Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 67
Cập nhật lúc: 15/03/2026 15:38
Hầu Tử: "Chúng ta mới gặp nhau được có hai lần kể từ khi tốt nghiệp, không biết khi nào chúng ta mới có thể gặp lại nhau, sao tôi có thể không buồn chứ? Ai dám cười nhạo tôi, tôi sẽ sút hắn!"
Mục Cảnh An vỗ vỗ vai anh ấy: "Đừng như vậy, nếu không biết người ta lại cho rằng tôi đang b.ắ.t. .n.ạ.t cậu, mau về đi"
Hầu T.ử gật đầu: "Em dâu, hẹn gặp lại em sớm."
Tống Thanh Ninh: "Tạm biệt"
Thành Thành vẫy vẫy tay với anh ấy: "Tạm biệt Hầu ca"
Vài phút sau khi Hầu T.ử xuống tàu, tàu bắt đầu chạy, nhìn xa xa vẫn thấy Hầu T.ử đang vẫy tay với họ, có thể lờ mờ nghe thấy anh ấy hét lên, anh ấy quên tặng cho họ chiếc áo khoác quân đội và một bộ đồng phục nữ.
Đơn vị của Mục Cảnh An nằm ở Giang Thành, Giang Thành ở biên giới phía nam, cho nên thời bình tự nhiên không cần áo khoác quân đội, anh đã nhờ các đồng chí cũ phương Bắc mua giúp cho rồi.
Chiếc TV của anh ấy tặng, thực sự đã tốn rất nhiều tiền.
Tống Thanh Ninh nhìn Thành Thành: "Em buồn ngủ à? Nếu em muốn ngủ thì ngủ một lúc đi."
Mục Cảnh An mua vé giường nằm, mặc dù đắt hơn một chút, nhưng không có cách nào, nơi đó rất xa, phải mất ba, bốn ngày đi tàu lận.
Thành Thành: "Em không buồn ngủ, em rất phấn khích, đây là lần đầu tiên em đi tàu.
Cậu nghĩ đến điều gì đó rồi nói: "Chị, anh rể, cảm ơn hai người, chị đã cho em thấy thế giới bên ngoài nhiều lần, sau này em sẽ hiếu thảo với anh rể và chị."
Những đứa trẻ khác trong thôn không được khám phá thế giới bên ngoài nhiều, điều này khiến cậu thấy rất hạnh phúc.
Ai mà không thích một đứa trẻ hiếu thảo chứ?
Tuy bây giờ hiếu thảo chỉ là lời nói miệng của cậu bé nhưng Mục Cảnh An vẫn cảm thấy rất thoải mái khi nghe nó.
Anh nói: “Lúc anh liên lạc với người trong đội, đã hỏi thăm một chút, nghe nói sở thú ở Giang Thành đã xây xong và khai trương vào tháng trước, đợi chúng ta đến sẽ dẫn em đi xem động vật nhỏ."
“Thật vậy sao!” Cậu nhóc trợn tròn mắt kinh ngạc, vui vẻ buột miệng nói: “Anh rể, em về già em sẽ nuôi anh - Woo hoo -"
Trong lòng cậu bé hiếu thảo và dưỡng lão không giống nhau, người sau là đãi ngộ mà chị cậu bé mới có. Nhưng sao câu này nghe có vẻ hơi kỳ quặc.
Tống Thanh Ninh nhanh tay bịt miệng thằng bé, sao cô lại quên giải thích với thằng bé chuyện này chứ?
Tống Thanh Ninh: Đột nhiên không muốn đưa thằng bé đi cùng.
Tuy nhiên, Thành Thành không hiểu và cứ chớp mắt nhìn chị mình.
Trong toa này của bọn họ chỉ có ba người, khi Tổng Thanh Ninh giải thích cho thằng bé vẫn dùng âm thanh rất nhỏ.
Sau khi nghe xong Thành Thành rất ngại ngùng: “Xin lỗi anh rể, ha hả."
Mục Cảnh An: “Không sao, em cũng không nói sai, chỉ là người lớn bọn anh nghĩ quá nhiều. Nếu đã không buồn ngủ, anh kể chuyện cho em nghe.
“Được ạ được ạ"
Cậu bé nhào đến bên cạnh anh, lần này không kể câu chuyện trong sách của trẻ nhỏ mà là kể một số câu chuyện về doanh trại thời xưa, Thành Thành rất thích thú nghe.
Tống Thanh Ninh nhìn người đàn ông ánh mắt rủ xuống, giọng nói nhẹ nhàng đang kể chuyện cho Thành Thành, cô cảm thấy nếu hai bọn họ có con, anh nhất định sẽ là người cha tốt.
Ánh mắt của cô quá lộ liễu, Mục Cảnh An muốn không nhận ra cũng khó, anh thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn, trong không khí tràn ngập ngọt ngào.
Thành Thành vô tình bắt gặp ánh mắt của hai người, đột nhiên cảm thấy mình thật dư thừa! Tuy cậu bé cũng không hiểu tại sao lại có cảm giác như vậy!
Chỉ là loại cảm giác này cho đến ngày thứ hai tỉnh lại, trong toa xuất hiện một người đàn ông đã hoàn toàn biến mất.
Bởi vì anh ta quá lắm lời.
Gần như ngay khi đặt hành lý xuống và liếc nhìn ba người bọn họ thì miệng đã nói không ngừng: “Tôi là một thanh niên có học thức hưởng ứng lời kêu gọi về quê ở Giang Thành, nghe nói phong tục dân gian ở Giang Thành rất khắc nghiệt, bạn cùng lớp của tôi cũng về quê ở đó, anh ấy viết thư nói rằng ngày nào đội sản xuất của họ cũng có đ.á.n.h. .n.h.a.u, không phải là lão già của nhà này thông đồng với bà già nhà kia, chính là con trai đi t.r.ộ.m gà của nhà người ta, khi đ.á.n.h. .n.h.a.u còn sẽ giật tóc, đã có mấy người trong đội bị hói. Nhưng mẹ tôi nói tôi ở nhà cà lơ cà phất, nhất định bắt tôi phải về quê, nhưng c.h.ế.t. .t.i.ệ.t tôi sợ!!!"
Ba người trong toa: “..
Đồng chí nam: “ Anh ơi, anh có phải là quân nhân không? Tuy anh không mặc quân trang nhưng tôi vừa nhìn đã biết anh là quân nhân. Bố tôi cũng vậy. Bên cạnh là vợ anh đúng không? Tôi biết mà. Đứa bé là con trai anh à? Nhất định là.
Ba người trong toa: “"
"} Đồng chí nam: “Anh ơi, anh đến từ quân đội nào? Bố tôi là một người lính thuộc lữ đoàn xxx của quân đoàn xxx ở nhà hát trung ương"
Tuy anh ta ngừng nói kịp thời, nhưng trong toa đều là người thông minh, chỉ nghe giọng điệu tự hào của anh ta đã biết bố anh ta không chỉ là một người lính nhỏ.
Mục Cảnh An: “Đúng, tôi là quân nhân, điểm đến là Giang Thành"
“Ôi, anh cũng đi Giang Thành ư? Đây cũng là duyên phận, anh tên gì vậy? Tôi tên Mạnh Xuân Phong. Anh cũng cảm thấy tên tôi không hay lắm đúng không? Nghe như một trận gió xuân trong giấc mơ phải không? Nhưng ông già nhà tôi dù không có văn hóa lại cứ giả vờ có văn hóa cảm thấy tên này rất hay"
