Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 397

Cập nhật lúc: 28/04/2026 13:01

Lương của công nhân chính thức cao hơn một nửa so với bây giờ.

Cô còn có tư cách xin nhà ở.

Một bàn tay không thể che cả bầu trời. Tuy có Cận gia giúp đỡ, Ôn Ninh vẫn khuyên Ninh Tuyết Cầm phải cố gắng hơn người khác trong công việc, nếu không khi được chuyển chính thức, sẽ dễ bị người khác nói ra nói vào. Rốt cuộc, người ở thời đại này không phục thì đi tố cáo, mà hòm thư tố cáo thì có người đọc thật.

Ninh Tuyết Cầm cũng hiểu đạo lý này. Cô không muốn gây phiền phức cho Cận gia, càng không muốn làm gánh nặng cho con gái mình. Cô đã ly hôn, không biết có bao nhiêu người đang chờ xem trò cười của cô. Cô phải tự mình đứng lên, mới có thể trở thành chỗ dựa cho con gái.

Nhìn thấy Ôn Ninh nỗ lực học tập, Ninh Tuyết Cầm cũng bị truyền cảm hứng. Tinh thần làm việc của cô cũng hăng hái hẳn lên.

Có việc thì tranh làm.

Không có việc thì tự tìm việc mà làm.

Thoáng chốc, chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi đại học.

Thời gian càng gấp, Ôn Ninh và Lục Diệu càng dốc hết sức.

Lục Tiến Dương hiện đang tham gia một dự án nghiên cứu mật cấp quốc gia. Anh ít khi ở nhà. Vì có nhiều số liệu cần được bảo mật, không thể mang về nhà nên anh chỉ có thể tăng ca ở đơn vị, không thể mang việc về làm.

Thường thì khi anh về nhà vào buổi tối, Ôn Ninh đã ngủ rồi.

Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến tình cảm nồng nàn của cặp vợ chồng son.

Mỗi buổi sáng, Lục Tiến Dương sẽ dùng một cách nào đó để đ.á.n.h thức Ôn Ninh.

Ôn Ninh mơ màng cảm nhận có một đôi tay đang v**t v* trên người, rồi hơi thở nóng bỏng phả khắp cơ thể cô. Cô r*n r* đẩy anh ra nhưng không được. Toàn thân cô mềm nhũn ra trong những nụ hôn của anh, mềm như một vũng nước. Cuối cùng, đến cả việc rời giường cũng là do Lục Tiến Dương bế cô dậy, mặc quần áo và đi dép cho cô.

Ngay cả đồ lót, Lục Tiến Dương cũng mặc giúp.

Ban đầu Ôn Ninh còn xấu hổ, ngượng ngùng muốn tự mình ngồi dậy mặc.

Nhưng Lục Tiến Dương không cho. Anh cứ nhìn chằm chằm vào làn da trắng như tuyết của cô, mỗi lần nhìn là đuôi mắt anh lại đỏ lên.

Anh nhịn đến mức lưng căng cứng, gân xanh nổi đầy.

Anh thật sự không biết cô được tạo ra như thế nào. Làn da trắng mịn, tinh tế đến mức không nhìn thấy lỗ chân lông, tựa như một viên ngọc trong suốt. Thân hình cô thì đúng là ‘phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam’, dù gầy nhưng những chỗ cần nảy nở đều đầy đặn, tròn trịa. Lục Tiến Dương chỉ cần ở gần cô là đã không thể buông tay.

Anh giống như đang thưởng thức một viên ngọc quý trong lòng bàn tay.

Bây giờ thì anh đã chuyển sang tắm nước lạnh vào buổi sáng.

Đôi chân của Lục Tiến Dương đã hồi phục được tám phần. Anh đi bộ, thậm chí chạy chậm cũng không có vấn đề gì.

Nhưng để vượt qua kỳ kiểm tra thể lực phi công một lần nữa, anh vẫn cần tiếp tục điều trị.

Vì vậy anh vẫn phải tắm nước lạnh hàng ngày.

Cũng may là sắp được xuất ngũ rồi.

Hôm nay Ôn Ninh đến trường, giữa giờ học, Ngũ Đại Tráng gọi cô lại: “Đồng chí Ôn, chờ một chút. Bố tớ bảo tớ đưa cái này cho cậu.”

Ngũ Đại Tráng là con trai của chủ nhiệm Ngũ ở xưởng in. Lần trước Ôn Ninh đến in tài liệu, chính chú Ngũ đã giúp cô chen hàng in trước, giá cả cũng được ưu đãi rất nhiều.

Ngũ Đại Tráng đưa cho Ôn Ninh hai tấm ảnh nhỏ: “Đây là đồ rơi ra từ cuốn sổ tay của cậu lần trước cậu đến in tài liệu. Công nhân ở xưởng nhặt được. Lúc nhớ ra để trả lại cho cậu thì cậu đã đi rồi. Sau này, nhà anh công nhân đó có việc, anh ấy xin nghỉ một thời gian nên quên bẵng mất. Giờ mới nhớ ra, xin lỗi cậu nhé.”

“Không sao, cảm ơn cậu,” Ôn Ninh cảm ơn Ngũ Đại Tráng, nhận lấy tấm ảnh, cẩn thận quan sát hai bức ảnh trong tay.

Tấm ảnh chỉ to bằng nửa bàn tay, màu đen trắng. Một bức ảnh có vẻ như chụp trong nhà, khung cảnh bài trí rất tao nhã. Một người nam và một người nữ ngồi quanh bàn ăn. Trên bàn có một chiếc bánh kem đậu phụng, bánh kem ngày ấy. Người con gái mặc sườn xám, tóc dài suôn mượt, đội một cái băng đô rộng vành. Trông có chút giống tạo hình của Phương Du trong “Tình thâm thâm, vũ m.ô.n.g m.ô.n.g”. Cô ấy rất xinh đẹp, dịu dàng, tri thức nhưng lại mang chút tiên khí. Ôn Ninh không quen cô gái này, nhưng người con trai ngồi cạnh thì cô lại vô cùng quen thuộc.

Đó là Lục Tiến Dương.

Gương mặt so với hiện tại thì non nớt hơn, trông anh lúc đó khoảng 17, 18 tuổi.

Một tấm ảnh khác là ảnh Lục Tiến Dương chụp một mình. Anh ngồi thẳng trên ghế sofa, mặc sơ mi trắng, cổ áo cài kín mít, tay áo xắn gọn gàng đến khuỷu tay, để lộ đồng hồ trên cổ tay. Anh có đôi mắt sáng, lông mày kiếm, môi mỏng căng c.h.ặ.t. Vẻ mặt anh có chút nghiêm túc khi nhìn vào máy ảnh.

Ôn Ninh mân mê tấm ảnh trong tay, vô tình lật qua mặt sau của bức ảnh chụp chung, thấy một hàng chữ viết thanh tú: Tiến Dương, chúc mừng sinh nhật tuổi 18.

Mười tám tuổi.

Là tuổi của một cậu bé biến thành một người đàn ông.

Người ở bên cạnh không phải người nhà, mà là một cô gái. Ý nghĩa của cô gái đó thì không cần nói cũng biết.

Chính vì vậy mà tấm ảnh này mới được kẹp trong sổ tay và trân trọng đến vậy.

Ôn Ninh nhìn chằm chằm vào hàng chữ trên mặt sau tấm ảnh, đôi mắt không chớp. Lúc đầu nhìn thấy ảnh, cô cũng bình thường, chỉ là một bức ảnh chụp chung. Nhưng bây giờ nhìn thấy hàng chữ này, l.ồ.ng n.g.ự.c cô như bị nhét đầy bông, nghẹn lại, không thể thở được.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.