Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 84
Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:01
Chuyện này cũng không cần phải giấu diếm, cũng không có cách nào giấu diếm nên cô chỉ có thể nói ra.
"Cô đã tìm được việc làm rồi? Cô làm công việc gì vậy? Để làm gì?" Lý Nguyệt Hoa vừa ngạc nhiên vừa tò mò hỏi.
Hành động của vợ Cảnh An không phải quá nhanh sao?
Tống Thanh Nịnh: “Làm việc trong xưởng đóng hộp, chạy việc vặt trong văn phòng"
Đột nhiên, Lý Nguyệt Hoa kêu lên như một con gà!
Âm thanh đó khiến hàng xóm hai bên phải giật mình. Chuyện gì đã xảy ra? Chuyện gì vậy?
Lý Nguyệt Hoa: "Trời ơi, chỗ cô làm là ngồi trong văn phòng đó, không thua gì mấy người phóng viên và giáo viên đâu."
Chẳng bao lâu sau, tất cả hàng xóm đều biết rằng cô đã tìm được việc làm.
Thật đáng ghen tị.
Nếu bạn dựa trên khả năng của mình tìm được việc làm, không cần phải nhường đường cho người khác.
Lưu Lệ Vân: "Tiểu Ninh đã học xong cao trung, tìm được việc làm văn phòng cũng không có gì lạ."
O!
Đúng thật là học hết cao trung, đây là trình độ học vấn cao.
Lý Nguyệt Hoa: "Tốt lắm, Cảnh An của cô cũng học xong cao trung, hai đứa rất xứng đôi. Tiểu Nịnh à, hãy cố gắng phấn đấu trở thành người lãnh đạo, để người mắt để trên trán kia có thể nhìn thấy, không phải cô là người không có khả năng"
Người có mắt để trên trán kia hẳn là Lục Mạn.
Tống Thanh Nịnh dở khóc dở cười: “Cô nói đúng, làm bất kỳ nghề gì cũng phải chăm chỉ."
Lưu Lệ Vân hỏi cô: “Khi cô đi làm, Thành Thành nhà cô phải làm sao? Nếu cô không có chỗ nào để gửi thì cứ để thằng bé ở nhà tôi, tôi trông chừng cho cô, dù sao thì tôi cũng ở nhà giữ con, một đứa hai đứa cũng là giữ."
Nhà chị ấy không chỉ có một đứa con, đứa lớn đã đi học, nếu không phải đứa nhỏ cản trở thì chị ấy cũng muốn tìm việc làm.
Sự chân thành thật sự là một vấn đề.
Tống Thanh Nịnh nghĩ nghĩ: “Phần lớn thời gian tôi đều sẽ đưa thằng bé đến văn phòng, nhưng thỉnh thoảng có thể tôi phải ra ngoài không thể đưa thằng bé theo được, nếu như vậy có lẽ tôi sẽ thật sự làm phiền chị dâu. Nhưng vào mùa thu, tôi sẽ đưa nó đến trường học, đến đó mọi chuyện sẽ ổn thôi"
Lưu Lệ Vân: "Đây là có ý gì? Tại sao không thể chăm sóc một đứa nhỏ? Dù sao tôi ở nhà cũng không có việc gì làm."
Tống Thanh Nịnh: “Vậy đến lúc đó tôi sẽ đưa thằng bé đến"
Mấy người hàng xóm đứng trước nhà cô trò chuyện thêm vài câu rồi ai về nhà nấy, vì cũng đến giờ nấu bữa trưa.
Bây giờ Tống Thanh Nịnh cảm thấy hầu hết hàng xóm của mình đều khá thân thiện và dễ hòa đồng.
Ngay khi bọn họ rời đi, Thành Thành nhảy lên nhảy xuống xung quanh cô, chị cậu bé thật tuyệt vời.
Buổi tối, Mục Cảnh An trở về, tuy không đi tới ôm nàng, nhưng lại hôn nàng một cái. Nghe nói cô được làm trưởng phòng nên lại hôn cô thêm một cái.
Tống Thanh Nịnh: “Em có lý do nghi ngờ anh đang lợi dụng em!"
Mục Cảnh An phản bác: "Nói nhảm! Anh hôn vợ của mình, sao có thể gọi là lợi dụng? Rõ ràng là anh đang hoàn thành nghĩa vụ của người chồng"
Tống Thanh Nịnh tức giận cười: "Chỉ có anh mới lý lẽ như vậy, anh đi lấy than bánh đi, em đi dọn cơm"
Mục Cảnh An xách giỏ tre đi ra ngoài, than bánh cô làm trước đó đã khô hẳn, phải cất vào bếp để khỏi bị mưa ướt.
Buổi tối cô làm vịt quay, vịt rất béo, một con nặng bốn năm cân, ba người ăn không hết nên chia cho Lý Nguyệt Hoa một nửa.
Sau bữa cơm tối, Mục Cảnh An nói với cô: “Chúng ta viết một bức thư gửi về quê nhé."
Tống Thanh Ninh: "Không phải vừa nhận được điện tín sao?"
Mục Cảnh An: “Đã nói rồi mà, hôm qua anh đã phí hết một buổi tối rồi, hôm nay không thể như vậy được? Anh sẽ viết thư kể cho mọi người nghe việc em trở thành trưởng phòng, vợ anh là người đầu tiên trong nhà được làm nữ lãnh đạo khiến cho cha mẹ hạnh phúc"
Giọng điệu đó đầy tự hào.
Tống Thanh Nịnh nhìn anh hết lần này đến lần khác, vì sao cô cứ cảm thấy việc này không chỉ đơn giản như thông báo tin vui?
Nói tới thư, Thành Thành hỏi: "Chị, thư của em chị gửi chưa?"
Tống Thanh Nịnh: "Gửi rồi"
Cô đã mua sắm xong vào ngày hôm qua, đã gửi những đồ vật đó đến mọi người xung quanh.
Mục Cảnh An tiếp tục viết thư, Tống Thanh Nịnh vươn đầu nhìn xem, quả nhiên cảm giác của cô không sai, những thứ viết trong thư tràn đầy xấu hổ.
Tống Thanh Nịnh: “Anh viết lại đi, em đọc không nổi nữa rồi."
Mục Cảnh An kiên trì nói: “Không, cứ viết như thế này đi."
Chẳng bao lâu sau, lá thư được viết xong, cho vào phong bì. Anh cũng bỏ vào túi trước, cứ như sợ mình sẽ quên.
Hôm sau khi ăn sáng xong, Tống Thanh Nịnh đặt Thành Thành lên xe đạp đi làm.
Lư Đông đang đọc báo và uống trà trong văn phòng như thường lệ, nhưng khi nhìn thấy chị em Tống Thanh Ninh, anh ta phun ra một ngụm trà.
Tống Thanh Nịnh: "Lại xảy ra chuyện gì rồi?"
Đây là loại quản đốc nhà máy gì vậy, suốt ngày cứ bị sốc.
Lư Đông: "Đừng nói đây là con trai của cô nha? Tôi nói cô nghe, cô có thể tôn trọng pháp luật hôn nhân được không?!"
Tống Thanh Ninh: "...". Cô tức giận nói: "Đây là em ruột của tôi, ở nhà không có ai chăm sóc nên tôi đưa thằng bé đến đây. Đừng lo lắng, thằng bé rất nghe lời, sẽ không bao giờ làm phiền công việc của mọi người đâu"
Lư Đông vuốt tóc: “Em trai của cô thì sao thế nào? Ai chăm sóc nó?"
