Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 163
Cập nhật lúc: 16/03/2026 17:25
Nếu suy đoán của Mục Cảnh An không sai, vậy thì bọn họ sẽ không bỏ qua một nơi như tòa soạn báo mà không lợi dụng, đến lúc đó nếu thuận lợi thì nói không chừng bọn họ sẽ có thể tìm hiểu được nguồn gốc của vấn đề rồi điều tra ra được gì đó.
Anh không sợ kẻ địch có hành động, mà sợ nhất là chúng yên ắng không có động tĩnh gì, một khi chúng rút lui vào hang ổ thì sẽ không dễ điều tra nữa.
Không đến hai ngày sau Lục Mạn đã trở về khu tập thể, ngược lại cô ấy lại vô cùng ủng hộ công việc của đoàn trưởng Cố, vừa nghe nói anh ấy muốn để cô nghĩ cách làm cho Tề Lâm vào được tòa soạn thì cô ấy đã biết e là Tề Lâm này sắp xong đời rồi.
Cô ấy dứt khoát nhận lời sẽ giúp đỡ chuyện này, đồng thời còn đặc biệt trù tính bố trí một chút cho chuyện này nữa.
Cô ấy cảm thấy nếu tự tiện đưa Tề Lâm vào tòa soạn thì nhất định sẽ "đ.á.n.h rắn động cỏ". Nghĩ đi nghĩ lại, cô ấy lại chạy đi tìm tổng biên tập của tòa soạn để bàn bạc một hồi, cảm thấy hay là cứ bố trí một trang bìa quảng cáo riêng, dành riêng cho những nhà máy xí nghiệp bên ngoài kia làm quảng cáo.
Đây còn chính là linh cảm mà Tống Thanh Ninh đã mang đến cho cô ấy.
Hôm qua cô gái kia đã gọi điện tới cho Lục Mạn, nói muốn trao đổi với cô ấy một chút về phương hướng viết các bài báo với nội dung về các loại đồ hộp dạng pha chế.
Lúc thảo luận với nhau, Tống Thanh Ninh đã đề nghị với cô ấy rằng: "Theo ý tôi mà nói thì, hay là cô cứ thương lượng với tổng biên tập của các cô một chút xem sao, làm một chuyên mục quảng cáo riêng đi. Có chuyên mục quảng cáo rồi thì sau này khi tôi lại có ý định làm quảng cáo nữa thì không phải là sẽ không cần phiền cô phải đặc biệt viết riêng một bài báo cho tôi hay sao? Tôi nói cho cô nghe này, mở chuyên mục quảng cáo có rất nhiều lợi ích. Sau khi các nhà máy khác biết được tin này thì chắc chắn cũng sẽ tìm đến tòa soạn của các cô để làm quảng cáo. Trong vòng một năm, chỉ tính mỗi tiền thu được từ việc làm quảng cáo của các cô thôi thì cũng đủ để tương đương với lượng tiêu thụ báo giấy mỗi năm của các cô rồi. Mỗi một năm lại kiếm thêm nhiều tiền một chút, phát thêm cho người của tòa soạn các cô nhiều tiền thưởng hơn chút, như vậy không tốt ư?"
Lục Mạn vốn dĩ còn không đồng ý, nếu để cho các trang báo giấy đang yên đang lành của tòa soạn cô ấy lại đều trở thành nơi để làm quảng cáo hết, vậy thì còn ra cái giống gì nữa?
Nhưng đoàn trưởng Cố nhà cô lại bảo cô nghĩ cách dụ Tề Lâm vào trong tòa soạn, việc này ắt cần phải có một lý do mới được.
Cô ấy hơi cân nhắc một chút, sau đó liền đi tìm tổng biên tập để thương lượng chuyện mở chuyên mục quảng cáo này.
Nếu đã muốn mở một chuyên mục quảng cáo mới, vậy thì những công việc như xét duyệt hay biên soạn nội dung quảng cáo đều cần phải tuyển thêm người mới! Nhân viên cũ đều đã có phần công việc riêng của mỗi người rồi, chẳng còn ai có khả năng đi phụ trách thêm cả chuyện này nữa.
Sau khi chuyện này được quyết định xong xuôi, rất nhanh sau đó, tin tức tòa soạn báo thành Giang sắp mở thêm tập san mới đồng thời tuyển thêm người đã lan truyền ra bên ngoài.
Bây giờ ngày nào Tề Lâm cũng đều xem báo, trước đây cô ta ghét nhất là thứ đồ này, nhưng vì người yêu, giờ đây mỗi ngày cô ta đều phải xem rất nhiều sách báo.
Lần này vừa xem thì lại nhìn thấy ngay tin tức tuyển dụng trên báo.
Tiêu Khôn Hà không giúp cô ta thì cô ta lại đi tìm mẹ cô ta, nhưng mẹ cô ta không những lại bảo cô ta tránh xa Tiêu Khôn Hà ra, mà còn bảo cô ta phải tránh xa cả Lận Thư nữa, đồng thời bà ấy còn muốn giới thiệu một đối tượng khác tốt hơn cho cô ta làm quen, vậy nên cô ta chỉ đành từ bỏ nhà máy đồ đóng hộp.
Nhưng nhìn ánh mắt càng ngày càng thất vọng về cô ta của Lận Thư kia là trong lòng cô ta lại càng thêm khó chịu, thậm chí còn căm giận bản thân trước kia tại sao lại không chịu chăm chỉ học hành cơ chứ.
Trước đây A Thư cũng muốn để cho cô ta đi tới tòa soạn báo, vì người công tác ở tòa soạn báo đều là những người có học vấn, có trình độ văn hóa. A Thư cảm thấy nếu như cô ta tiếp xúc và giao lưu với những người có văn hóa thì lâu dần cũng sẽ trở thành người có văn hóa như thế.
Nhưng tiếc là Lục Mạn lại không chịu giúp cô ta.
Không sao hết, Lục Mạn không giúp thì không giúp vậy, lần này không phải là đã có cơ hội rồi hay sao?
Tòa soạn báo tuyển người rồi! Cô ta có hộ khẩu ở thành Giang, chỉ cần chuẩn bị sơ qua một chút thì khả năng có thể được nhận vào làm vẫn là rất lớn. Nhưng cô ta phải chuẩn bị trong thầm lặng, tiện cho việc đến lúc đó có thể cho A Thư một sự bất ngờ đầy vui sướng!
Vào ngày Tết Nguyên đán, Tống Thanh Ninh bỏ ra chút thời gian để đi xem tiết mục biểu diễn của cậu em trai nhỏ của cô.
Buổi dạ tiệc ngày tết Nguyên đán tuy gọi là buổi dạ tiệc nhưng trường học không hề tổ chức vào buổi tối, mà lại chọn làm vào buổi chiều.
Bài hát mà đứa nhỏ này phải hát là một ca khúc thiếu nhi, bây giờ ngoài quốc ca ra thì cậu bé chỉ biết hát các khúc quân ca và các ca khúc thiếu nhi mà thôi.
