Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 291

Cập nhật lúc: 25/04/2026 03:00

Lục Tiến Dương vậy mà lại nói cô ta là con gián!

Cô ta, một thiếu phụ trong trắng xinh đẹp, lại là “con gián” trong miệng anh ta!

Thật không biết người đàn ông này là giả vờ hay diễn kịch. Bình thường, cô ta chỉ cần tỏ vẻ thân thiết với đàn ông một chút, hoặc có một vài va chạm nhẹ, họ đều không từ chối. Cô ta không cần thực sự dâng hiến cơ thể, chỉ cần dễ dàng là có thể nhận được lợi lộc từ họ. Nhưng không ngờ hôm nay lại đá phải một tảng sắt.

Tuy nhiên, người đàn ông như thế này thật là tẻ nhạt, chẳng có chút thú vị nào. Chỉ sờ một chút mà đã phản ứng dữ dội như vậy, vừa nhìn đã biết là người chưa từng trải. Chuyện giường chiếu chắc cũng bảo thủ vô cùng. Kết hôn với người như vậy, vật chất thì được đảm bảo, nhưng những mặt khác sẽ thiếu đi rất nhiều lạc thú.

Tạ Quyên nghĩ vậy, ngược lại còn thấy tội nghiệp cho Ôn Ninh. Một cô gái nhỏ nhắn, yếu đuối như thế này, lại yêu một người đàn ông “cổ lỗ sĩ”. Đẹp trai thì có ích gì, đâu thể ăn được.

Ôn Ninh đi vệ sinh xong, đến lượt Lục Tiến Dương vào. Anh đứng trước bồn rửa, rửa tay đi rửa lại dưới vòi nước. Đến khi da tay ửng đỏ, anh mới khóa vòi nước đi ra.

Rửa tay xong, Lục Tiến Dương dùng khăn tay lau khô bọt nước trên tay, tiến lên nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Ôn Ninh, mười ngón tay đan c.h.ặ.t vào nhau. Anh cảm nhận sự non mịn, mềm mại trong lòng bàn tay, cảm giác ghê tởm kia mới hoàn toàn tan biến.

Vào toa xe, Ôn Ninh định về giường trên, nhưng Lục Tiến Dương vẫn không muốn buông tay cô.

“Sao thế?” Ôn Ninh khẽ hỏi.

Lục Tiến Dương không nói gì, đôi mắt đen nhánh nặng trĩu nhìn cô, cảm xúc dâng trào.

Ôn Ninh vô cớ cảm thấy có một chỗ nào đó trong lòng mình mềm nhũn ra. Lục Tiến Dương ở bên ngoài chưa bao giờ dính lấy cô như vậy. Anh chỉ buông lỏng bản thân, chiếm lấy cô một cách không kiêng nể khi không có ai. Chẳng lẽ… “Anh thấy con gián nên ám ảnh à?”

“Vậy thì em không lên nữa. Em ở đây với anh, giúp anh đ.á.n.h con gián.”

Ôn Ninh đẩy Lục Tiến Dương nằm xuống giường dưới, còn mình ngồi bên cạnh anh.

Ở giường dưới đối diện, Tạ Quyên lại lần nữa nghe thấy từ “con gián”, suýt chút nữa thì nghiến nát răng.

Cô ta giờ đây nghi ngờ rằng lúc nãy mình đi tìm Lục Tiến Dương, cô gái này đã giả vờ ngủ. Nếu không tại sao bây giờ lại mắng cô ta một cách bẩn thỉu như thế?

Tạ Quyên tức đến mức không thể ngủ, nhưng cũng không dám lên tiếng, chỉ vểnh tai nghe ngóng động tĩnh ở đối diện.

Lục Tiến Dương nghiêng người nhường chỗ, kéo Ôn Ninh nằm xuống. Ôn Ninh nằm bên trong, lưng dựa vào vách toa, còn trước mặt là l.ồ.ng n.g.ự.c ấm nóng của Lục Tiến Dương.

Anh ôm cô vào lòng thật c.h.ặ.t.

Một lát sau, cả hai vẫn mở mắt, rõ ràng là chẳng có chút buồn ngủ nào. Cơ thể lại dán c.h.ặ.t vào nhau. Ôn Ninh nhìn thấy giường trên và dưới đối diện đều im lặng, một tay cô rút ra, nhẹ nhàng đặt lên đùi Lục Tiến Dương, khẽ nói: “Có cần em giúp anh thư giãn một chút không?”

Ban ngày Lục Tiến Dương ngồi cả ngày, chắc chắn mệt mỏi. Dù sao bây giờ cũng không có việc gì, Ôn Ninh muốn Lục Tiến Dương được thoải mái hơn.

Cơ bắp trên đùi Lục Tiến Dương căng cứng, giọng anh khàn đi vài phần: “Thư giãn như thế nào?”

Ngón tay Ôn Ninh day ấn với lực vừa phải vào cơ bắp cứng rắn trên đùi anh: “Em mát-xa cho anh nhé?”

“Được.” Lục Tiến Dương gần như theo bản năng mà thốt ra một tiếng từ cổ họng, trầm thấp đến mức c.h.ế.t người.

Ôn Ninh thực sự muốn mát-xa cho anh, không có ý gì khác.

Cô bảo Lục Tiến Dương nằm sấp xuống, rồi ngồi sau lưng anh. Cô đặt bàn tay lên vai anh, các ngón tay co lại, trước tiên giúp anh thả lỏng các cơ đang mỏi mệt. Sau đó, ngón cái đi theo hai đường gân sau cổ anh đi lên, mãi đến gáy. Ngón cái đổi hướng, vuốt nhẹ lên huyệt vị sau tai anh, rồi đến thái dương, ngón trỏ nhẹ nhàng xoa bóp.

“Thoải mái không?” Ôn Ninh cúi người, nhẹ nhàng hỏi nhỏ vào tai Lục Tiến Dương.

Lục Tiến Dương nuốt nước bọt, cổ họng phát ra một tiếng “khụ khụ”.

Trên tàu không tiện ấn những chỗ khác, Ôn Ninh chỉ tập trung giúp Lục Tiến Dương thư giãn vai cổ. Nhưng Tạ Quyên đối diện không thể nhìn thấy, không biết hai người đang làm gì. Cô ta chỉ nghe thấy Ôn Ninh nói sẽ mát-xa cho Lục Tiến Dương. Cô ta cứ nghĩ Lục Tiến Dương sẽ phản ứng gay gắt và từ chối, tuy không đến mức bảo Ôn Ninh cút đi, nhưng cũng sẽ không đồng ý.

Không ngờ… Lục Tiến Dương lại đồng ý, giọng nói nghe có vẻ rất vui vẻ. Hoàn toàn không phải cái giọng băng giá như d.a.o găm lúc nói chuyện với cô ta.

Tạ Quyên nghiến c.h.ặ.t răng, tiếp tục nghe. Tiếp đó, cô ta nghe thấy tiếng sột soạt, có lẽ là tiếng ngón tay xoa lên quần áo khi mát-xa. Rồi cô ta nghe Ôn Ninh hỏi Lục Tiến Dương có thoải mái không, Lục Tiến Dương lại “ừ” một tiếng, giọng điệu nghe rất dễ chịu.

Tạ Quyên nghiến răng, lúc buông ra, cô ta thấy trong miệng có một vật nhỏ như viên đá. Cô ta lặng lẽ nhổ nó ra.

Nếu có nha sĩ ở đây, chắc chắn sẽ nói cho cô ta biết, thứ cô ta vừa nghiến vỡ chính là cao răng.

Tóm lại, bây giờ Tạ Quyên đã hoàn toàn hiểu ra. Người ta đâu phải là người không có hứng thú, rõ ràng là người ta kén chọn! Là ghét bỏ cô ta!

Cái gì mà “tảng sắt”, điều đó còn tùy thuộc vào ai chạm vào. Nếu là Ôn Ninh, sắt thép cũng sẽ hóa thành ngón tay mềm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.