Thập Niên 70: Nữ Phụ Trà Xanh Được Sĩ Quan Cưng Chiều - Chương 74: Sự Tha Thứ Của Vũ Tư Minh
Cập nhật lúc: 01/02/2026 13:12
“Em còn gì muốn nói nữa không?” Vũ Tư Minh kiên nhẫn hỏi.
Đối với Khương Phi, Vũ Tư Minh đã hoàn toàn thất vọng, anh ta thậm chí bắt đầu cảm thấy t.a.i n.ạ.n của Khương Thanh Nhu chắc chắn có liên quan đến Khương Phi.
Khương Phi có lẽ chưa bao giờ lương thiện như anh ta tưởng tượng.
Nghĩ đến đây, Vũ Tư Minh lại cảm thấy đau lòng.
Anh ta từng thích Khương Phi cũng rất thương Khương Phi, anh ta không biết Khương Phi thay đổi thành thế này, hay là vốn dĩ đã như vậy.
Nếu vốn dĩ đã như vậy thì thật đáng sợ, cô ta rốt cuộc đã che giấu bản thân sâu đến mức nào?
Vũ Tư Minh không dám nghĩ tới.
Khương Phi nhìn sắc mặt thay đổi liên tục của Vũ Tư Minh, trong lòng cũng lạnh đi một nửa.
Vũ Tư Minh không phải người phức tạp, cảm xúc đều viết hết lên mặt, sự chán ghét hiện tại trên mặt anh ta chắc chắn không phải giả.
Khương Phi tuyệt vọng hỏi: “Anh thực sự không thể cho em thêm một cơ hội sao? Chúng ta thực sự không thể tiếp tục tốt đẹp được nữa sao?”
Vũ Tư Minh nói: “Đính chính một chút, thực ra chúng ta chưa bao giờ tốt đẹp cả.”
Trước đây là anh ta đơn phương thích, chưa từng tỏ tình nhưng anh ta tin Khương Phi biết điều đó.
Bây giờ nói hoàn toàn không có cảm giác cũng không đúng, chỉ là đối với con người Khương Phi, Vũ Tư Minh đã hoàn toàn từ bỏ rồi.
Khương Phi nghe xong cười thê lương: “Hóa ra vài câu nói của Khương Thanh Nhu lại có thể khiến tình cảm bao nhiêu năm của chúng ta tan thành mây khói.”
“Không phải vài câu nói của cô ấy...”
Lời Vũ Tư Minh còn chưa nói hết đã bị cảnh tượng trước mắt dọa cho giật mình, Khương Phi thế mà lại lấy từ trong túi ra một con d.a.o nhỏ, cứa mạnh vào cổ tay mình.
Máu tươi lập tức tuôn trào, nước mắt Khương Phi cũng theo m.á.u tuôn rơi không ngừng.
“Em điên rồi à?!” Vũ Tư Minh hét lên giận dữ, sau đó nhanh ch.óng lấy chiếc khăn mặt trong văn phòng ra, kéo tay Khương Phi, bịt c.h.ặ.t lại.
Anh ta kéo Khương Phi đi ra ngoài: “Đi trạm y tế.”
Khương Phi lại không chịu, cô ta ôm lấy Vũ Tư Minh từ phía sau, nức nở nói:
“Tư Minh, em thực sự không thể mất anh, anh cũng biết mà, em chỉ có mình anh thôi. Chuyện trước đây là em sai, em nhận lỗi, anh thực sự không thể cho em một cơ hội sao? Em thực sự yêu anh mà!”
Vũ Tư Minh nghe lời tỏ tình của Khương Phi, sống lưng cứng đờ, trong lòng lại phức tạp.
Anh ta quay đầu nhìn Khương Phi, mặt và môi Khương Phi vì mất m.á.u quá nhiều mà trở nên trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe như thể sắp chảy ra m.á.u.
Vũ Tư Minh không kìm được siết c.h.ặ.t miếng vải đang bịt vết thương của Khương Phi hơn một chút.
Anh ta nhìn miếng vải, cảm thấy hình như không còn m.á.u chảy ra nữa, thở phào nhẹ nhõm.
May mà sức Khương Phi không lớn.
Vũ Tư Minh nhớ lại khoảng thời gian hai người tâm đầu ý hợp trước đây, Khương Phi văn hay chữ tốt, thích viết lách tặng anh ta, anh ta sẽ vẽ minh họa cho từng đoạn văn đó, cứ thế tích cóp được cả một cuốn sổ nhỏ.
Khương Phi sẽ múa cho anh ta xem vào sinh nhật anh ta, cô ta nói cả đời này chỉ múa cho một mình anh ta xem.
Những điều tốt đẹp Khương Phi dành cho anh ta dường như lại cuồn cuộn ùa về khắc cốt ghi tâm.
Anh ta gần như không kìm được thốt lên một câu: “Được.”
“Thật sao?” Đôi mắt Khương Phi lập tức cong lên, vẻ thanh lãnh u sầu biến mất, trông hoạt bát đáng yêu hơn nhiều.
Vũ Tư Minh bỗng cảm thấy Khương Phi của ngày xưa dường như đã trở lại một chút.
Lúc đó anh ta mới được điều về Thượng Hải, một thân một mình cô đơn, chỉ sau khi quen biết Khương Phi cuộc sống mới có thêm chút sắc màu.
Anh ta cảm thấy Khương Phi nói cũng không sai, anh ta không thể vì chuyện thời gian này mà quên hết những niềm vui và sự ấm áp Khương Phi từng mang lại cho anh ta trước đây.
Huống hồ, Khương Phi bây giờ trông thật đáng thương, thật cần người che chở.
Cô ta cũng chỉ là một cô gái mười tám mười chín tuổi thôi mà, ai mà chẳng mắc sai lầm chứ?
Khương Phi không tiếc hi sinh tính mạng vì anh ta, sao anh ta lại không thể tha thứ cho Khương Phi một lần?
Nghĩ đến đây, trong lòng Vũ Tư Minh đã hoàn toàn buông bỏ sự e ngại nhưng ngoài mặt vẫn không biểu lộ.
Anh ta trịnh trọng nói: “Anh có thể tha thứ cho em một lần nhưng em phải đi xin lỗi Khương Thanh Nhu.”
“Hả?” Biểu cảm Khương Phi chấn động.
Vũ Tư Minh nói:
“Em biết là chuyện nào mà, chuyện này anh có thể giúp em gánh vác trước mặt mọi người nhưng riêng tư, em nhất định phải xin lỗi Khương Thanh Nhu. Em cũng đừng lo cô ấy sẽ tố cáo em, anh đã tiếp xúc với cô ấy vài lần, đồng chí Khương Thanh Nhu rất lương thiện đơn thuần cũng rất quan tâm đến người chị họ là em, cô ấy sẽ không làm khó em đâu, chỉ cần em đảm bảo sau này sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy nữa.”
“Đây là yêu cầu duy nhất của anh.” Trên mặt Vũ Tư Minh viết rõ không cho phép từ chối.
Trong lòng Khương Phi như có vạn con ngựa chạy qua, thật sự là một lời khó nói hết.
Cô ta không biết Khương Thanh Nhu mà cô ta biết và Khương Thanh Nhu mà Vũ Tư Minh biết rốt cuộc có phải cùng một người hay không nữa.
Nếu cô ta đi xin lỗi Khương Thanh Nhu thì chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ, Khương Thanh Nhu không tống cô ta vào tù mới là lạ.
Nhưng sự chân thành và cố chấp trên mặt Vũ Tư Minh khiến Khương Phi hiểu rằng dù cô ta có nói xấu Khương Thanh Nhu thế nào với Vũ Tư Minh cũng vô ích.
Cô ta nghĩ ngợi.
Chuyện này rất đơn giản, Khương Phi vốn dĩ đã có ý định tìm Khương Thanh Nhu, cô ta còn nắm được chút thóp của Khương Thanh Nhu, bảo cô tránh xa Vũ Tư Minh ra chắc là được.
Còn về chuyện xin lỗi, cô ta chỉ cần để Vũ Tư Minh biết cô ta đã tìm Khương Thanh Nhu là được rồi, nói gì thì chỉ có cô ta và Khương Thanh Nhu biết.
Thế là Khương Phi gật đầu, ra vẻ rất ngoan ngoãn: “Được, em nghe anh hết.”
Vũ Tư Minh được Khương Phi đồng ý, trong lòng lại chẳng dễ chịu hơn là bao, anh ta nghĩ ngợi, dè dặt hỏi: “Chuyện đó là Lý Băng ép em, đúng không?”
Khương Phi không chút do dự gật đầu: “Là cô ấy, nói thật, lúc đầu em cũng không biết cô ấy muốn nhắm vào Nhu Nhu, nếu em biết...”
Vũ Tư Minh lại ngắt lời Khương Phi: “Được rồi, anh biết rồi, chuyện như vậy sau này không được tái diễn nữa, làm tổn thương bản thân cũng không được, hiểu chưa?”
“Em biết rồi.” Khương Phi biết Vũ Tư Minh đang quan tâm mình, trong lòng dấy lên một tia ngọt ngào.
Vũ Tư Minh im lặng một lúc, nhìn cổ tay Khương Phi, m.á.u đã ngừng chảy hoàn toàn, vết thương cũng không sâu nhưng vì Khương Phi vốn gầy yếu nên nhìn vẫn rất đáng sợ.
Anh ta thở dài: “Đi thôi, đi xử lý vết thương.”
Khương Phi cười: “Vâng.”
Cô ta cầu còn không được.
Vừa hay để mọi người nhìn cho rõ, rốt cuộc là Khương Thanh Nhu nói dối, hay là cô ta nói dối.
