu cũng vừa vặn nhìn về phía này, cô còn nhướng mày đáp trả bằng một nụ cười đầy châm biếm.
Tần Lộ Lộ tức khí đẩy mạnh cạnh bàn rồi đứng phắt dậy: “Tôi đi luyện tập đây, bây giờ nói gì cũng là sáo rỗng, có bản lĩnh thực sự mới bưng được bát cơm sắt!”
Nói xong cô ta liền đi thẳng về phía phòng tập, hiện tại vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới bắt đầu thi.
Thấy Tần Lộ Lộ bỏ đi, vài cô gái khác cũng bắt đầu đứng ngồi không yên, Bạch Trân Châu liền an ủi họ:
“Không việc gì phải như thế, trên sân khấu mười phút thì dưới đài mười năm công phu. Các em cứ nghĩ xem mình đã luyện tập bao lâu rồi, đâu cần tranh thủ vài phút ngắn ngủi này, lỡ đâu làm bị thương tay chân ảnh hưởng đến bài thi thì không đáng chút nào.”
Lời nói này giúp mọi người yên tâm hơn hẳn, đồng thời cũng khiến Khương Thanh Nhu phải nhìn Bạch Trân Châu thêm vài lần.
Vị trưởng đoàn này xem ra cũng khá chính trực.
Tuy nhiên lúc này bản thân cô cũng bắt đầu thấy hơi hồi hộp, bởi lẽ cuộc thi múa này chính là thử thách đầu tiên kể từ khi cô xuyên không đến đây.
