Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 265

Cập nhật lúc: 24/04/2026 03:08

Cô đang định phản công, thì từ ngoài cửa một giọng nói uy nghiêm vang lên: “Bác sĩ Vương, cô đang làm gì vậy!”

“Chính ủy Trương.” Vương Đình Đình ngẩng đầu nhìn người đến, ánh mắt rõ ràng hiện lên sự hoảng loạn. Cô ta vội giấu con d.a.o găm ra sau lưng.

Chính ủy Trương đi vào, lườm cô ta một cái cảnh cáo. Vương Đình Đình cúi đầu, che đi sự tiếc nuối trong mắt, ngón tay siết c.h.ặ.t con d.a.o găm.

Chính ủy Trương quay sang nói với Ôn Ninh: “Đồng chí Ôn, tôi có thể nói chuyện riêng với cô được không?”

Ôn Ninh gật đầu, đi theo Chính ủy Trương ra ngoài.

Hai người đi đến dưới một gốc cây lớn gần sân thể d.ụ.c, Chính ủy Trương dừng lại, quay người đối mặt với Ôn Ninh.

Ôn Ninh mở lời trước: “Thưa lãnh đạo, tôi biết vì ân oán giữa tôi và bác sĩ Vương mà việc thăng chức của anh Tiến Dương bị ảnh hưởng. Hôm nay tôi đến căn cứ không phải để gây chuyện, mà muốn nói chuyện với bác sĩ Vương. Ân oán giữa chúng tôi, chúng tôi tự giải quyết, không nên liên lụy đến người vô tội.”

Chính ủy Trương gật đầu: “Tôi hiểu ý của cô. Chỉ là chuyện này cấp trên đã có kết luận, hơn nữa Tiến Dương cũng đã chấp nhận hình phạt, cho nên không có đường lui nữa.”

Nghe thấy kết quả này, trong mắt Ôn Ninh lóe lên một tia thất vọng.

Chính ủy Trương nói tiếp: “Tiến Dương là phi công ưu tú nhất của căn cứ chúng ta. Lần này không thể thăng chức, quả thật rất đáng tiếc. Tương lai của nó không thể chịu thêm bất kỳ ảnh hưởng nào nữa, đồng chí Ôn, cô hiểu ý tôi không?”

“Tôi hiểu.” Ôn Ninh nhận ra hàm ý trong lời của vị lãnh đạo. Cô ngước mắt nhìn thẳng vào ông, chờ câu nói tiếp theo.

“Đồng chí Ôn, tôi sẽ nói thẳng. Tôi biết cô và Tiến Dương đang trong giai đoạn tình cảm tốt đẹp. Tôi cũng thấy được nó rất quan tâm, chăm sóc cô. Nhưng nó là phi công được căn cứ chúng ta dốc sức bồi dưỡng, không thể xảy ra bất cứ sai sót nào. Hầu hết tâm sức của nó sau này đều phải dành cho công việc, cho nên việc nó chọn người yêu thế nào không chỉ là chuyện của riêng nó.”

Chính ủy Trương dừng lại vài giây, rồi tiếp tục:

“Tôi có không ít chiến hữu, con trai họ cũng rất ưu tú. Đồng chí Ôn không ngại thì tôi có thể làm mai, giới thiệu cho cô. Đây cũng là ý của ông Lục.”

Nghe đến đây, Ôn Ninh còn gì mà không hiểu nữa?

Hóa ra, cả lãnh đạo đơn vị của Lục Tiến Dương và người nhà anh đều không đồng ý cho cô và anh yêu nhau.

Họ muốn cô chia tay.

Cả người cô như bị dội một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, tim cũng lạnh đi. Lông mi Ôn Ninh khẽ run rẩy, cô quật cường thẳng lưng: “Những chuyện này, anh Tiến Dương có biết không?”

Chính ủy Trương đáp: “Cô cũng hiểu tính cách của Tiến Dương. Nó đã nhận định người và việc, sẽ không dễ dàng buông tay.”

Tim Ôn Ninh đau nhói. Vậy nên, họ muốn cô chủ động chia tay với Lục Tiến Dương.

“Đồng chí Ôn, cô đã hiểu chưa?”

Giọng Chính ủy Trương vang lên, muốn xác nhận thái độ của cô.

Đáy lòng Ôn Ninh dâng lên một trận chua xót, sống mũi cũng cay cay. Cô cố chớp mắt, dừng lại vài giây mới bình tâm lại, giọng nói nhàn nhạt: “Tôi hiểu ý của bác, tôi sẽ suy nghĩ.”

Chính ủy Trương quay về văn phòng.

Việc đầu tiên ông làm là gọi điện cho ông Lục: “Tôi đã nói chuyện với đồng chí Ôn rồi, cô ấy nói sẽ suy nghĩ. Tôi thấy cô ấy là một nữ đồng chí rất thông suốt, chắc là có thể hiểu cho chúng ta.”

“Sắp tới căn cứ sẽ cử mấy phi công đi tỉnh ngoài huấn luyện theo hình thức tập trung, tôi đã đưa tên Tiến Dương vào danh sách rồi.”

Đầu dây bên kia, ông Lục hài lòng nói: “Được đấy, cho nó ra ngoài tĩnh tâm cũng tốt, đỡ phải ở lại đây mà ngang bướng.”

Ở phía bên kia, Ôn Ninh đang nặng trĩu trong lòng đi về phía cổng căn cứ.

Lòng cô giờ rối bời, không còn tâm trạng để gặp Lục Tiến Dương, chỉ muốn nhanh ch.óng rời khỏi nơi này.

“Đi đâu đấy?”

Cổ tay cô đột nhiên bị ai đó túm c.h.ặ.t. Ôn Ninh dừng lại, quay đầu nhìn. Lục Tiến Dương không biết từ lúc nào đã đuổi theo.

Ôn Ninh theo bản năng rút cổ tay mình ra. Lục Tiến Dương cũng không tiện kéo cô ở căn cứ nên đành buông tay.

Ôn Ninh nhàn nhạt nói: “Buổi chiều đơn vị còn có việc, em đi về trước.”

“Sao vậy?” Lục Tiến Dương đứng chắn trước mặt cô, đôi mắt đen nhánh cẩn thận đ.á.n.h giá biểu cảm của cô: “Em đến căn cứ không phải để tìm anh à?”

Ôn Ninh không muốn để anh nhìn ra tâm trạng của mình, cô khẽ nhếch môi, nặn ra một nụ cười trên gương mặt trắng như ngọc: “Không có gì. Lúc nãy em không thấy anh, nghĩ là anh bận nên định về.”

Lục Tiến Dương nửa tin nửa ngờ, anh trầm giọng nói: “Vậy em đừng vội đi, anh có cái này cho em.”

Anh dẫn Ôn Ninh về phía ký túc xá.

Vào phòng ký túc xá, anh đóng cửa lại, bảo Ôn Ninh ngồi trên giường. Sau đó, anh sải bước đến bàn học, kéo ngăn kéo ra, lấy một chiếc hộp quà tinh xảo.

Mở hộp quà, lấy món đồ bên trong ra, anh đến ngồi cạnh Ôn Ninh trên mép giường. Giọng anh trầm ấm: “Đưa tay ra đây.”

Ôn Ninh do dự đưa tay ra, nhìn món đồ trong tay anh.

Thấy giữa những ngón tay gân guốc của anh là một chiếc đồng hồ nữ.

Mặt đồng hồ màu bạc sáng bóng, dây da màu đen lấp lánh dưới ánh đèn. Nhìn qua đã biết là một món đồ xa xỉ.

Lục Tiến Dương dùng những ngón tay thon dài của mình, đeo chiếc đồng hồ vào cổ tay trắng nõn của cô, cài dây lại cẩn thận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.