Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 37
Cập nhật lúc: 15/03/2026 15:31
Cô vòng tay qua cổ anh rồi hôn lên, hôn có chút mãnh liệt.
Tốt lắm, Mục Phó Đoàn bị công kích.
Nhưng mà mãnh liệt thì mãnh liệt, cô vẫn thận trọng không đụng đến tay anh.
Sau nụ hôn cuồng nhiệt, cô cười tươi đẹp nói: "Hôm nay anh làm việc này rất tốt, tốt đến mức em muốn hôn anh."
Mục Cảnh vui vẻ: "Anh nhờ người ta theo dõi tận hai mươi ngày, mà chỉ có một cái hôn, như vậy không hợp lý lắm?"
Tống Thanh Ninh: "Vậy anh muốn thế nào?"
Mục Cảnh An: "Vậy chúng ta phải hôn nhau hai mươi ngày mới đủ."
Tống Thanh Ninh cười ha hả: "Anh không sợ miệng sưng lên hả."
"Vui vẻ chịu đựng"
Nói rồi nâng nâng cằm, ra hiệu bảo cô tiếp tục.
Tống Thanh Ninh mím môi cười nhìn hắn, tướng mạo Cảnh An thật là đẹp, cái mũi thanh tú cao thẳng, mặt mày tinh xảo như một bức tranh, khuôn mặt góc cạnh mịn màng, người nhìn người mê.
Người đàn ông cực phẩm như thế mà bây giờ mới tìm được đối tượng, quả thực không hợp lẽ thường.
Mục Cảnh An: "Cô vợ trẻ, ánh mắt của em quá trần trụi, thu lại chút đi, Mặc dù anh là người đàn ông của em, nhưng ít nhiều cũng có chút xấu hổ."
"Ha ha??.." Tống Thanh Ninh thấp giọng cười lên, sau đó nhón chân lên, nói vào tai anh: "Em rất thích bộ dạng già mồm của anh"
Mục Cảnh An: "Anh cũng rất thích dáng vẻ kích tình như lửa của em"
Tống Thanh Ninh nhìn vào mắt anh: "Có phải cảm thấy em đang đùa giỡn không?"
Mục Cảnh An khẽ quát: "Nói vớ vẩn!"Nói xong nghiêng đầu hôn cô, thì thầm: "Nói bậy phải bị trừng phạt. Em là điều khiến anh ngạc nhiên."
Anh vạn lần không ngờ tới, mẹ tìm cho mình một cô vợ, hoàn toàn khác biệt với những nữ đồng chí mà anh biết.
Tống Thanh Ninh cũng không ngờ tới, người đàn ông mà mình tình cờ mang về lại không có truyền thống giống với đàn ông thời đại này, ở chung với đàn ông như vậy, mà lại quá dễ dàng và thoải mái.
Phút chốc hai người lại hôn nhau.
Hai người dính nhau lấy, cho đến khi chiếc bụng kêu cồn cào, cả hai mới tách ra.
Mục Cảnh An nhìn đôi môi đỏ kiều diễm của cô, không kiềm được nói: "Cô vợ trẻ, em thật đẹp"
"Đó là đương nhiên!"
Đối với mỹ mạo của mình cô thực sự rất tự tin.
Theo lời hậu thế nói, cô là tiêu chuẩn mỹ nhân cổ điển, lúc tốt nghiệp đại học còn có người đào tạo ngôi sao đến tìm cô gia nhập ngành giải trí, nhưng cô chỉ thích làm chủ, để sau này b.a.o n.u.ô.i nhưng tiểu thanh niên xinh đẹp.
Đại học lúc tốt nghiệp còn có săn tìm ngôi sao đào nàng đi ngành giải trí tới, nhưng là nàng lựa chọn lập nghiệp, nàng càng thích mình làm lão bản, sau này lại đi b.a.o n.u.ô.i những cái kia mỹ mạo tiểu thanh niên.
Mục Cảnh An cười: "Chúng ta về nhà ăn cơm"
"Chờ đã, em nói với anh thêm một chuyện, lý do Lý Thiết Trụ chú ý em là vì số tiền trợ cấp mà năm xưa mẹ em để lại. Em có một quyển sổ tiết kiệm mà mẹ để lại, trong đó có hơn 800 tệ."
Mục Cảnh An đưa sổ tiết kiệm cho cô, cô cảm thấy mình cũng phải thông báo tình hình tài sản của mình. Mặc dù số tiền này là của nguyên chủ, nhưng bây giờ cô là Tống Thanh Ninh, nếu giờ không nói, sau này để Mục Cảnh An biết thì ít nhiều gì cũng tạo cảm giác không được tin tưởng.
Nếu Mục Cảnh An không giao sổ tiết kiệm thì cô chắc chắn sẽ không khai ra số tiền này.
Thế nhưng chuyện về chậu châu báu tạm thời không thể nói.
Mục Cảnh An: "Được, rất vui vì em bằng lòng nói chuyện này với anh, đây là lòng tin của em dành cho anh"
Tống Thanh Ninh: "Anh tin tưởng em, dĩ nhiên em cũng bằng lòng tin tưởng anh."
Hai người nhìn nhau mỉm cười, sau đó mở cửa rời đi.
Trên đường trở về, hai người nhắc tới chuyện đội dân binh cảm ơn.
Tống Thanh Ninh vốn định chia theo hộ, chia mỗi nhà một ít lương thực cùng thịt, nhưng nghe Mục Cảnh An nói, chuyện này giao cho anh làm thì vẫn tốt hơn.
Lúc hai người trở lại Kiều Nam, có rất nhiều người đứng ở cửa nhà họ Mục, hai người hoảng hốt, lại xảy ra chuyện gì rồi?
Sau khi hai người tới gần, mới biết Hứa Thuý Lan cãi nhau với em dâu của Mục Trọng Xuân, thế nhưng đã cãi xong, giờ đang là đoạn kết.
Nói tới lý do cãi nhau thì phải nhắc tới chuyện trước kia.
Mục Trọng Xuân cùng em trai Mục Trọng Thu không hợp nhau, đã không lui tới được hai mươi năm, lý do tại sao không hợp thì không ai biết, ngay cả đám nhỏ Mục Cảnh An cũng không biết.
Vợ của Mục Trọng Thu họ Liễu, trong đội đều gọi là thím hai Liễu.
Hai nhà không chỉ không hợp nhau, thím hai Liễu còn ganh đua với Hứa Thuý Lan, chỉ cần so được thì đều so.
Chẳng hạn Hứa Thuý Lan sinh ba đứa con trai, thím hai Liễu dù thân thể không tốt cũng liều mạng sinh thêm một trai một gái, nhiều hơn Hứa Thuý Lan một đứa con.
Sau khi con cái trưởng thành, con trai cả của thím hai Liễu có phần may mắn, cậu cứu được xưởng trưởng xưởng cơ khí, nhận được một danh ngạch trở thành công nhân.
Thím hai Liễu cảm thấy lần này Hứa Thuý Lan so ra là thua mình.
Nhưng ai ngờ sau khi Mục Cảnh An tốt nghiệp trung học đi vào bộ đội, đồng thời trở thành sĩ quan.
Chớp mắt bà ta cảm thấy toàn thân không khoẻ.
Sĩ quan nha, đây chẳng phải là quan lão gia thời trước sao? Một tên công nhân thì sao có thể so với quan lão gia được?
Bà ta ghen ghét muốn nổ tung, chồng bà ta cũng ghen ghét, nhưng hễ có chuyện là ông ta luôn núp phía sau vợ, khuyến khích vợ ra ngoài càn quấy.
