Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 18
Cập nhật lúc: 15/03/2026 15:27
Bà chưa nói xong thì bà Hai cũng đã thở phì phò chạy về nhà, lúc đi còn không quên mắng thầm vài câu.
Mục Cảnh An: Mẹ quá giỏi!
Anh nóng lòng muốn biết Tống Thanh Ninh viết gì cho mình nên không đợi mẹ anh nói xong thì đã nháy mắt với Mục Thương bảo cậu ấy cầm đồ đi theo mình.
Hai chú cháu vào trong phòng, Mục Thương: “Có một túi thịt khô là của chú, hai túi còn lại là của cháu với bà nội, nhưng cháu nghĩ là túi của bà sẽ là của cả nhà thôi.”
Mục Cảnh An: “Cháu cũng biết đối nhân xử thế đấy.”
Mục Thương: “Dĩ nhiên rồi ạ, cháu thường ở cạnh ông bà mà, cháu cũng không phải học không đâu, cháu nói chú nghe này—”
Cậu nhóc chưa nói xong thì Mục Cảnh An nói: “Để đồ lại, trên ghế có cái túi đấy, cầm lấy rồi ra ngoài đi.”
Cậu nhóc thấy chú không nể mặt mình.
Nhưng cái túi vẫn quan trọng hơn.
Mục Thương vui vẻ xách túi thịt khô và túi quân dụng đi ra ngoài.
Mục Cảnh An cũng mở ống trúc ra.
Bên trên có viết: “Cảnh An chồng em (Chồng sắp cưới): Thấy thư như gặp người, tấm lòng của anh em đã thấy được. Cảm ơn khăn tay của anh, ngày mai em sẽ dùng nó buộc tóc, mong nó sẽ có thể cùng em đến lúc đầu bạc.”
Hai chữ “Chồng em” làm lòng anh dâng lên một cảm xúc không tên, ừ, ba chữ trong ngoặc đã tự động bị anh xem nhẹ.
Anh kiềm lòng mình xem tiếp: “Sắp đến thời gian tổ chức hôn lễ, lòng em thấy rất bồn chồn, em nghĩ là mình bị bệnh, cho đến khi nhìn thấy thư của anh thì em mới hiểu, đây không phải bệnh, mà là do anh là người quan trọng của em.”
Cảm xúc không tên ấy lại dâng trào trong lòng.
“Anh đừng không tin, cái ngày trên cầu Yên Ba ngày ấy, chỉ một ánh mắt khi quay đầu lại ấy, từ lúc đó, phong cảnh trên đời không đẹp bằng anh, trong mắt đều là anh.”
Dù anh biết có lẽ từng chữ trên thư chẳng thật mấy phần vì cô chỉ gặp anh một lần, chưa từng ở cạnh nhau, nhưng anh vẫn thấy rất ngọt ngào như đang uống mật.
Nếu những chữ này anh vẫn còn kiềm chế được thì những từ phía sau lại làm tim anh như ngừng đập:
“Khi nhìn thấy đồ ăn ngon thì em luôn nhớ đến anh, muốn nếm thử xem là ngọt hay là mặn.”
Cô vợ sắp cưới bé bỏng của anh còn táo bạo hơn anh nghĩ đấy!
Anh nhớ lại dáng vẻ của cô, khuôn mặt trái xoan, da dẻ trắng hồng, đôi mắt hạnh như đong đầy nước, dáng người nhỏ gầy, nhìn thoáng qua thì cô chính là một đồng chí dịu dàng yếu đuối.
Nhưng dù là lúc anh gặp cô hay lúc đọc thư thì tính cách cô không có chút liên quan nào đến mấy chữ dịu dàng, yếu đuối.
Sự tương phản rất lớn.
Rất thú vị.
Rất nhanh, Mục Cảnh An đã đọc xong lá thư, phía sau cũng không bình thường lắm, cô vợ sắp cưới bé bỏng của anh lại không tin là anh có 8 múi cơ bụng, hơn nữa không muốn đợi sau này mới đếm, cô nói rằng cô không ngại nếu anh vẽ tranh về mấy múi cơ bụng của mình.
Mục Cảnh An không lập tức đi ăn thử thịt khô mà ngồi tự hỏi xem nên trả lời thế nào.
Lời cô viết rất hay, rất to gan, anh không thể thua kém cô được, nếu không thì có vẻ đang qua loa lấy lệ.
Hơn nữa cũng không thể quá bảo thủ được, nếu không cô sẽ thấy anh không có tình thú.
Lại cũng không thể quá cởi mở, nếu không sẽ làm cô thấy anh là một tên già n.g.u. .n.g.ố.c.
Nhiều hạn chế như vậy là đang muốn anh viết thế nào?
Hứa Thúy Lan đã đứng ở chân tường mắng xong mà anh vẫn chưa nghĩ ra được.
Hứa Thúy Lan đã ăn thịt khô và khen tận hai lần rồi mà anh vẫn chưa nghĩ ra.
…
Mãi đến trưa ngày hôm sau, khi Mục Thương tan học thì anh mới nghĩ xong thư trả lời.
Hứa Thúy Lan thấy thế thì nói với con dâu cả: “Lúc hơn một giờ đêm mẹ đi wc thì đèn phòng thằng Ba vẫn sáng đấy. Nếu để bố con biết thì chắc chắn sẽ kêu là lãng phí điện ngay.”
Đại đội của họ cũng khá giàu, năm ngoái đã kéo điện về toàn đại đội rồi, giờ họ đều sử dụng đèn điện, nhưng tiền điện khá cao nên nhiều nhà vẫn sử dụng đèn dầu.
Con dâu cả nói: “Thật sự chú Ba làm con ngạc nhiên lắm, một người ở trong chỗ nghiêm túc như quân ngũ nhiều năm mà vẫn viết thư cho con gái nữa. Con rất tò mò là chú ấy viết gì, mẹ nói xem, có phải chú ấy sẽ viết giống văn tiểu học không? Viết là hôm nay ăn gì, uống gì?”
Hứa Thúy Lan: “Cũng có khả năng sẽ viết là: Tiểu Ninh à, tối hôm qua anh nhớ em cả đêm, vì em mà hôm qua anh ngủ không ngon giấc.”
“Phì.”
“...”
Lúc mẹ chồng nàng dâu hai người đang cười, thấy Mục Cảnh An nhìn qua chỗ họ thì lập tức cúi đầu làm như không có gì xảy ra.
Mục Cảnh An: “ …”
Làm như anh không nghe được hả?
Sau khi dặn dò Mục Thương xong thì anh quay đầu thúc giục: “Mẹ ơi, mẹ làm xong váy chưa thế?”
Hứa Thúy Lan: “Con giục cái gì chứ, mẹ vừa cắt vải xong.”
Mục Cảnh An: “Vậy sao mẹ còn ở đây buôn chuyện, sao chưa đi làm nữa ạ?”
Dáng vẻ ta đây có lý làm Hứa Thúy Lan tức giận tháo giày ném về phía anh nhưng Mục Cảnh An lại linh hoạt né được.
Con với chả cái!
Lúc thư được đưa đến nhà họ Tống thì Tống Thanh Ninh vừa mới nấu cơm xong.
Sau khi nhận được thì cô mở thư ra:
“Tiểu Ninh vợ anh: Em ở Kiều Bắc, anh nơi Kiều Nam, cầu Yên Ba như tơ hồng nối tơ duyên đôi ta. Tim em giống với lòng anh, khi đã khỏi bệnh, anh muốn buộc tóc cho em, trang điểm giúp em, hứa với em về cuộc sống an yên, đẹp như tranh vẽ. Mong tình cảm vợ chồng ta giống như cầu Yên Ba vậy, gió thổi không đổ, mưa rơi không ngã, nước chảy không trôi. (Anh sẽ không vẽ, hơn nữa anh thấy vẽ thôi không rõ ràng, em thấy đúng không?)”
