Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 1
Cập nhật lúc: 12/04/2026 13:09
Năm 1974.
Trạm xá phía đông thôn Tiền Phong.
Nhìn từ xa, dãy nhà lợp ngói ba gian nằm san sát nhau, tường ngoài được quét sơn đỏ với dòng chữ khẩu hiệu: “Không sợ khó khăn, dũng cảm tiến lên.”
Một người phụ nữ trung niên vội vã vén tấm rèm cửa. Bà bước vào trong, ném chiếc túi χá¢h trên tay lên đầu giường rồi lay lay cô gái đang nằm trên giường bệnh:
“Con gái, nhanh lên, nhanh lên!”
“Nhà họ Lục cử người tới đón con rồi!”
“Xe ô tô đã đỗ ở đầu làng rồi!”
Trong cơn choáng váng vì bị đẩy qua đẩy lại, Ôn Ninh lờ mờ mở mắt ra.
Nhìn thấy người phụ nữ trước mặt mặc áo vải thô màu xanh, tóc ngắn ngang tai, ăn mặc đúng kiểu thời đại cũ. Cô nhíu mày, hơi ngơ ngác hỏi: “Dì ơi, dì đang nói gì vậy ạ?”
“Dì gì chứ? Con bé này ngã đến ngốc rồi à? Mẹ đây này!”
Người phụ nữ lo lắng nắm lấy cánh tay Ôn Ninh, đỡ cô ngồi dậy. Rồi bà cúi xuống nhặt đôi giày vải đen dưới đất, xỏ vào chân cô,
“Nhanh lên, hành lý mẹ đã chuẩn bị cho con rồi. Nếu để bố dượng con và đứa ngốc kia thấy thì con không đi được đâu!”
“Mẹ nói cho con biết, vào nhà họ Lục thì đừng có sống mơ mơ màng màng, phải nắm bắt mọi cơ hội để vươn lên. Mẹ nghe nói hai anh em nhà họ Lục đều tuấn tú, con gả cho ai cũng được, cả đời sau này sẽ hưởng vinh hoa phú quý.
Không được thì trong đại viện không quân cũng có nhiều đồng chí nam điều kiện tốt, với nhan sắc của con, chẳng phải sẽ khiến họ mê mẩn sao? Đến lúc đó chọn người có điều kiện tốt nhất. Sau khi kết hôn lại nhờ nhà chồng sắp xếp cho công việc tốt, cả đời này chẳng phải lo gì nữa.”
“Còn nữa, con phải đề phòng con bé Diệp Kiều, tuy cùng làng nhưng bố mẹ nó mất cả rồi. Vào nhà họ Lục nó còn không có đường lui hơn cả con, việc gì cũng đừng để nó giành mất cơ hội.”
“Thôi, đi nhanh với mẹ!”
Ôn Ninh còn chưa kịp hỏi gì thì người phụ nữ trung niên đã tay trái χá¢h túi, tay phải dắt cô chạy một mạch ra đầu làng.
Hai người vừa đi khỏi, trong căn phòng bên cạnh, người đàn ông đang nghỉ ngơi trên giường bệnh từ từ mở mắt.
Nắm bắt mọi cơ hội để vươn lên, hay lắm, dám tính kế nhà họ Lục, cả đời này đừng hòng có cơ hội.
Đôi mắt đen của người đàn ông lóe lên vẻ chế giễu, gương mặt đẹp trai lạnh như băng. Dù đang nằm cũng không che giấu được khí chất oai phong lẫm liệt quanh thân –
Anh cao một mét tám mươi lăm, vai rộng, chân dài, mặc bộ quân phục không quân màu xanh lá cây kiểu 65. Thắt lưng da đen siết c.h.ặ.t vòng eo thon gọn, chân đi đôi giày quân đội màu đen khiến chiếc giường bệnh của trạm xá trở nên chật chội.
Anh chính là một trong hai người con trai nhà họ Lục mà mẹ Ôn Ninh nhắc đến, Lục Tiến Dương.
Vốn đang ở thủ đô, nhưng mấy hôm trước khi làm nhiệm vụ bí mật, máy bay chiến đấu gặp sự cố trên không gần thôn Tiền Phong. Sau khi gửi tín hiệu cho đài chỉ huy, anh đã quyết định nhảy dù.
Phi công không được phép có bất kỳ vết thương nào trên người. Sau khi tiếp đất, việc đầu tiên anh làm là tìm đến trạm xá địa phương. May mà chỉ bị vài vết xước. Sau khi bôi t.h.u.ố.c, anh nằm nghỉ ngơi trên giường bệnh, chờ bộ đội đến đón.
Nào ngờ lại nghe được cuộc đối thoại thú vị của hai mẹ con bên cạnh.
Lục Tiến Dương biết thân phận của hai mẹ con đó.
Tháng trước, gia đình gửi điện báo đến đơn vị của anh, nói rằng bố anh định nhận nuôi hai cô con gái của đồng đội cũ đã hy ꜱ¡ղɦ.
Một người tên là Diệp Kiều, một người tên là Ôn Ninh.
Rõ ràng, người vừa muốn dựa vào đàn ông để leo lên chính là Ôn Ninh.
Đầu thôn Tiền Phong.
Một chiếc xe jeep quân đội màu xanh lá cây đang đỗ bên đường.
Chiếc xe là loại BJ212 do nhà máy ô tô thủ đô sản xuất, chuyên dùng cho lãnh đạo quân khu.
Ôn Ninh bị mẹ kéo chạy đến trước xe.
Lương Uy đã chờ sẵn ở đó, thấy hai người, gương mặt chữ điền của anh nở nụ cười, “Chị dâu, đồng chí Ôn.”
Lương Uy là cảnh vệ của Lục Chấn Quốc, bố của Lục Tiến Dương. Lần này anh ta được cử đến đón người.
Mẹ Ôn Ninh trước đó đã nói chuyện với anh ta, lúc này vẫn không yên tâm dặn dò: “Đồng chí Lương, con bé nhà tôi chưa từng đi xa, trên đường phiền anh chiếu cố nó nhiều hơn.”
Lương Uy: “Chị dâu yên tâm, tôi nhất định sẽ đưa đồng chí Ôn đến thủ đô an toàn.”
Mẹ Ôn Ninh nói lời cảm ơn rồi quay sang đeo chiếc túi vải bố lên vai Ôn Ninh. Bà mỉm cười đưa tay lên vuốt ve má con gái, “Đến thủ đô nhớ viết thư cho mẹ nhé.”
Ôn Ninh vừa mở mắt đã bị giục dậy, lại bị mẹ kéo một mạch đến đây nên đầu óc vẫn còn mơ mơ màng màng. Nhưng cô có thể cảm nhận được tình cảm của người phụ nữ trước mặt dành cho mình, có sự bất đắc dĩ, cũng có sự lưu luyến.
Như thể bị điều khiển, Ôn Ninh hạ cửa kính xe, vẫy tay chào người phụ nữ vẫn đang đứng ngoài, “Mẹ, bảo trọng.”
“Đi đi, đi đi.”
Mẹ Ôn Ninh bỗng thấy mũi cay cay, bàn tay đang giơ lên giữa không trung lại vẫy vẫy.
Chiếc xe jeep dần dần rời đi.
Mẹ Ôn Ninh đứng ở đầu làng, nhìn theo hướng xe biến mất, đôi mắt đỏ hoe.
Chiếc xe xóc nảy trên con đường đất.
Ôn Ninh ngồi ở ghế sau xe, bên cạnh còn một người phụ nữ.
"Ninh Ninh."
Người phụ nữ vừa kéo kéo b.í.m tóc nhỏ buông xuống bên vai, vừa chào Ôn Ninh.
