Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 160
Cập nhật lúc: 16/03/2026 17:24
Nhà chú hai Mục ở sát vách cũng đã nghe nói đến chuyện này.
Kể từ sau khi biết nhà mình không thể sánh bằng với nhà bên cạnh được nữa thì thím hai Liễu cũng còn không so bì gì thêm, nhưng như vậy không có nghĩa là bà ta sẽ chịu để yên.
Lúc này, bà ta lại bắt đầu quay ra ghét bỏ con trai và con dâu nhà mình: "Chúng mày tự xem lại mình xem, đứa nào đứa nấy đều chẳng ra cái thể thống gì, tại sao đều là người họ Mục giống nhau, cũng đều là đàn ông như nhau, mà người ta thì lại có thể làm quan, còn chúng mày thì chỉ có làm công nhân quèn thôi cũng còn làm không ra hồn."
Lời này cũng khiến con trai cả của bà ta phải phát cáu, cậu ta oán giận đáp lời: "Mẹ cứ so đo cái này với cái kia mãi thế, sao mẹ không so bì xem người ta làm cha làm mẹ ra làm sao? Sao mẹ không học hỏi theo bác cả và bác gái kia kìa, người ta có thể xây nhà ngói cho con trai, thế sao mẹ lại không làm được? Người ta còn có thể tách hộ ra ở riêng trong yên bình và ổn định, còn mẹ sao lại không học theo người ta đi?"
...
|| Một loạt lời oán giận này của cậu con trai cả vừa thốt ra là cả nhà chú hai nhà họ Mục liền lập tức rơi vào tình cảnh náo loạn đến mức gà bay ch.ó sủa.
Hứa Thúy Lan hóng hớt xem chuyện náo nhiệt của nhà bên một cách vô cùng sung sướng, ừm, bà phải xem cho thỏa mới được, chờ đến khi tới thành Giang bên kia thì có thể kể cho bọn Tiểu Ninh nghe.
Sau khi xem náo nhiệt của nhà bên xong, bà suy nghĩ một chút, thấy vẫn nên mang theo một chút đồ gì đó qua bên kia cho nhà con trai nhỏ.
Người trong nhà đến thăm, người ngoài nhất định sẽ hỏi này hỏi kia, thế nên vẫn phải mang theo chút đồ vật gì đó để cho chúng nó mang đi tạo dựng quan hệ xã giao với người khác. Như vậy thì khi người ta hỏi tới, bọn họ cũng còn có mặt mũi, có thể diện hơn một chút.
Hứa Thúy Lan thấy mình quả thật là một người vô cùng thông minh!
Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi đâu vào đấy, chưa tới hai ngày sau, hai vợ chồng già bọn họ liền mang theo bao lớn bao nhỏ bước lên chuyến tàu hỏa hướng tới thành Giang.
Lại nói tới Tề Lâm.
Sau khi uy h.i.ế.p Tiêu Khôn Hà, sáng sớm ngày hôm sau, cô ta lại đi tới nhà máy đồ đóng hộp, ai mà biết lần này ngay đến cái cửa lớn cô ta cũng không được bước chân vào.
Thế nên cô ta chỉ đành bảo người ta gọi Tiêu Khôn Hà ra ngoài.
Sau khi ra ngoài, Tiêu Khôn Hà cũng chỉ nói với cô ta mấy câu: "Cô muốn nói ra thì cứ việc nói đi, tôi cũng chẳng có gì phải sợ, ba tôi cũng đã qua đời được hơn hai mươi năm rồi, những gì đã qua thì cũng đã đi vào dĩ vãng cả rồi, cùng lắm thì tôi cũng chỉ không còn được làm cái chức phó quản đốc này nữa. Nhưng ngược lại là cô kìa, cô nhớ cho kỹ, một khi tôi gặp nạn thì tôi nhất định sẽ kéo theo cô và cả gia đình cô cùng nhau đi c.h.ế.t."
Ba anh ta là một nhà tư bản.
Nhưng ông ấy đã qua đời khi anh ta còn rất nhỏ rất nhỏ.
Lúc đó công tác quản lý còn chưa nghiêm ngặt như bây giờ, sau khi ba mất, mẹ anh ta cũng tái hôn, bà ấy đã dẫn theo anh ta tới thành Giang, rời xa quê hương của họ.
Vì để lấy lòng người chồng mới mà mẹ anh ta đã đổi luôn họ của anh ta, ban đầu là đổi thành họ Tề, mãi cho đến khi thời cuộc càng ngày càng bất ổn, ba dượng anh ta sợ sẽ có người điều tra ra chuyện thân phận của anh ta không khớp nên lại bảo anh ta đổi lại họ lần nữa.
Lần này thì anh ta liền theo họ mẹ.
Không chỉ có vậy, ngay vào cái lúc vừa mới bắt đầu hỗn loạn rối ren đó, nhà họ Tề đã đuổi anh ta ra khỏi cửa, đồng thời cắt đứt quan hệ với anh ta, hai bên về sau không còn qua lại gì nữa.
Đối với cả nhà Tề Lâm, anh ta cũng chẳng có cái cảm xúc gì gọi là hận hay không hận cả.
Bao nhiêu năm nay, dù anh ta chẳng có bất cứ mối liên hệ gì với cả nhà Tề Lâm thì anh ta vẫn sống rất tốt.
Nhưng anh ta không ngờ Tề Lâm sẽ đột ngột tìm đến anh ta, nói rằng cô ta muốn vào nhà máy đồ đóng hộp. Muốn vào nhà máy thì cũng được thôi, anh ta có thể nể mặt cô ta là em gái cùng mẹ khác ba với mình mà giới thiệu cho cô ta vào, nhưng không nghĩ tới chuyện cô ta lại dám uy h.i.ế.p mình!
Vốn dĩ anh ta còn có mấy phần cảm tình đối với người em gái này, nhưng giờ bị cô ta uy h.i.ế.p như vậy một phen, chút tình cảm kia cũng đã chẳng còn sót lại gì.
"Anh dám! Anh đừng quên rằng năm đó anh còn ăn cơm của nhà tôi mà lớn đấy, nếu dám vong ân phụ nghĩa thì sẽ bị thiên lôi giáng xuống đầu đó."
"Dù gì tôi cũng sắp không xong rồi, còn quan tâm gì đến chuyện có bị thiên lôi trừng phạt hay không nữa?"
Tiêu Khôn Hà liếc nhìn cô ta với vẻ trào phúng, sau đó xoay người rời đi.
Anh ta không chịu giúp Tề Lâm, Tề Lâm tức đến mức giậm chân, chỉ đành trở về thành Giang, thế nhưng cô ta cũng không về nhà mà lại đi tìm bạn trai của cô ta.
Bạn trai của cô ta là kiểu người mà cô ta thích, một thanh niên trí thức! Lúc đầu sở dĩ cô ta vừa ý Mục Cảnh An, không chỉ là vì vẻ ngoài tuấn tú của anh hay vì anh là phó đoàn trưởng mà còn vì Mục Cảnh An là người có bằng cấp trung học phổ thông.
