Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều - Chương 10: Cô Gái Nhỏ Hơn Anh Tròn Năm Tuổi
Cập nhật lúc: 01/02/2026 13:02
Kết quả cuối cùng được công bố ngay sau khi phần thi kết thúc.
Có hai tin tức làm chấn động cả hội trường.
Một là Khương Phi, người luôn đứng đầu lại bất ngờ chỉ xếp thứ bảy.
Tin còn lại là Khương Thanh Nhu đã giành được suất vào đoàn văn công với vị trí thứ năm.
Những người trúng tuyển khác đều là những hạt giống xuất sắc trong đội múa cũng không có gì quá bất ngờ.
Trong khi mọi người đang chúc mừng nhau cũng có không ít người thi trượt đang khóc lóc sụt sùi, trong đó có cả Tần Lộ Lộ.
Cô ta vừa khóc vừa c.h.ử.i: “Chắc chắn là Khương Thanh Nhu đi cửa sau, nếu không làm sao cô ta có thể giỏi hơn tôi được?”
Mọi người nhìn cô ta, im lặng không nói gì.
Vừa rồi là ai còn bám riết lấy Khương Thanh Nhu? Là ai còn ở đó rối rít cảm ơn Khương Thanh Nhu?
Tuy nhiên, nói Tần Lộ Lộ may mắn thì cũng đúng, cô ta coi như đã phát huy vượt mức bình thường, trước giờ cô ta chưa từng đạt điểm cao như vậy.
Nói cô ta xui xẻo thì... cô ta xếp thứ mười một.
Đoàn văn công chỉ tuyển có mười người, lấy đâu ra chỗ cho cô ta?
Còn một người nữa cũng khóc rất thương tâm.
Là Khương Phi.
Cô ta khóc như hoa lê dính hạt mưa, đôi vai gầy guộc run lên bần bật như thể giây tiếp theo sẽ ngất đi vậy.
Nếu là trước đây mọi người thấy Khương Phi khóc, chắc chắn đã xúm lại an ủi rồi.
Nhưng bây giờ... thứ nhất là vừa mới xảy ra chuyện kia, hình tượng của Khương Phi lập tức có chút sụt giảm.
Thứ hai là bao nhiêu người thi trượt còn chưa khóc đâu.
Một mình cô ta khóc lóc sụt sùi thì tính là cái gì?
Ngay cả Triệu Tiểu Chi cũng chỉ lo lắng cho vấn đề xuống nông thôn của mình, chẳng thèm quan tâm đến Khương Phi.
Ngược lại có vài người tò mò về Khương Thanh Nhu.
Nhưng trong cả hội trường này, làm gì còn bóng dáng của Khương Thanh Nhu nữa?
Khương Thanh Nhu đã thay quần áo của mình, vui vẻ đi về nhà rồi, cô mặc một chiếc áo bông màu xanh lam, quần dài màu đen, kết hợp với đôi giày da nhỏ anh cả vừa tặng, lớp trang điểm trên mặt vẫn chưa tẩy đi, đi đến đâu cũng là một cảnh đẹp.
Lúc đi ngang qua sảnh trước, người bên cạnh còn huých vào khuỷu tay Vũ Tư Minh, cười nói: “Này, cô gái kia trúng tuyển rồi, sau này đoàn văn công chúng ta có trụ cột rồi.”
Xinh đẹp như vậy, không làm trụ cột thì phí quá?
Vũ Tư Minh giấu đi vẻ kinh ngạc trong mắt, cúi đầu: “Nhảy tốt rồi hãy nói.”
Đang thu dọn đồ đạc, viên sĩ quan nhỏ phía sau bỗng nhiên hét lên: “Có ai thấy Sầm Đoàn trưởng đâu không? Anh ấy đi đâu rồi?!”
Thoáng chốc Sầm Đoàn trưởng đã biến mất tăm, làm cậu ta cuống cuồng cả lên, nhiệm vụ lãnh đạo giao cậu ta còn chưa hoàn thành mà!
Ví dụ như hỏi xem Đoàn trưởng có hứng thú với ai chẳng hạn.
Vũ Tư Minh không nhịn được quay đầu trêu chọc: “Đội trưởng Hạ, anh trông chừng được đoàn trưởng của các anh từ bao giờ thế?”
Đội trưởng Hạ tên là Hạ Vĩ, dưới trướng có một đội, vì nhập ngũ cùng lúc với Sầm Thời nên so với người khác thì cũng nói được với Sầm Thời đôi ba câu, thủ trưởng mới để cậu ta đi tìm đối tượng cho Sầm Thời.
Tuy nhiên, Sầm Thời luôn là người coi trọng kỷ luật, cấp trên cấp dưới nghiêm ngặt, cậu ta cũng chỉ dừng lại ở mức có thể nói chuyện được mà thôi.
Hạ Vĩ gãi đầu nhỏ giọng nói: “Vậy tôi biết nói gì bây giờ?”
Chẳng lẽ bảo nhiệm vụ lãnh đạo giao chưa hoàn thành sao?
Cậu ta bỗng sáng mắt lên, nhớ tới cô gái tên Khương Thanh Nhu kia.
Người có thể khiến Sầm Thời cũng phải bật cười lên tiếng bênh vực, chắc chắn không tầm thường!
Hạ Vĩ nghĩ ngợi, vậy cứ nói là Khương Thanh Nhu đi, dù sao báo cáo lên là một chuyện, thành hay không lại là chuyện khác.
Mặc dù rất sợ đắc tội Sầm Thời nhưng cậu ta càng sợ đắc tội thủ trưởng hơn!
Hơn nữa, cứ báo lên trước đã cũng chưa chắc đã sắp xếp được nhanh như vậy.
Lúc xuống lầu trời hơi tối lại vì chỉ có một mình cô ra trước, cả hành lang chỉ còn lại tiếng giày da nhỏ gõ xuống cầu thang lách cách.
Khương Thanh Nhu sợ bóng tối nên bước đi không khỏi nhanh hơn chút.
Đến chỗ cầu thang, không biết từ đâu chạy ra một con chuột cống to đùng, Khương Thanh Nhu giật mình, hét lên một tiếng rồi chạy vọt về phía trước.
Không ngờ phía trước lại có một người nhưng cô cũng chẳng quản được nhiều như vậy còn gì đáng sợ hơn con chuột trong bóng tối chứ?
Khương Thanh Nhu trong nháy mắt cảm thấy tim mình như ngừng đập, người trước mặt lúc này đối với cô như cọng rơm cứu mạng, cô không chút do dự nhào tới.
Cô ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo săn chắc của người đó, nhắm mắt lại, giọng nói vì sợ hãi nên hơi run run: “Cứu, cứu mạng! Ở, ở đó có con chuột to lắm!”
Sầm Thời cúi đầu nhìn người phụ nữ đang nhào vào lòng mình, bắt đầu suy nghĩ xem có nên đẩy cô ra hay không, anh nhận ra, đây là cô gái tên Khương Thanh Nhu lúc nãy.
Do dự một chút, vẫn là không đẩy.
Phụ nữ có ý với anh, chủ động dâng hiến, nói lời ngon tiếng ngọt không ít, anh nhìn ra được người phụ nữ này không phải cố ý.
Hơn nữa anh cũng nhìn thấy con chuột kia.
Nó đang ngọ nguậy trong bụi cỏ phía trước, nghĩ nếu đẩy cô ra, cô nhìn thấy lại phải diễn lại động tác vừa rồi một lần nữa.
Xung quanh không có ai, Sầm Thời thành thạo rút con d.a.o nhỏ mang theo bên hông, vừa định nhắm ném về phía trước, người trong lòng dường như ý thức được hành vi như vậy là không tốt nhưng lại không dám buông tay, thế là quay đầu dè dặt thăm dò nhìn xem.
Ngay sau đó lại hét lên một tiếng, mặt mày tái mét ôm anh càng c.h.ặ.t hơn.
Tay Sầm Thời không khỏi run lên, con d.a.o rơi xuống đất cái cạch.
Khương Thanh Nhu cũng run người theo nhưng lần này cô không dám quay đầu lại chút nào nữa.
Có lẽ vì tiếng động liên tiếp, con chuột vừa nãy còn đang kiếm ăn giờ đã biến mất tăm, Sầm Thời đỡ vai Khương Thanh Nhu nhẹ nhàng đẩy ra, hai người liền giữ khoảng cách.
Vừa định nghiêm túc phê bình hành vi của cô không đúng mực, đập vào mắt lại là một khuôn mặt nhỏ nhắn khóc lem nhem.
Sao lại sợ đến mức này?
Bình thường trong quân đội đối mặt đều là một đám đàn ông, Sầm Thời đã bao giờ dỗ dành con gái đâu?
Chưa kể là cô gái nhỏ tuổi như thế này.
Mới mười tám tuổi, nhỏ hơn anh tròn năm tuổi.
Sầm Thời trầm giọng nói: “Chuột đi rồi.”
Khương Thanh Nhu ngẩn người, phản ứng đầu tiên lại không phải là chuột cuối cùng cũng đi rồi.
Mà là giọng nói người này thật hay.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy lại là một gương mặt quen thuộc.
Ồ, hóa ra là “nam chính” kia.
Khương Thanh Nhu nhìn thấy người đàn ông đó ngón tay thon dài kẹp điếu t.h.u.ố.c đứng trước mặt cô, anh mặc một bộ áo Tôn Trung Sơn màu đen, trời lạnh thế này lại để lộ một đoạn cổ tay, rắn chắc mạnh mẽ.
Điều khiến người ta không thể dời mắt là khuôn mặt anh, tuấn tú như thể Nữ Oa đang khoe kỹ năng vậy, mày mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, khung xương hoàn hảo, đôi môi mỏng mím nhẹ.
Chỉ là sự lạnh lẽo trong đôi mắt ấy từ đáy mắt lan đến tận đuôi lông mày, khi nhìn Khương Thanh Nhu cứ như đang nhìn một đồ vật vậy.
Dáng người cao lớn khiến cô buộc phải ngước nhìn anh, luồng khí lạnh lẽo dường như bẩm sinh toát ra từ người anh khiến Khương Thanh Nhu dù mặc dày cũng không khỏi rùng mình.
Trong mắt Khương Thanh Nhu lại hiện lên vài phần tiếc nuối.
