Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 296

Cập nhật lúc: 25/04/2026 05:12

Anh nhẹ nhàng đặt cô xuống giường, cúi người chống tay bên cạnh, cả người phủ lên trên cô, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm cô, giọng nói trầm thấp và dịu dàng, “Ngoan nào, anh biết nửa năm hơi lâu. Anh cũng không nỡ xa em, một ngày cũng không muốn rời đi. Nhưng lần này trở về chúng ta có thể kết hôn. Đến lúc đó, anh sẽ ở bên em mỗi ngày, được không?”

Ôn Ninh vốn dĩ chỉ có chút ướt mắt, nhưng nghe anh dỗ dành như vậy, cô càng thấy không muốn xa, nước mắt lập tức tuôn ra.

“Tiến Dương, em không muốn anh đi.”

Nghe giọng nũng nịu đầy tiếng nức nở của cô, nhìn khuôn mặt cô đẫm nước mắt, trái tim Lục Tiến Dương thắt lại, cổ họng nghẹn đắng. Anh đau lòng cúi xuống hôn lấy những giọt nước mắt của cô, vừa hôn vừa khàn giọng dỗ dành: “Đừng khóc, ngoan nào. Nghĩ xem, nửa năm nữa, chúng ta sẽ được ở bên nhau mỗi ngày.”

“Bố mẹ anh cuối tuần sẽ về rồi, lúc đó anh không ở đây, em làm sao đối diện với họ đây?” Ngoài sự không nỡ, Ôn Ninh còn có chút lo lắng. Dù sao cô và Lục Tiến Dương yêu nhau, nhưng vẫn chưa nói với bố mẹ anh. Cô không biết họ sẽ có thái độ thế nào.

Một ông cụ Lục đã đủ khiến cô khó chịu, nếu chú Lục và dì Tần cũng phản đối, thì cô thật sự không biết phải làm sao.

Lục Tiến Dương trước khi đi đã sắp xếp ổn thỏa mọi thứ. Anh nhẹ nhàng v**t v* khuôn mặt mềm mại của cô, lên tiếng nói: “Anh đã gọi điện nói chuyện với họ rồi. Họ không phản đối, đặc biệt mẹ anh còn rất mừng. Chờ mẹ về, em sẽ biết.”

Nghe lời này, tâm trạng Ôn Ninh khá hơn một chút. Cô hít hít mũi, không khóc nữa. Đôi môi đỏ mọng mím lại, đôi mắt nhìn Lục Tiến Dương như một chú nai con lạc đường: “Vậy nếu em nhớ anh thì phải làm sao? Có thể gọi điện thoại cho anh không?”

Các khóa huấn luyện đều là kiểu huấn luyện khép kín, không thể liên lạc với bên ngoài. Nhưng Lục Tiến Dương sợ nói vậy Ôn Ninh sẽ thất vọng và buồn hơn, nên đành nói: “Có thể viết thư, nhưng thời gian nhận thư và hồi âm sẽ hơi lâu một chút.”

Ôn Ninh nghe có thể liên lạc, vậy là ổn rồi. Khi nào nhớ anh, cô có thể viết thư.

“Ninh Ninh, chỉ còn 40 phút nữa.” Lục Tiến Dương liếc nhìn đồng hồ, ánh mắt u tối nhìn cô.

“Ninh Ninh, chỉ còn 40 phút nữa thôi.” Lục Tiến Dương liếc nhìn đồng hồ đeo tay, ánh mắt u trầm, sâu thẳm.

Ôn Ninh còn chưa kịp hiểu ý anh, một cơn bão hôn đã ập xuống.

Anh nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô, ngón tay nhẹ nhàng v**t v* làn da mềm mại trên mu bàn tay.

Ôn Ninh bị anh nắm c.h.ặ.t đến mềm nhũn cả người, giọng nói run rẩy.

Nghe thấy tiếng cô, ánh mắt Lục Tiến Dương càng thêm sâu thẳm. Anh bỗng chốc trở nên mạnh mẽ như một con thú dữ vừa thoát khỏi l.ồ.ng…

Ôn Ninh hé mở đôi mắt, trong mắt cô long lanh như chứa một hồ nước. Tóc đen dính vào gò má, đôi môi đỏ mọng ướt át. Cô đẹp như một đóa hải đường sau mưa, kiều mị đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

Hơi thở của Lục Tiến Dương dồn dập, anh yêu đến cuồng dại làn da ngọc ngà, trắng mịn của cô. Anh hận không thể nghiền nát, hút vào, rồi nuốt chửng cô vào bụng.

Nếu có thể, anh còn muốn nhét cô vào túi áo, mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi.

40 phút thì không đủ để làm gì cả.

Thế nhưng Lục Tiến Dương không thể không rời đi. Khi anh đứng dậy khỏi giường, Ôn Ninh nghĩ đến cảnh phải xa nhau nửa năm, liền ôm c.h.ặ.t lấy anh, kéo tay anh lại không cho đi. Đôi mắt long lanh như một chú nai con lạc đường nhìn anh. Lục Tiến Dương cũng không biết phải làm thế nào với cô, lòng anh đau như cắt. Thậm chí anh còn nghĩ sau này khi giải ngũ sẽ chuyển ngành, vì anh thật sự không muốn xa cô.

Không biết những người lính đã có gia đình kia làm thế nào để chịu đựng được những lần đi làm nhiệm vụ, mà mỗi lần là mười ngày nửa tháng. Anh bây giờ còn chưa kết hôn, mới xa cô một ngày đã không chịu nổi.

Nếu có thành viên nào trong đội bay có thể nghe thấy lời trong lòng Lục Tiến Dương lúc này, chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức rớt cả cằm.

Đây vẫn là người đội trưởng Lục lạnh lùng, tàn nhẫn mà họ quen biết sao?

Ngày xưa khi họ nóng lòng muốn về nhà sau nhiệm vụ, anh đã nói những gì?

“Chỉ thiếu mười ngày nửa tháng thôi mà?”

“Tiền đồ đâu!”

Còn bây giờ thì sao? Đội trưởng Lục lạnh lùng như Diêm Vương của họ đang ôm người yêu bé bỏng, vừa hôn vừa dỗ dành: “Ngoan ngoãn chờ anh về nhà. Khi về chúng ta sẽ đi đăng ký kết hôn, từ đó sẽ không bao giờ xa nhau nữa, ngày nào cũng ở bên nhau, được không? Anh…”

Những lời cuối, anh hạ giọng thì thầm vào tai Ôn Ninh. Anh nói, sau khi kết hôn, anh sẽ yêu thương cô thật nhiều.

Ôn Ninh nghe xong thì mềm nhũn cả chân tay, xấu hổ đến mức mặt nóng bừng, giơ tay che miệng anh lại.

Hai người quấn lấy nhau như một thể, đến khi thời gian đã qua đi vài phút, họ mới lưu luyến rời nhau.

Lục Tiến Dương bước đi đầy lưu luyến.

Mỗi bước đi, anh lại quay đầu nhìn ánh mắt bịn rịn, không nỡ rời xa của Ôn Ninh, lòng anh lại như bị d.a.o cắt. Tình yêu này vừa ngọt ngào lại vừa hành hạ.

Ngọt ngào vì cô không muốn rời xa anh, cô yêu anh.

Hành hạ vì hai người phải xa nhau lâu như vậy, anh chắc chắn sẽ nhớ cô đến phát đau.

Ngày hôm sau.

Ôn Ninh thức dậy, chấp nhận hiện thực.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.