Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 116
Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:07
“Cô nghĩ thật hay, cô không hiểu bọn họ, bọn họ sẽ không đi trồng nấm đâu, cũng sẽ không tới nhà máy làm việc"
Trồng nấm cũng là trồng trọt, có một số người chính là từ nông thôn tới, sao có khả năng để bản thân lại trở lại cuộc sống trồng trọt được?
Hơn nữa chức vị của chồng bọn họ còn ở kia, thân phận cũng không khác Mục Cảnh An mấy, nếu như bọn họ đến nhà máy làm việc, vậy không phải là thấp hơn Tống Thanh Ninh một cái đầu sao?
Cô ấy nói cho Tống Thanh Ninh nghe phân tích của mình.
Tống Thanh Ninh nghe xong: "Cô có ý định, tôi có hành động, những thứ khác thì xem người khác thôi. Ai cũng không thể gọi người khác một tiếng mẹ được, làm gì có ai có tấm lòng người mẹ đâu? Đến khi lâu dài, tức nước vỡ bờ, khi nào có áp bức khi ấy có phản kháng Lục Mạn nhìn cô, trong bụng cô vợ này của Mục Cảnh An có kiến thức. Điểm này mạnh hơn Tề Lâm rất nhiều, Tề Lâm có bằng cấp hai, cũng bởi vì văn hóa bản thân không cao mà thích thanh niên trí thức, Mục Cảnh An coi như là thanh niên tri thức.
"Ba cái!"
Lục Mạn duỗi ngón tay ra: "Nếu như đồ đóng hợp của các cô bán được nhiều, một bài viết của tôi chí ít phải có giá trị bằng ba vị trí công việc. Cho dù không bán nhiều, cô cũng phải đưa ra một vị trí công việc thay cho tiền nhuận b.út của tôi, ta không làm chuyện lỗ vốn"
Cô ấy suy nghĩ, bên trung đoàn người trong gia đình chắc chắn sẽ không đi, thế nhưng bên đại đội bên kia có bộ phận người trong khu tập thể không có việc làm, bọn họ sẽ đi. Dù sao thêm một người, là thêm người giải quyết công việc.
Tống Thanh Ninh không chút do dự nhận lời.
"Có thể, chẳng qua là chỉ có thể là công nhân bình thường, vị trí lãnh đạo tôi nói không tính"
"Đó là đương nhiên."
Mặc dù cô ấy chưa từng làm việc ở nhà máy, cũng biết lãnh đạo nhà máy không phải người nào cũng có thể làm được.
Lại thêm Tống Thanh Ninh rất có bản lĩnh, đi vào không bao lâu đã có thể làm lãnh đạo rồi.
Lúc này cô ấy mới mở nắp bình nấm đóng hộp mà Tống Thanh Ninh mang tới, lấy đôi đũa của mình ra bắt đầu ăn, chỉ thấy cô ấy càng ăn mắt càng sáng, đôi đũa càng động càng nhanh.
Tống Thanh Ninh vội vàng ngăn lại: "Cô ăn ít một chút, vẫn có hơi mặn đấy."
Lúc này Lục Mạn mới ngượng ngùng dừng lại, vẻ ngượng ngùng này là do cô ấy từ chối lúc ban nãy.
"Tôi mang đi cho người khác nếm thử."
"Cô cầm cái chưa mở đây này Tống Thanh Ninh lại lấy từ trong túi ra hai bình cho cô ấy.
Lục Mạn nhận lấy, ra bên ngoài phòng làm việc hét lên.
Lúc này tiếng nói chuyện phía ngoài cũng truyền vào: “Chị Mạn Mạn, nấm này ngon nha, có thể coi là đồ ăn."
"Đúng vậy, mua ở đâu đấy?"
"Mọi người nếm thử cái này xem, bên trong còn có thịt viên, ăn ngon hơn"
"Đây là sản phẩm mới của nhà máy đóng hộp nhà người ta, còn chưa bán ra bên ngoài, mọi người ăn trước đi, tôi còn có khách đang chờ."
Lục Mạn giải thích một câu, quay về phòng làm việc.
Cười ha hả cùng với Tống Thanh Ninh, nói: "Cô nghe thấy chưa, dự đoán lượng tiêu thụ của đồ đóng hộp bên các cô có lẽ không kém đâu"
"Mượn lời tốt lành của cô, xào đồ đóng hộp là một trong các cách để ăn chúng."
Kế tiếp Tống Thanh Ninh cùng Lục Mạn trao đổi phương hướng phát triển bài viết, dù sao cũng là bài viết mở rộng, không thể viết thành văn xuôi trữ tình được.
Một khi đã nhận lời rồi, Lục Mạn liền nói chuyện dễ nghe hơn, đến cả Tống Thanh Ninh đưa ý kiến đăng lên tập san kỳ thứ tư cũng đồng ý, kỳ thứ tư đại khái cần thời gian một tháng.
Nói cách khác, bài viết quảng cáo này sẽ ra mắt toàn quốc trong tháng nữa.
Thảo luận xong, xác định thời gian đăng bài xong, Tống Thanh Ninh liền chào tạm biệt.
Rời khỏi tòa soạn báo, cô về nhà khách trước, không nghĩ tới đúng dịp là, lại gặp được Mạnh Xuân Phong ở nhà khách.
Mạnh Xuân Phong cũng khá bất ngờ: "Sao cô lại ở đây vậy? Tôi đi mang nấm đến cho mọi người, nghe người trong nhà máy cô nói cô xin nghỉ phép"
"Tôi đang nghỉ phép mà. Trước kia bận rộn đi làm, chưa từng tới Giang Thành dạo chơi, bây giờ nghỉ ngơi, cũng không được đi xem sao? Anh ở đây làm gì vậy?"
"Tôi tới lấy ảnh chụp. Cuộn phim của tôi là cuộn phim màu, kỹ thuật bên huyện Nam Nghi chưa tới mức, tôi phải tới Giang Thành"
Từ lần trước anh ta chụp ảnh cho chị em Tống Thanh Ninh đã qua ba ngày, anh ta liền lấy cuộn phim đi rửa.
Tuy rằng anh ta đến bên này không bao lâu, thế nhưng từ sau khi được cầm máy ảnh, liền tìm cơ hội đến nơi có cảnh đẹp nghỉ ngơi hai ngày, sau đó lại đến bờ biển chơi một ngày, một cuộn phim cũng không còn mấy tấm, rất nhanh thì bị anh ta chụp hết.
"Vậy anh lấy được chưa? Ảnh của tôi thì sao?"
"Còn chưa có, tôi vừa đến Giang Thành xong "
"Vậy được, anh cứ đi làm việc trước đi, tôi ở lầu hai, sau khi anh lấy được ảnh cứ đưa luôn cho tôi là được, không cần mang đi gửi"
"Được."
Hai người cũng không nói chuyện với nhau nhiều, sau đó một người thì trở về phòng, một người đến quán chụp ảnh trước.
Mạnh Xuân Phong thuận lợi lấy được ảnh ở quán chụp ảnh, anh ta vô cùng hài lòng với kỹ thuật chụp ảnh của mình, mỗi một bức ảnh đều giống như vẽ.
Nhân viên trong quán còn muốn mua một bức, dán ở trong quán để làm ảnh quảng cáo.
