Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 323

Cập nhật lúc: 26/04/2026 12:01

Còn đứa con trong bụng cô ta, có lẽ cũng không thể giữ được.

Chu Thắng Thiên đưa Sơn Ca rời đi, đến bệnh viện.

Ở nhà văn hóa, buổi biểu diễn vẫn tiếp tục.

Ngay cả một sợi tóc của Ôn Ninh cũng không bị ảnh hưởng, cô vẫn tiếp tục lên sân khấu dẫn chương trình.

Dưới khán đài, Lục Chấn Quốc ngồi ở vị trí trung tâm hàng đầu, bên cạnh đều là các lãnh đạo cùng cấp.

Có người thấy Ôn Ninh lạ mặt: “Đồng chí nữ này là ai, sao tôi lại không ấn tượng chút nào nhỉ? Trước đây biểu diễn hình như chưa lên sân khấu bao giờ?”

“Tôi cũng không có ấn tượng, có lẽ là đồng chí mới của Đoàn văn công.”

“Người xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, thật sự làm người ta sáng mắt.”

Lục Chấn Quốc điềm tĩnh ngồi đó, không tham gia thảo luận. Ánh mắt ông đầy vẻ hài lòng nhìn lên sân khấu.

Nhân lúc hai tiết mục đang có khoảng trống, có người quay lại hỏi đoàn trưởng Lương đang ngồi ở hàng ghế sau: “Đoàn trưởng Lương, đồng chí nữ dẫn chương trình kia là người mới của đoàn các đồng chí phải không? Tên là gì?”

Đoàn trưởng Lương đáp: “Là cán sự Khoa Tuyên truyền của đơn vị chúng tôi, đồng chí Ôn Ninh. Đồng chí này giỏi lắm, vừa có thể viết, vừa biết dẫn chương trình, lại còn biết múa. À, còn biết chụp ảnh nữa. Đúng là một tay giỏi làm công tác tuyên truyền!”

“Vào đoàn chưa được nửa năm mà đã được bình chọn là gương mặt tiên tiến, thật sự là rất ưu tú!”

Người hỏi chuyện gật đầu ngạc nhiên, không ngờ cô gái vừa nhìn đã thấy xinh đẹp này lại tài giỏi đến vậy: “Vậy đồng chí Ôn này có người yêu chưa?”

Đoàn trưởng Lương vừa định trả lời, có người đã nói: “Gì vậy ông Trịnh, tính tìm con dâu à?”

Ông Trịnh hài lòng nhìn lên sân khấu: “Chứ còn gì nữa. Cô gái này nhìn được, vừa có tài vừa có sắc, rất hợp ý tôi.”

Sao mà không hợp ý được, xinh đẹp thế kia, tìm khắp cả nước cũng khó có mấy người. “Ông Trịnh, con trai ông mới hai mươi, con trai tôi 23. Cô gái này tôi cũng ưng, ông đừng có giành với tôi đấy.”

“Hai ông đừng cãi nhau. Tôi cũng thấy hợp làm con dâu. Nhưng cũng phải xem ý nguyện của cô gái đã chứ.”

Ba vị lãnh đạo cứ thế tranh cãi ngay trước mặt Lục Chấn Quốc.

Đoàn trưởng Lương cảm thấy đau đầu: “Các vị lãnh đạo, đồng chí này có người yêu rồi, hơn nữa đã làm báo cáo kết hôn.”

Hả?

Nghe thấy lời này, ba người đồng thời quay đầu nhìn về phía đoàn trưởng Lương: “Người yêu là ai? Không được, phải hoãn báo cáo kết hôn lại, sắp xếp cho cô ấy đi xem mắt thêm vài người đã chứ.”

“Một cô gái ưu tú như vậy, người yêu cô ấy có xứng đáng không? Đoàn trưởng Lương phải giúp cô ấy kiểm tra cho kỹ càng đấy.”

Đừng để một bông cải trắng bị lợn ủi.

“Đúng vậy, đoàn trưởng Lương. Khó khăn lắm mới có một hạt giống tốt toàn năng như thế, phải tập trung bồi dưỡng. Kết hôn sớm làm gì chứ?”

Nghe ba người nói càng lúc càng hăng, đoàn trưởng Lương thầm lau mồ hôi, lên tiếng: “Ba vị lãnh đạo, người yêu của cán sự Ôn là…”

“Là…,” Đoàn trưởng Lương liếc nhìn Lục Chấn Quốc, “là đồng chí Lục Tiến Dương của Đội bay.”

Cái gì?

Cái gì?

Lục Tiến Dương?

Đó không phải là con trai của ông Lục sao!

Ba người sốc, nhìn về phía Lục Chấn Quốc. Lục Chấn Quốc từ tốn quay đầu lại: “Các đồng chí vừa nói muốn hoãn báo cáo kết hôn của ai cơ?”

“Không, không có,” Ba người vội vàng phủ nhận, sau đó lại vô cùng ngưỡng mộ nói: “Ông Lục, chúc mừng nhé, thằng Tiến Dương nhà ông âm thầm cưới được một cô con dâu ưu tú như vậy.”

“Hèn chi Tiến Dương nhà ông trước đây không chịu đi xem mắt, hóa ra mắt nhìn cao như vậy, đã chọn là chọn người tốt nhất.”

“Mà nói thật, cô gái này với thằng Tiến Dương nhà ông đúng là xứng đôi. Nếu con trai tôi cũng cưới được một cô vợ như vậy thì hay quá…”

Ánh mắt ngưỡng mộ của ba người kia dường như muốn xuyên thủng Lục Chấn Quốc.

Lục Chấn Quốc ngoài mặt bình thản, nhưng thật ra mỗi lỗ chân lông trên người đều thấy khoan khoái vô cùng.

Một cô con dâu ưu tú như vậy, là của nhà họ Lục ông!

Ôn Ninh không hề biết mấy vị lãnh đạo vốn ngày thường mặt mày nghiêm nghị, bây giờ đang bàn tán về mình.

Cô đứng trên sân khấu, toàn thân toát ra vẻ tự tin, hào sảng, tỏa sáng rực rỡ.

Chỉ cần cô vừa xuất hiện, khán giả dưới sân khấu đều không chớp mắt.

Mọi người hoàn toàn chìm đắm trong vẻ đẹp tuyệt trần đó, cảm giác như đôi mắt được gột rửa.

Quan trọng hơn, giọng nói của cô còn vô cùng dễ nghe, trong trẻo như tiếng suối reo, khiến người nghe cảm thấy vui vẻ, tai thấy sảng khoái.

Ôn Ninh xứng đáng là một đóa hoa của Đoàn văn công!

Buổi hội diễn kết thúc suôn sẻ, Ôn Ninh trở về hậu trường.

Hậu trường đông đúc, mọi người sau khi biểu diễn xong vẫn còn đắm chìm trong cảm xúc hưng phấn, vừa dọn dẹp đồ đạc vừa chuyện trò rôm rả.

Ôn Ninh vừa trò chuyện xong với vài đồng chí ở đơn vị khác, thì thấy Tần Kiến Phi tay ôm một bó hoa, đi thẳng về phía cô.

“Đồng chí Ôn, tặng cô này! Hôm nay cô dẫn chương trình rất hay!”

Tiết mục của Tần Kiến Phi đã biểu diễn xong từ lâu, anh ta đã mua riêng một bó hoa, chỉ chờ lúc kết thúc để tặng cho Ôn Ninh.

Thấy có người tặng hoa, các đồng chí ở hậu trường đều tò mò nhìn về phía Ôn Ninh.

Ôn Ninh liếc thấy Diệp Xảo cũng ở trong đám đông, chờ Tần Kiến Phi đến gần, cô bỗng nhiên bước tới đón, nói to: “Đồng chí Tần, anh đến tìm đồng chí Diệp Xảo đúng không? Cô ấy ở đằng kia kìa!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.