Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 366

Cập nhật lúc: 28/04/2026 12:00

Một loạt thông tin từ đồng chí công an khiến đầu óc Hồ Kim Lan trống rỗng.

Cái gì?

Vương Dũng chính là kẻ đã hại chồng và con trai cô ta ra nông nỗi này?

Cô ta lại còn rước họa vào thân, giúp đối phương trả thù?

Trời ơi!

Khoảnh khắc này, Hồ Kim Lan chỉ muốn bóp c.h.ế.t chính mình!

“Giờ cô có hối hận cũng đã muộn. Ngay từ lúc cô lén bỏ bản vẽ máy bay vào hành lý của đồng chí Ôn, cô đã bị theo dõi rồi.”

Đồng chí công an không cho cô ta thời gian phản ứng, đẩy cô ta đi về phía trước.

Ôn Ninh đẩy Lục Tiến Dương đi không nhanh, vừa vặn chạm mặt Hồ Kim Lan. Hồ Kim Lan chột dạ, dời tầm mắt, không dám nhìn hai người. Khi hai bên đi ngang qua nhau, Lục Tiến Dương cất tiếng:

“Chân của chồng chị đã hồi phục cảm giác. Sau khi dưỡng thương tốt vẫn có cơ hội làm phi công. Kể cả không thể tiếp tục bay, căn cứ cũng sẽ sắp xếp công việc văn phòng khác, lương bổng và trợ cấp sẽ không ít hơn trước đây.”

Giọng Lục Tiến Dương nhàn nhạt, nhưng nghe vào tai Hồ Kim Lan, lại như một quả b.o.m nổ tung. Mắt cô ta đột nhiên trợn trắng, đồng t.ử giãn to đến mất tiêu cự, sắc mặt tái nhợt, môi run rẩy. Cô ta muốn nói gì đó, nhưng lại thấy cổ họng khô khốc. Giọng nói nghẹn lại ở cổ, mãi một lúc sau mới miễn cưỡng thốt ra một tiếng th* d*c khàn khàn.

Trời đất ơi!

Cô ta vì chồng bị thương, không thể hồi phục mà ghen ghét Ôn Ninh và Lục Tiến Dương, làm ra những chuyện sai trái không thể cứu vãn. Vậy mà ngay lúc này, cơ thể chồng cô ta lại hồi phục. Còn nửa đời sau của cô ta thì phải sống trong tù…

Ý trời trêu ngươi! Biết vậy chẳng làm!

Lục Tiến Dương lạnh lùng nhìn phản ứng của Hồ Kim Lan, rồi nhàn nhạt nói thêm một câu: “Chị cứ yên tâm cải tạo. Lãnh đạo căn cứ sẽ giới thiệu cho đồng chí Ngụy một đối tượng phù hợp khác. Mấy đứa con của chị, cũng sẽ có người chăm sóc.”

Chồng cô ta sẽ lấy vợ khác, con cô ta sẽ có mẹ kế.

G.i.ế.c người tru tâm. Cả người Hồ Kim Lan như bị sét đ.á.n.h trúng, khuôn mặt và đôi môi không còn chút m.á.u, tựa như một khúc gỗ không còn sự sống. Cô ta cứng đờ đứng tại chỗ.

Lục Tiến Dương bình thản thu tầm mắt lại, nói với Ôn Ninh: “Đi thôi.”

Ôn Ninh nhìn Hồ Kim Lan một cái, rồi tiếp tục đẩy Lục Tiến Dương đi.

Tự làm tự chịu.

Cô không một chút thương cảm cho loại người này.

Chỉ thương cho mấy đứa con nít, có một người mẹ như thế.

Trên đường về bệnh viện, Ôn Ninh nói với Lục Tiến Dương: “Lời nói vừa rồi của anh đúng là đ.â.m d.a.o thẳng vào tim Hồ Kim Lan. Nhưng mà, lãnh đạo căn cứ thật sự sẽ sớm giới thiệu đối tượng cho Ngụy Bảo Hoa sao, hay là anh cố ý chọc tức cô ta?”

Lục Tiến Dương bình thản nói: “Cô ta đã dám động đến em, thì phải gánh chịu hậu quả. Lãnh đạo căn cứ không giới thiệu, thì gia đình họ Hồ cũng sẽ không để con trai mình tuyệt hậu.”

Ôn Ninh không kìm được giơ ngón tay cái lên trong lòng. G.i.ế.c người tru tâm, anh ấy làm quá đỉnh!

Nhưng mà điều kiện của Ngụy Bảo Hoa như vậy, dù là đi bước nữa, cũng không khó để tìm đối tượng.

Ôn Ninh không kìm được nghĩ đến mình: “Vậy nếu có một ngày, em xảy ra chuyện, có phải những người xung quanh anh cũng sẽ lập tức giới thiệu đối tượng cho anh không? Nào là Chính ủy Trương, ông cụ, rồi chú hai thím hai…”

Tùy tiện đếm cũng có thể kể ra bốn năm người.

“Không đâu.” Lục Tiến Dương nói một cách dứt khoát. “Anh không đồng ý, không ai có thể ép buộc anh.”

Nếu không thì anh cũng đã không độc thân đến năm hai lăm tuổi mà chưa có mối tình nào.

Không phải không muốn, mà là không muốn chấp nhận.

Hiện tại gặp được Ôn Ninh, đã trải nghiệm được hương vị của tình yêu giao hòa về mặt tâm hồn, say đắm cả thể xác lẫn tinh thần. Anh càng sẽ không bao giờ chấp nhận.

Đến phòng bệnh, hộ lý giúp Lục Tiến Dương lên giường. Sau khi hộ lý ra ngoài, Ôn Ninh tiếp tục chủ đề vừa rồi, nhìn anh nói: “Lỡ Lục gia không cho anh tuyệt hậu thì sao, cứ nhất quyết phải giới thiệu đối tượng cho anh thì sao?”

Lục Tiến Dương nghiêng người về phía cô. Khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại. Hơi thở hòa quyện vào nhau. Lục Tiến Dương nắm lấy tay cô, đôi mắt đen nghiêm túc nhìn cô chăm chú: “Cả đời này anh chỉ cầu có mình em. Kỳ vọng của người nhà, cái nhìn của thế tục, kể cả tiền đồ sự nghiệp, với anh mà nói, tất cả đều không bằng em.”

Thường ngày đều là Ôn Ninh chọc ghẹo anh, không ngờ lần này, cô lại bị anh đ.á.n.h gục một cách bất ngờ. Lồng n.g.ự.c cô như có một chú thỏ nhỏ đang nhảy nhót, đập thật nhanh.

Má cô ửng lên hai vệt hồng, giống như cánh hoa đào mới nở, non nớt và mê người. Đôi mắt đen láy của cô sáng lấp lánh như nai con, vừa trong sáng lại vừa quyến rũ. Môi đỏ hé mở, sắc môi hồng hào như sắp rỉ ra nước. Làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng, đẹp vô cùng.

Nhìn dáng vẻ tươi tắn, ngọt ngào của cô, ánh mắt Lục Tiến Dương trở nên sâu thẳm hơn. Anh từ từ v**t v* mu bàn tay cô, rồi môi mỏng chậm rãi kề sát môi cô.

Hơi thở hòa quyện.

Môi anh hơi lạnh, như có dòng điện chạy qua, vừa kiềm chế lại vừa khao khát lướt nhẹ trên môi cô. Hai người lâu rồi không gần gũi. Vừa chạm vào nhau, cả thể xác và tinh thần đều rung động. Dần dần, hơi thở của cả hai trở nên dồn dập. Họ không còn thỏa mãn với những cái chạm nhẹ nữa, mà khao khát sự giao hòa tâm hồn, sự va chạm điên cuồng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 364: Chương 366 | MonkeyD