Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều - Chương 160: Lòng Ghen Tị Giữa Con Gái
Cập nhật lúc: 01/02/2026 13:25
“Bạch Trân Châu, Khương Thanh Nhu tìm đến tận nơi thật à? Cô ấy bản lĩnh thế cơ á?” Thấy Khương Thanh Nhu rời khỏi phòng tập múa một lúc lâu, mấy cô gái tò mò không kìm được chạy lại hỏi.
Bạch Trân Châu lạnh lùng nói: “Liên quan gì đến các người? Vừa nãy cô ấy ở đây sao không thấy các người giúp đỡ? Chỉ biết chen lấn châm chọc.”
Nói xong cô ấy bỏ đi, tiếp tục tập múa.
Có một số chuyện, Bạch Trân Châu cũng phải tiếp xúc nhiều với Khương Thanh Nhu mới phát hiện ra, trước đây cô ấy nhân duyên tốt, bản thân cũng không thích quan sát nên cảm thấy các cô gái đều không tệ, rất dễ sống chung.
Sau này quen biết Khương Thanh Nhu, đến gần Khương Thanh Nhu hơn, Bạch Trân Châu mới phát hiện ra những ánh mắt khinh thường và sự chèn ép mà Khương Thanh Nhu phải chịu đựng, hơn nữa dường như sóng sau xô sóng trước, không bao giờ dừng lại.
Ngay cả những người có vẻ không tham gia vào chuyện này cũng là lạnh lùng đứng nhìn, có ý xem kịch vui.
Nếu nói trước đây là do Khương Phi bịa đặt thì còn miễn cưỡng coi là có thể tha thứ.
Nhưng bây giờ Khương Phi đã không còn ở đây nữa, vẫn như vậy, Bạch Trân Châu cảm thấy là do ghen tị.
Khương Thanh Nhu xinh đẹp, khả năng vũ đạo tốt, rất được cô Phùng và Trưởng ban Lưu coi trọng, mọi người trong lòng vẫn luôn không thoải mái.
Ở ký túc xá Khương Thanh Nhu quan hệ tốt với dì Hoàng, dì Hoàng sẵn lòng tạo chút thuận tiện cho Khương Thanh Nhu, họ cũng cảm thấy là dì Hoàng thiên vị.
Còn được nhiều người đàn ông ưu tú thích cũng là một điểm khiến mọi người ghen tị với Khương Thanh Nhu.
Chưa kể đến gia thế gần như hoàn hảo của cô.
Cộng lại, những điểm “nổi bật” thêm này của Khương Thanh Nhu, quả thực khiến cô ở trong đội múa trở thành sự tồn tại không bao giờ thiếu chủ đề bàn tán.
Còn bản thân cô đã làm sai điều gì?
Ngoài gia thế là trời sinh, những thứ khác đều là Khương Thanh Nhu dựa vào nỗ lực của bản thân và nhân cách thu hút mà có được, nếu chỉ vì thế mà bị người ta nhắm vào thì Bạch Trân Châu thà mình trở thành kẻ lập dị trong số những người này.
Nhìn bóng lưng cô độc rời đi của Bạch Trân Châu, mấy cô gái trong lòng thấy áy náy, đuổi theo:
“Trân Châu, bọn tớ không phải không quan tâm Khương Thanh Nhu, chỉ là tình huống vừa nãy ai mà chẳng sợ cũng không phải bọn tớ ép cậu ấy ra ngoài, chẳng phải cậu ấy tự mình cố chấp sao?”
Bạch Trân Châu lập tức nổi giận, cô ấy quay đầu chất vấn:
“Vậy vừa nãy các người đừng có nói cậu ấy, hoặc lúc người khác dồn ép cậu ấy thì đừng có khoanh tay đứng nhìn! Bây giờ các người vuốt đuôi cái gì? Vừa nãy chẳng phải từng người một đứng bên cạnh xem náo nhiệt rất hăng say sao?!”
“Nếu các người gặp phải tình huống như vậy, các người sẽ thế nào? Các người có thể làm gì! Đôi khi làm người đừng quá đáng quá, chuyện đã đến nước này, các người cần gì phải giả làm người tốt?!”
Nói xong đoạn này cả người cô ấy run lên bần bật.
Bạch Trân Châu cảm thấy đây là lần đầu tiên cô ấy tức giận như vậy trong suốt mười chín năm cuộc đời, cô ấy chưa bao giờ nghĩ một nhóm người có thể ác ý với một người như vậy mà sự ác ý này gần như có thể nói là vô lý.
Bởi vì Khương Thanh Nhu chưa từng làm tổn hại đến lợi ích của bất kỳ ai trong đội múa mà đám người này nhìn thì có vẻ quan tâm, thực chất chỉ là xem náo nhiệt thôi!
Thậm chí...
Bạch Trân Châu trừng mắt lớn tiếng nói: “Lần trước từng người một cầu xin Khương Thanh Nhu trang điểm cho các người, thái độ đâu có như thế này!”
Lời của Bạch Trân Châu như từng chậu nước lạnh dội xuống đầu mỗi người.
Lần trước cả đội múa đều do Khương Thanh Nhu trang điểm, cô bỏ công sức, bỏ đồ của mình ra, trong tình trạng tay bị thương giúp mọi người đạt được vẻ ngoài xinh đẹp nhất, nhận được sự khen ngợi nhất trí, lớp trang điểm đẹp cũng bù đắp phần lớn sự đơn sơ của trang phục khiến đội múa trở thành sự tồn tại nổi bật trong cả đoàn văn công.
Hơn nữa công bằng mà nói cũng không ít người hiểu rõ những chuyện kia căn bản không liên quan gì đến Khương Thanh Nhu, chỉ là không biết xuất phát từ tâm lý gì, cứ muốn nhìn cô bị làm khó, nhìn cô bị bắt nạt.
Cô Phùng vừa vặn đi vào cũng nghe thấy những lời này của Bạch Trân Châu, cô ấy vừa đi tìm lãnh đạo giải quyết chuyện này, bây giờ Trưởng ban Lưu được cô ấy đưa đến, đám nam binh xem náo nhiệt kia lại biến mất tăm, ngược lại trong đội múa lại cãi nhau.
Cô ấy đi tới nói thẳng: “Cãi nhau cái gì? Còn chê chưa đủ loạn à? Chuyện gì cũng đứng về một phía? Đồng chí Khương Thanh Nhu đâu?”
Khi cô Phùng hỏi câu này, những vũ công vừa bị Bạch Trân Châu nói cho thấy áy náy trong lòng bây giờ càng như ngồi trên đống lửa, từng người một im lặng tản ra, không biết trả lời thế nào.
Bạch Trân Châu chỉ thấy buồn cười, vừa nãy đến nghe ngóng, chẳng phải ai nấy đều rất tích cực sao? Thật đạo đức giả!
Bạch Trân Châu nói với cô Phùng: “Em chào cô, chào trưởng ban, vừa nãy vì người ở cửa đông quá, đồng chí Khương Thanh Nhu đi tìm lãnh đạo cấp trên giải quyết rồi, cậu ấy nhờ em xin nghỉ giúp.”
Cô Phùng giật mình, Trưởng ban Lưu cũng căng thẳng, đi tới hỏi: “Con bé con gái con đứa vừa nãy không bị bắt nạt chứ?”
Bạch Trân Châu nhìn quanh một lượt, giọng điệu đầy bất bình:
“Em cũng nói vậy nên lúc đầu không muốn cậu ấy ra ngoài nhưng hết cách, dù kéo rèm cửa mọi người vẫn cảm thấy người bên ngoài nhìn chằm chằm mình nên đồng chí Khương Thanh Nhu không chịu nổi dáng vẻ và lời nói khó chịu của mọi người, tự mình ra ngoài giải quyết rồi.”
“Em đi cùng cậu ấy ra ngoài, đám nam binh đó thực sự quá đáng, từng người một đều không biết xấu hổ, em chỉ nói vài câu bảo họ giải tán liền bị họ chế giễu còn về việc đồng chí Khương Thanh Nhu có bị bắt nạt hay không, em không dám nói.”
Lời nói tuy vậy nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.
Cô ấy là người giúp đỡ còn cảm thấy bị bắt nạt, huống hồ là nhân vật trung tâm Khương Thanh Nhu.
Trưởng ban Lưu và cô Phùng đều vô cùng tức giận, nhất là cô Phùng, cô ấy nhìn đám con gái rụt cổ lại lớn tiếng nói:
“Vừa nãy tôi chẳng phải đã nói sẽ quay lại ngay sao, các em sợ cái gì? Rèm cửa cũng kéo rồi cũng không bắt các em tiếp tục tập luyện, từng người một các em rốt cuộc là không vừa mắt đám người ngoài cửa sổ hay không vừa mắt đồng chí Khương Thanh Nhu!?”
Trưởng ban Lưu cũng lườm mọi người một cái, sau đó vội vàng đi ra ngoài.
Ông ta không thể để đồng chí đội múa của mình chịu ấm ức được!
Bạch Trân Châu đuổi theo: “Trưởng ban Lưu đợi đã!”
Trưởng ban Lưu tưởng Bạch Trân Châu cũng muốn ra ngoài trút giận cho Khương Thanh Nhu, ông ta xua tay nói: “Em yên tâm, tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho đồng chí của chúng ta!”
Bạch Trân Châu nói: “Không phải, Trưởng ban Lưu, em nhớ quân phục của đại đội họ!”
Nhận được thông tin quan trọng, Trưởng ban Lưu khen ngợi Bạch Trân Châu một hồi sau đó chạy bước nhỏ ra ngoài.
Lũ ranh con! Hôm nay ông ta nhất định khiến chúng ăn không ngon ngủ không yên!
