Thập Niên 70: Ốm Yếu Thanh Niên Trí Thức Xuống Nông Thôn, Trước Tiên Cướp Sạch Cả Nhà - Chương 238
Cập nhật lúc: 02/02/2026 01:29
Những người còn lại trong phòng, lập tức chìm vào một mảnh tĩnh lặng.
Bà bà Lâm bỗng nhiên xông tới, nói với Lâm Thanh Nhan: “Nha đầu, ta liền thấy cái lão thái bà kia không giống người tốt, ta ở bên ngoài nghe được, nàng nhất định phải làm mai cho cháu, nha đầu, chúng ta cứ không đồng ý, tức c.h.ế.t nàng ta.”
Nàng bỗng nhiên nhìn về phía Lục Chính Đình đang nằm trên giường đất: “Nha đầu, cháu nói cháu có người mình thích, người kia có phải là cái đồng chí Lục này không?”
Lâm Thanh Nhan lại một lần nữa bị bà bà Lâm nói trúng tim đen, gương mặt hơi hồng, nghiêng mắt nhìn về phía Lục Chính Đình, Lục Chính Đình ngược lại có chút ngượng ngùng.
“Bà bà, bà đừng nói đùa, bộ dạng cháu thế này, đồng chí Lâm làm sao sẽ thích cháu?”
“Vậy nếu ta thật sự thích anh thì sao?”
Lâm Thanh Nhan cũng không quanh co lòng vòng, người đàn ông này cứng miệng không dám thừa nhận, nàng nói thẳng ra thì được.
Tiếp theo, trong phòng lại lần nữa trong khoảnh khắc lâm vào tĩnh lặng.
Lục Chính Đình trừng lớn hai mắt, vô cùng khiếp sợ mà nhìn Lâm Thanh Nhan, không cách nào tin được lời mình vừa nghe thấy.
Cho dù là khi hắn chưa bị thương, Lâm Thanh Nhan nói ra lời như vậy cũng có thể làm hắn kích động vạn phần.
Hắn hiện tại chỉ là một kẻ tàn phế, mà nàng đã là nữ thần y nổi tiếng xa gần, nàng và hắn một trời một vực, nàng cư nhiên lại thích hắn, hắn cảm giác nằm mơ còn chân thật hơn thế này.
Bà bà trêu hắn, Lâm Thanh Nhan cũng trêu hắn.
Mẹ Lục và Lý Cầm Cầm ngay từ đầu cũng không thể tin được, nhưng các nàng đều cảm thấy Lâm Thanh Nhan không phải là người tùy tiện, tất nhiên sẽ không lấy loại chuyện này ra đùa giỡn với Lục Chính Đình.
Mẹ Lục trong lòng vui như nở hoa, nhanh ch.óng kéo Lý Cầm Cầm: “Cầm Cầm, trong mắt con hình như có vật gì đó, con nhanh cùng dì ra ngoài xem thử.”
Lý Cầm Cầm sửng sốt mới phản ứng lại, vội vàng gật đầu: “Tốt tốt, cô cô, con cùng cô đi ra ngoài xem.”
Hai người nhanh ch.óng đi ra ngoài, trong phòng trừ bỏ Lâm Thanh Nhan và Lục Chính Đình, chỉ còn lại một mình bà bà Lâm.
Bà bà Lâm nhìn Lâm Thanh Nhan, lại nhìn Lục Chính Đình, hỏi Lâm Thanh Nhan: “Nha đầu, chính là cái đồng chí Lục què ba chân này đâu, cái chân què kia thì không thể lấy vợ, cháu còn muốn thích hắn sao?”
“Bà bà, bà không cần lo lắng, vô luận hắn què chân nào, cháu đều sẽ chữa khỏi cho hắn.”
Bà bà Lâm nghe vậy, cũng không biết nàng nghĩ tới cái gì, phì cười một tiếng, che miệng chạy ra ngoài, còn tiện tay đóng cửa phòng lại.
Bà bà Lâm vừa đi, trong phòng xem như hoàn toàn an tĩnh, chỉ còn lại hai nhân vật chính của câu chuyện.
Lâm Thanh Nhan vừa rồi thuận thế nói ra lời trong lòng mình, lúc này để nàng và Lục Chính Đình đơn độc ở bên nhau, nàng lại có chút hoảng loạn, tim đập thình thịch, gương mặt cũng càng lúc càng nóng.
Lục Chính Đình cũng rất căng thẳng, hắn còn chưa bao giờ căng thẳng đến vậy, ánh mắt lảng tránh, nhưng lại không nỡ rời khỏi khuôn mặt cô gái mình yêu.
Lâm Thanh Nhan xoay qua mặt đi đối diện với hắn.
“Đồng chí Lục.”
“Đồng chí Lâm.”
Hai người bọn họ gần như đồng thời mở miệng.
Lâm Thanh Nhan mỉm cười một chút: “Anh nói trước.”
“Cô nói trước.”
Hai người lại gần như đồng thời mở miệng.
Trầm mặc một cái chớp mắt, Lục Chính Đình cố kìm nén sự kích động trong lòng, mở miệng: “Đồng, đồng chí Lâm, tôi biết cô vừa rồi là nói đùa với tôi, tôi sẽ không thật sự.”
“Tôi không có nói đùa với anh, tôi là nghiêm túc.” Lâm Thanh Nhan nghiêm trang: “Tôi sẽ không lấy tình cảm của mình ra nói đùa, cũng sẽ không lấy chuyện tình cảm đi trêu đùa người khác. Nếu đồng chí Lục không vừa mắt tôi, hoặc là anh sớm đã có người mình thích, tôi cũng sẽ không có gì oán trách, càng sẽ không quấn quýt đồng chí Lục.”
“Không phải, tôi không có thích người khác.” Lục Chính Đình vốn dĩ trước khi hai chân mình khỏi hẳn, không nghĩ biểu lộ tình cảm thật của mình ra, nhưng hắn lại không muốn làm tổn thương Lâm Thanh Nhan trong chuyện tình cảm: “Đồng chí Lâm, hiện tại tôi chính là một kẻ tàn phế, căn bản không xứng với cô.”
Lâm Thanh Nhan lập tức nắm bắt trọng điểm: “Anh không có thích người khác, vậy anh có thích tôi không?”
Nàng vẫn là lần đầu tiên to gan đến vậy, chủ động hỏi thẳng một đồng chí nam về vấn đề tình cảm nam nữ.
“Tôi, tôi không biết.”
“Nhưng khi bà mối tới làm mai cho tôi, tôi rõ ràng thấy anh rất căng thẳng, tôi đuổi bà mối đi thì anh lại thay đổi một biểu cảm khác, anh nhất định là không muốn làm tôi đi xem mắt với người khác, tôi nói đúng không?”
“Tôi, đồng chí Lâm, chúng ta đừng nói chuyện tình cảm nữa, tôi không muốn nói cái này.”
Hắn lại quay mặt đi một bên, kỳ thật trong lòng vui sướng khôn xiết, chỉ mong ngóng hai chân mình có thể nhanh ch.óng khỏi hẳn.
Lâm Thanh Nhan trong lòng thoáng có chút mất mát, Lục Chính Đình không dám thừa nhận, rất lớn có thể là nguyên nhân từ sự tự ti của hắn hiện tại. Chờ nàng chữa khỏi chân cho hắn, hắn một lần nữa tìm lại tự tin, hắn có lẽ có thể thẳng thắn thừa nhận đi.
Cho dù, đến lúc đó hắn vẫn là cái kiểu lý do thoái thác này, nàng cũng sẽ không miễn cưỡng hắn.
Ít nhất nàng hiện tại đã xác định hắn vẫn là độc thân, trong lòng nàng liền nhẹ nhõm rất nhiều.
Lục Chính Đình biết Lâm Thanh Nhan cũng thích hắn, vừa rồi mình không nói thật với nàng, trong lòng vô cùng áy náy.
Hắn muốn làm cô gái mình thích vui vẻ, cười nói với Lâm Thanh Nhan: “Đồng chí Lâm, tôi kể cô nghe một chuyện cười nhé.”
“Được, anh nói đi.” Lâm Thanh Nhan vui vẻ nói.
Lục Chính Đình tiếp theo liền kể chuyện cười: “Trong quân đội có một tân binh nhận nhiệm vụ, ngày đầu tiên hắn liền nhận được mệnh lệnh cấp trên ban hành, cấp trên bảo hắn buổi tối tuần tra, phát hiện bất kỳ vật thể lạ nào đều phải lập tức báo cáo lên cấp trên.
Buổi tối, hắn trong lúc tuần tra phát hiện một con chuột, bắt được sau mang về doanh trại báo cáo cấp trên: “Thủ trưởng, tôi phát hiện một con chuột, đã thành công bắt giữ nó, mang về đây để ngài xử trí.”
