Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 386

Cập nhật lúc: 28/04/2026 12:02

Ôn Ninh đứng ở cửa, từng lời nói bên trong lọt vào tai cô không sót một chữ. Cô siết c.h.ặ.t nắm tay, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai.

Lão già khốn kiếp, miệng nam mô bụng bồ d.a.o găm, đóng hai vai thật tài tình.

Hiệu trưởng đã thế này, thì có thể tưởng tượng các lãnh đạo và giáo viên khác trong trường sẽ ra sao.

Trường học kiểu này, có cầu xin cô vào cô cũng chẳng thèm.

Buổi tối về nhà, chú Hai cũng tới nhà họ Lục để hỏi thăm về chuyện hôm nay Ôn Ninh đến trường Số 8 nghe thử.

Ôn Ninh không kể lại những lời của hiệu trưởng, chỉ nói: “Chương trình học thì con theo kịp, nhưng hiệu trưởng không đồng ý cho con học lớp mười hai, chỉ muốn con học lại lớp chín. Con có đề nghị thầy ra đề kiểm tra trình độ, nhưng thầy không đồng ý.”

“Thế thì con cứ học lớp chín trước đi, đừng vội vàng thi đại học làm gì.” Chú Hai cũng thấy lời hiệu trưởng nói có lý, không thể một lần mà thành công được, chuyện học hành chỉ có thể đi từng bước một.

Ôn Ninh nói: “Vâng, chú Hai nói đúng ạ. Mấy ngày nay chú giúp con chuyện này vất vả rồi, sau này chú đừng bận tâm nữa, con sẽ tự đi hỏi các trường khác là được.”

Sau khi nghe được những lời bàn tán sau lưng của hiệu trưởng trường Số 8, cô không muốn làm phiền chú Hai đi nhờ vả người khác nữa, tránh để họ lại nói ra nói vào, đến lúc chú Hai biết chuyện lại quay sang trách bố Lục Chấn Quốc.

Chú Hai nghe cô nói vậy thì lắc đầu: “Con tự đi hỏi thì càng khó được việc. Cứ để chú hỏi thêm một vài trường nữa xem sao.”

Ôn Ninh không tiện ngăn cản, chỉ nói: “Vậy chú cứ hỏi qua loa thôi nhé, chú vất vả rồi.”

Lục Tiến Dương cứ tưởng chú Hai ra mặt thì mọi chuyện sẽ thuận lợi, không ngờ lại khó khăn đến vậy. Anh suy nghĩ về những người mình quen, rồi nói với Ôn Ninh: “Để anh giúp em tìm cách.”

Hiện tại Lục Tiến Dương mỗi ngày không chỉ phải tập phục hồi chức năng, mà còn phải đọc rất nhiều tài liệu và sách. Dự án nghiên cứu máy b** ch**n đ** không hề đơn giản. Ôn Ninh không muốn anh phải bận tâm: “Anh đừng lo cho em. Cùng lắm thì em học lại từ lớp chín, vừa học vừa đi làm. Dù sao em vẫn chưa nghỉ việc ở đoàn văn công, vẫn còn đường lui mà.”

Lục Tiến Dương không đành lòng để cô vừa học vừa làm vất vả: “Làm thế làm gì cho khổ. Em cứ yên tâm học hành.”

Dù sao, tiền lương và trợ cấp của anh đủ để nuôi vài người như cô.

“Tiến Dương…” Ôn Ninh hiểu được những lời quan tâm của anh. Mắt cô chớp liên tục, vừa cảm kích vừa yêu thương, ánh mắt long lanh nhìn anh, giọng nói dịu dàng như nước. Nếu không phải có chú Hai ở nhà, cô đã sà vào hôn anh một cái rồi.

Lục Tiến Dương ra vẻ nghiêm túc, tay phải nắm hờ, chống lên môi ho khụ khụ hai tiếng. Thực ra anh vô cùng thích vẻ đáng yêu và những biểu cảm tình tứ này của cô. Ánh mắt anh nhìn cô trở nên sâu thẳm.

Chú Hai dù đã ngồi sang ghế sofa bên kia, nhưng mắt và tai vẫn dõi theo hai người.

Nhìn cảnh họ ở bên nhau, ông mới hiểu vì sao Lục Tiến Dương sống c.h.ế.t cũng phải cưới Ôn Ninh.

Chưa nói đến ngoại hình, chỉ riêng cái giọng nũng nịu và những biểu cảm đúng lúc đúng chỗ kia thôi cũng đủ để các cô gái khác học cả đời.

Nếu ông mà trẻ lại mười mấy tuổi, nói không chừng cũng sẽ giống Lục Tiến Dương, ngã vào vòng tay dịu dàng ấy ngay.

Chú Hai ăn cơm xong thì về.

Buổi tối.

Ôn Ninh tắm xong thì về phòng.

Lục Tiến Dương đã tắm và lên giường từ trước, tựa vào thành giường.

Ôn Ninh mặc xong đồ ngủ, bôi kem dưỡng da khắp mặt và người. Vừa chui vào chăn, Lục Tiến Dương đã ôm c.h.ặ.t cô vào lòng, để cô nằm sấp trên người anh, bàn tay to lớn x** n*n khắp người cô, như đang nặn một cục bột vậy.

Vừa xoa, mũi anh vừa nhẹ nhàng hít hà, chỉ cảm thấy người trong lòng vừa mềm vừa thơm.

“Ưm…” Ôn Ninh run nhẹ.

Lục Tiến Dương lập tức căng cứng sống lưng, yết hầu chuyển động, đôi mắt đen sâu thẳm. Ôn Ninh cảm nhận được sự thay đổi của anh, nằm trên người anh không dám cử động, sợ nhỡ đâu lại k*ch th*ch anh, đêm nay anh lại phải nhịn đến nửa đêm mới ngủ được.

Cảm giác ngày càng mãnh liệt, Ôn Ninh đảo mắt, tìm cách đ.á.n.h lạc hướng anh: “Tiến Dương, mấy ngày nay chân anh hồi phục thế nào rồi?”

“Ừ, cũng ổn,” Lục Tiến Dương cơ thể căng cứng, tay đặt trên lưng cô, v**t v* hờ hững. Giọng anh khàn đặc.

Ôn Ninh gối mặt lên l.ồ.ng n.g.ự.c rắn chắc, nóng bỏng của anh, cố gắng dùng chuyện khác để dập lửa: “À đúng rồi, hôm nay em làm mai cho Mã Chí Cương và Hà Phương. Bọn em cùng nhau đi ăn ở tiệm cơm, nhưng Vương Đình Đình đột nhiên chạy đến gây sự…”

“Ninh Ninh…” Lục Tiến Dương đột nhiên gọi tên cô.

“Ơ?” Ôn Ninh ngẩng đầu khỏi n.g.ự.c anh.

Lục Tiến Dương hoàn toàn không cho cô thời gian phản ứng. Một tay anh siết lấy eo cô, nhấc cô lên. Tay kia giữ cổ tay cô. Sau đó, anh cúi đầu, hơi thở bạc hà nhè nhẹ nhanh ch.óng ép xuống, quấn lấy cô.

Ôn Ninh khẽ th* d*c, giữa môi và răng cô tràn ngập hơi thở bạc hà thanh mát.

Một nụ hôn thật dài và dịu dàng.

Không giống với những nụ hôn bá đạo, càn quét, cuốn thẳng trước đây.

Anh m*t nhẹ, c.ắ.n chậm, chậm rãi ma sát.

Bàn tay to lớn của Lục Tiến Dương v**t v* vòng eo của cô, Ôn Ninh nhắm mắt lại, cơ thể mềm nhũn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.