Thâp Niên 70 Quân Hôn Ngọt Ngào, Quân Tẩu Được Nuông Chiều - Chương 91
Cập nhật lúc: 15/03/2026 19:02
Nhưng mặc kệ đã từng có bao nhiêu nguyên nhân mới kết hôn thì hiện tại, anh yêu Tống Thanh Ninh!
Anh cũng lo lắng rằng sau khi kết hôn sẽ khó hòa hợp với nhau, đến lúc đó sẽ khó sống chung. Nhưng khi về đến nhà, anh nhận ra mình đã lo lắng quá nhiều.
Họ trao đổi những giấy tờ (để kết hôn) đó một cách hoàn hảo, anh ấy vẫn giữ những giấy tờ đó và định giữ chúng cho đến khi họ già thì lấy ra xem lại.
Cuộc sống sau khi kết hôn cũng rất thú vị, anh không biết mình có yêu cô hay không, cũng không biết tình yêu là như thế nào, nhưng gần đây anh cảm thấy có điều gì đó ngày càng không ổn với mình, mỗi cái nhăn mày, mỗi nụ cười mỉm, và mỗi cử động đều có thể khơi dậy sự kích động của anh.
Sáng nay sau khi làm xong việc, anh đến gặp Lục Đình Chi, anh và Lục Đình Chi là bạn thân.
Nói rất nhiều chuyện, anh chàng này nghe xong không t.ử tế, liền cười to.
Nhưng vẫn nói với anh: "Người anh em, đây là tình yêu. Đời người khó gặp được tình yêu thật sự. Anh rất may mắn, hãy trân trọng nó, người anh em ạ."
Anh suy nghĩ kỹ, và đúng là như thế thật.
Anh yêu sự mạnh mẽ của cô.
Yêu sự tươi vui của cô.
Anh cũng yêu sự mưu kế nhỏ bé của cô, cô là người đầu tiên yêu cầu sự yêu thương từ anh, nhưng cô chưa bao giờ nói ra liệu cô ấy có trao nó cho anh hay không.
Anh cũng biết cô có những bí mật giấu anh.
Nhưng anh vẫn yêu cô.
Anh đưa tay vén mái tóc ướt của cô sang một bên, nhìn vào mắt cô: "A Ninh, anh yêu em, em có yêu anh không?"
Lời tỏ tình bất ngờ khiến nội tâm của Tống Thanh Ninh ngã trái ngã phải, loạng chà loạng choạng, như say rượu.
Trước ngày hôm nay, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc mình có yêu anh hay không.
Nhưng cô không muốn thấy anh buồn vì sự do dự của mình, cô nắm lấy cổ tay anh, nói nhanh và khẩn trương: "Em không biết em có yêu anh hay không. Em chưa từng yêu ai. Nhưng em thích ở bên anh nhiều lắm, em sẽ lo lắng cho anh, em không muốn xa anh, không biết đây có phải là tình yêu không, vậy nên anh đợi em vài ngày, đợi em xác nhận đã nhé. Được không?"
Sau đó cô lại nói một cách độc đoán và t.à.n. .n.h.ẫ.n: "Không được cũng phải được, trước khi em chưa xác định thì không cho phép anh quay đi! Nếu không em sẽ đ.á.n.h gãy chân anh!"
Lúc đầu hơi thất vọng khi không nhận được sự đáp lại, nhưng giọng điệu kiêu căng của cô rõ ràng có nghĩa là cô yêu anh rồi nha.
Dù sao thì để cô ấy tự xác định vẫn tốt hơn là để cô ấy luôn phải nghe anh nói với cô ấy, cứ như là gợi ý kèm theo vậy, điều đó không tốt.
Giọng nói của Mục Cảnh An rất nhẹ nhàng: "Được rồi, anh đợi em, em cúi đầu xuống, chúng ta tiếp tuc."
Khá lắm, Tống Thanh Ninh mới nhớ tới tình huống của bọn họ lúc này.
Cô lẩm bẩm: "Anh nói cho em biết, tại sao anh lại nói chuyện quan trọng như tỏ tình khi em đang gội đầu?
Không thể hôn cũng chẳng thể ôm"
Mục Cảnh An cười lớn. Sao anh có thể nghĩ nhiều như vậy chứ. Chỉ là tự dưng buột miệng thốt ra thôi.
Chẳng mấy chốc tóc cô đã được gội sạch và cô lau khô nó bằng khăn lông. Mục Cảnh An lấy bồn tắm ra nhân tiện tắm luôn, liền đem ti-vi ôm ra,Thành Thành cũng theo ti-vi ra ngoài.
Bây giờ phải gánh nước vào phòng chính để tắm, khá bất tiện, cô đang tính xây phòng tắm sau này.
Tống Thanh Ninh nhìn thấy em trai mình còn đang xem ti-vi, liền nói: "Em chỉ có thể xem thêm mười phút nữa thôi."
Thành Thành ồ một tiếng.
Em trai cô tuy còn nhỏ nhưng có năng lực tự chủ rất mạnh, chỉ cần bạn nói cho thằng bé biết thời hạn, một lúc sau thằng bé sẽ chủ động hỏi xem đã đến giờ chưa? Nếu bạn nói với thằng bé đã đến giờ, thì nó sẽ tự tắt ti-vi.
Cô cảm thấy rằng đợi một thời gian nữa, đứa trẻ này sẽ trở thành một người vĩ đại.
Cô tự nghĩ rằng một đứa trẻ như thế này nếu tham gia nghiên cứu khoa học sẽ là điều tốt, nếu nó có thể theo học lĩnh vực v.ũ k.h.í tối tân hoặc hàng không vũ trụ thì càng tốt hơn.
Trước khi đi ngủ, cô nói chuyện này với Mục Cảnh An: "Em chỉ hướng dẫn thằng bé thôi, không yêu cầu nó phải nhất định phải theo nghề nghiệp gì."
"Anh hiểu ý em, trước đây anh đã hứa dẫn thằng bé đi xem xe tăng và pháo binh.
Ngày mốt anh không đi làm nên em để nó đi cùng anh đi."
"Được thôi."
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Có lẽ là vì tối qua được tỏ tình nên hôm nay tâm trạng của Tống Thanh Ninh rất tốt.
Lý Nguyệt Hoa, người sáng sớm đến để phản hồi ý kiến về vị của vải thiều đóng hộp cho cô, liền nhìn thấy mặt cô tỏa sáng.
"Tiểu Ninh, vải thiều đóng hộp của em ngon lắm. Khi nào chị có thể mua ở hợp tác xã cung ứng tiếp thị đấy? Chị sẽ mua một ít và gửi về nhà, người nhà chị vẫn chưa nếm qua vải thiều đó"
Lưu Lệ Vân cũng bước ra: "Lão đại của chị rất thích, nếu chị không ngăn cản thì có lẽ thằng bé đã tự mình uống hết cả hai bình, mùi vị và chất lượng thì không có gì nhiều để nói nhưng chị khuyên em nên bán thứ này ở phía bắc. Vải thiều đóng hộp dễ vận chuyển, phía bắc còn rất nhiều người chưa ăn qua đấy."
"Nghe các chị nói vậy, em liền có thêm tự tin. Còn việc đưa đến cung tiêu xã thì chắc khoảng mười ngày hoặc nửa tháng nữa. Đề nghị của chị Lưu tốt đấy, sau em sẽ thảo luận vấn đề này với quản đốc nhà máy của chúng em."
