Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 149
Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:12
Trái lại người trong nhà lại rất lo lắng cho cô, mắt thấy vận mệnh trong nhà máy đã quyết, sợ cô vì thế mà không thoải mái, mỗi ngày đều tạo bất ngờ nhỏ cho cô.
Như là, sau hôm Lư Đông có công văn điều nhiệm một cái, cô vừa mới tan tầm, Thành Thành đã phi như đ.ạ.n pháo nhỏ cầm bài thi cùng với mấy đóa hoa chạy tới: "Chị, bài trắc nghiệm của bọn em, em được 200 đấy..., chị xem. Còn có đây là hoa em hái ở trường, tặng cho chị."
"Ôi chao, em trai giỏi quá! Không ngừng cố gắng. Chỉ có điều hoa ở trường học có thể hái tùy tiện sao?"
"Cái gì là không ngừng cố gắng vậy? Không thể hái hoa tùy tiện đâu, đây là em đã xin phép thầy cô, thầy cô đồng ý em mới hái."
"Chính là tiếp tục cố gắng. Nếu thầy cô đã đồng ý, vậy thì không có việc gì, cám ơn hoa của em"
Cô nhìn mấy đóa hoa cúc tím trong tay một cái, thầm nghĩ, may mắn không phải màu trắng với màu vàng.
Cô lại nhìn em trai nhỏ một cái, tóm lại là có chỗ nào xảy ra sai lệch? Là ý tốt của em trai, luôn luôn cọ xát, luôn ở bên cạnh cô.
"Em biết rồi, em sẽ cố gắng chị."
Em trai học giỏi, là một chuyện khiến cho người ta vô cùng vui mừng.
Ngày thứ ba sau khi công văn điều nhiệm đưa xuống, Mục Cảnh An tan làm mang về dùng đ.ạ.n xác ghép thành trái tim đưa cho cô, bên trong mặt lại con khắc hình người nhỏ của hai người.
Ngày thứ tư cô tan làm về đến nhà, Mục Cảnh An đưa cho cô một cây trâm cài tóc tự khắc, trên trâm cài tóc khắc hoa mai. Nghe nói cây trâm này là chính anh khắc, đã lén khắc từ lâu, vừa lúc đưa vào lúc này.
Ngày thứ năm Mạnh Xuân Phong nghe được chuyện của nhà máy đóng hộp, buổi sáng đưa nấm cho đội sản xuất xong anh ta không vội vã rời đi, mà giữa trưa dẫn cô đến nhà hàng nhà nước xát tay một trận.
Khuya về nhà, Mục Cảnh An lại đưa cho cô một chiếc áo khoác.
Ngày thứ sáu...
Tống Thanh Ninh: "Được rồi được rồi, phó đoàn trưởng Mục, đừng đưa đồ nữa. Tâm tư của anh em hiểu rõ, chỉ có điều, em ở trong suy nghĩ của anh là yếu ớt như vậy sao."
"Vậy là tốt rồi. Người làm chuyện lớn, chính là có thể chịu được toàn bộ suy sụp.
|| Lần này Mục Cảnh An hoàn toàn yên tâm rồi.
Kỳ thật không chỉ có Mục Cảnh An để ý cô, mà quản đốc Cơ ở Giang Thành phía xa cũng rất để ý cô.
Mỗi ngày đều bảo trợ lý gọi một cuộc điện thoại cho Tiêu Khôn Hà, gián tiếp hỏi tình hình của Tống Thanh Ninh.
Hôm nay Tống Thanh Ninh có đi làm hay không?
Hợp đồng bên bệnh viện Hải Thành đến nơi chưa?
Tiền đặt cọc đến nơi chưa?
Tình hình tuyên truyền sản phẩm mới của mọi người thế nào rồi?
Biết được toàn bộ đều đang trong lúc tiến hành, quản đốc Cơ gật gật đầu, tiếp tục uống trà đọc báo.
Lư Đông có ý tưởng mới, hoá ra quản đốc còn có thể làm như thế! Quản đốc uống trà đọc báo, phó quản đốc làm việc, thật kỳ diệu!
Lư Đông còn không biết, anh ta sắp bị hố của chính mình chôn vùi rồi.
Đảo mắt cái liền tiến vào giữa tháng mười hai.
Tháng mười hai ở Giang Thành, cũng không còn khô nóng.
Tống Thanh Ninh vừa mới theo dõi xe tải hàng hóa đi lên phía Hải Thành, hàng tới tỉnh Hoài đã di chuyển từ tháng trước, hàng tới tỉnh Trăn đã cất bước từ cuối tháng trước, các tỉnh khác vẫn đang bán túc tắc.
Cô nhìn báo cáo từ chức cùng với mấy bức thư để trên bàn, tới lúc đưa ra ngoài rồi.
Ngày mốt Lư Đông sẽ đi, báo cáo tạm rời cương vị công tác của cô phải được phó quản đốc phê duyệt.
Mấy bức thư là gửi cho các tỉnh khác, cô ký hợp đồng với người ta, lúc đi nhất định phải lên tiếng chào hỏi với đối phương, đây là lễ phép cũng là thái độ.
"Chủ nhiệm Tống, quân đội đưa nấm bào ngư đến"
"Để tôi xuống tiếp"
Tống Thanh Ninh bỏ báo cáo cùng với mấy bức thư bỏ vào trong ngăn kéo, tiện tay cầm lấy áo khoác treo trên giá mặc lên.
Nấm bào ngư loại cao cấp đã có thể thu thập, người đưa nấm bào ngư tới vẫn là anh lính lần trước.
Cô với Tiểu Ư vừa mới đi đến sân dưới lầu, liền được người đưa thư tới truyền tin.
Tiểu Ư thuận miệng hỏi: "Có thư của văn phòng chúng tôi không?"
“Văn phòng các anh có những ai vậy?" Người đưa thư không nhớ được nhiều như vậy, anh ta vừa đáp lời vừa bắt đầu tìm trong đống thư: "Có Tiêu Khôn Hà, Trương Cường, Tống Thanh Ninh..."
"Chủ nhiệm Tống, có thư của cô." Tiểu Ư mắt cực kỳ tinh: "Nhìn bức thư hình là công văn của nhà máy tổng"
Bì thư công văn của bọn họ khác với những bức thư bình thường khác, bên trên bì thư công văn có con dấu của nhà máy tổng.
Người đưa thư nghe vậy liền đưa thư cho Tống Thanh Ninh, lại còn liếc nhìn cô một cái, nghĩ thầm còn có chủ nhiệm trẻ tuổi như thế sao? Bình thường anh ta đưa thư đều ở phía trước, đây là lần đầu gặp được Tống Thanh Ninh.
Tống Thanh Ninh nói lời cảm ơn rồi nhận lấy, xé mở ra nhìn thoáng qua, chỉ liếc mắt một cái liền lộ ra nụ cười.
"Chủ nhiệm Tống, là chuyện tốt sao?"
"Ừm, chuyện tốt"
Tống Thanh Ninh đưa công văn trong tay cho Tiểu Ư, ánh mắt Tiểu Ư đảo qua, nháy mắt hét rầm lên, làm người đưa thư sợ tới mức đã mềm cả chân rồi.
Anh ta quay lại nhìn một chút, liền nghe nữ đồng chí kia vui mừng nói: "Chủ nhiệm Tống, chúc mừng cô! Thăng chức rồi! Trước đó bọn tôi còn đang thảo luận, sau khi quản đốc Lư đi rồi thì ai sẽ tới tiếp nhận vị trí của anh ta, hóa ra là cô! A a a kích động quá, tôi phải đi báo tin tốt này cho đám Tiểu Trương biết."
