Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 330
Cập nhật lúc: 26/04/2026 13:01
Hôm qua làm tiệc cưới, trong nhà toàn là họ hàng nhà họ Tần. Qua lại đông người, không chừng có ai sơ hở.
Nghe lời đó, sắc mặt Tần Kiến Phi thay đổi: “Cô có ý gì? Trong nhà chỉ có mấy người, chẳng lẽ cô nghi ngờ người nhà tôi lấy tiền của cô?”
“Tôi không có ý đó, Kiến Phi, anh đừng hiểu lầm. Tôi chỉ hỏi vậy thôi, sợ có người cầm nhầm,” Diệp Xảo lắc đầu biện bạch.
“Cầm nhầm cái gì? Tôi thấy cô chính là nghi ngờ người nhà tôi cầm tiền của cô. Cô có chút tiền đó, nhà tôi còn không thèm để vào mắt đâu.” Tần Kiến Phi mặt nặng mày nhẹ, bĩu môi, không quay đầu lại mà bước ra khỏi phòng.
Diệp Xảo thấy anh ta không vui, cũng không dám truy hỏi thêm. Nhưng 350 đồng tiền đó là toàn bộ tài sản của cô ta. Bây giờ mất hết, nghĩ đến đây, Diệp Xảo đau đớn như xé ruột xé gan, hàm răng vô thức c.ắ.n c.h.ặ.t môi, c.ắ.n đến nỗi môi nổi lên vài nốt sần.
…
Thoáng cái đã đến cuối tháng 12, Ôn Ninh thu dọn hành lý, cùng đoàn văn công lên đường đi đến căn cứ bay ở tỉnh Tây.
Căn cứ bay ở tỉnh Tây.
Kỳ thi cuối tháng vừa kết thúc, ba phi công đứng đầu nhận được phần thưởng từ căn cứ.
Đội ngũ giải tán, Ngô Trung Lỗi bước đến trước mặt Lục Tiến Dương, xoa xoa tay, lấy ra cây b.út máy mới tinh từ túi áo n.g.ự.c: “Khụ khụ, đồng chí Lục, tôi có thể thương lượng với anh chuyện này được không?”
Lục Tiến Dương nhướng mày kiếm, nhìn anh ta mà không nói gì.
Ngô Trung Lỗi bèn nói rõ ý định: “Chuyện là thế này, tôi có thể dùng cây b.út máy này đổi lấy đôi găng tay da của anh được không? Tôi thấy lúc anh đến căn cứ, trong hành lý đã có sẵn một đôi rồi, một mình anh cũng đâu dùng hết hai đôi, hay là đổi với tôi nhé.”
Găng tay da là phần thưởng cho người đứng đầu, còn Ngô Trung Lỗi đứng thứ ba, nhận được một cây b.út máy.
Lục Tiến Dương không chút suy nghĩ mà từ chối: “Không được.”
Anh giành đôi găng tay này là để tặng cho Ôn Ninh. Mùa đông ở phương Bắc lạnh như vậy, găng tay len không đủ ấm, găng tay bông lại quá dày. Găng tay da vừa vặn, lại vừa ấm vừa gọn nhẹ.
Ngô Trung Lỗi không ngờ Lục Tiến Dương lại từ chối dứt khoát như vậy: “Đồng chí Lục, anh có thành kiến gì với tôi à? Có ý kiến thì anh cứ nói thẳng, hà cớ gì phải nhằm vào tôi khắp nơi thế?”
“Tôi vì sao phải nhằm vào anh?” Giọng Lục Tiến Dương không chút gợn sóng.
Ngô Trung Lỗi lý sự: “Nếu anh không nhằm vào tôi, tại sao anh lại chịu đổi quà với đồng đội khác mà không chịu đổi với tôi?”
Rõ ràng tháng trước khi phát phần thưởng sau kỳ thi, có một đồng đội dùng b.út máy đổi kính râm, Lục Tiến Dương đã đồng ý ngay. Vậy mà hôm nay đến lượt mình, Lục Tiến Dương lại thẳng thừng từ chối.
Không phải cố tình nhằm vào thì là gì?
Lục Tiến Dương cảm thấy, sự khác biệt lớn nhất giữa người với người chính là cách suy nghĩ: “Bản chất của việc trao đổi là nhu cầu phải tương xứng. Anh cần găng tay, nhưng tôi lại không cần b.út máy. Nhu cầu của cả hai không khớp, không đáp ứng được điều kiện trao đổi, chỉ có thế thôi.”
Ngô Trung Lỗi căn bản không nghe lọt tai: “Nhưng rõ ràng anh có thừa một đôi găng tay, đổi với tôi thì có sao đâu? Không được, tôi dùng cả kính râm đổi với anh!”
“Không đổi.” Đáy mắt Lục Tiến Dương đen nhánh lóe lên một tia lạnh lùng, quay người bỏ đi.
Anh hoàn toàn không muốn nói thêm một lời nào với loại người này.
Ngô Trung Lỗi nhìn bóng lưng lạnh lùng của Lục Tiến Dương, tức đến c.ắ.n c.h.ặ.t răng. Không đổi thì thôi, rồi sẽ có lúc anh phải cầu xin tôi!
Mùa đông ở tỉnh Tây khô hanh và lạnh, đến tháng 12 thì chính thức vào đông. Rất nhiều đồng đội vì không thích nghi được với khí hậu mà bị cảm.
Vừa lúc cuối tuần có buổi biểu diễn, lãnh đạo căn cứ quyết định cho nghỉ huấn luyện ba ngày, cũng là cho các đồng đội nghỉ ngơi.
Ôn Ninh đến căn cứ vào buổi chiều, nhưng đến nơi lại không rảnh rỗi chút nào. Cô bận luyện tập, rồi giúp các đồng đội hóa trang, chuẩn bị. Cô không thể tìm Lục Tiến Dương ngay được. Dù sao tối nay cô lên sân khấu, Lục Tiến Dương chắc chắn sẽ ở dưới xem, đến lúc đó cô sẽ cho anh một bất ngờ.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ôn Ninh lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào, cô càng dồn hết tâm huyết vào luyện tập, muốn mang đến màn biểu diễn tốt nhất cho anh.
Bảy giờ tối.
Buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.
Ôn Ninh là người dẫn chương trình, lên sân khấu đầu tiên.
Cô ngẩng cao đầu, hào sảng và tự tin, trên mặt là nụ cười ngọt ngào lộ ra tám chiếc răng, từ tốn bước đến trung tâm sân khấu.
Khi đứng lại, cô đảo mắt xuống phía dưới một lượt, nhưng không nhìn thấy gương mặt quen thuộc.
Trong lòng dâng lên một nỗi mất mát không thể kìm nén. Chẳng lẽ Lục Tiến Dương không ở căn cứ này?
Nhưng Ôn Ninh không quên mình đang làm nhiệm vụ. Cô gượng tinh thần, cất tiếng nói trong trẻo, ngọt ngào qua micro.
Dưới sân khấu.
Ngô Trung Lỗi ngồi ở hàng thứ ba, mắt dán c.h.ặ.t vào thân ảnh thướt tha ở trung tâm sân khấu, cả người ngây ra.
Cô gái trên sân khấu duyên dáng như chim hồng, dáng người mảnh mai nhưng đầy đặn. Nơi cần nở thì nở, vòng eo nhỏ nhắn nhìn như một bàn tay có thể ôm trọn.
Gương mặt cô ấy càng thêm quyến rũ.
Hai b.í.m tóc đen nhánh, óng mượt buông trên vai, làn da trắng như tuyết, khuôn mặt chỉ bằng bàn tay. Đôi mắt hồ ly hơi xếch lên, trong ánh mắt đưa tình toát ra vẻ quyến rũ trời sinh. Đôi môi đỏ mọng, khi cười lộ ra hai má lúm đồng tiền ẩn hiện, vừa quyến rũ lại vừa thanh thuần.
