Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 499

Cập nhật lúc: 30/04/2026 02:03

Buổi tối về nhà, Lục Chấn Quốc đưa cho Ôn Ninh một mảnh giấy, trên đó ghi số điện thoại và địa chỉ: “Đây là thông tin liên lạc của chú Ngô. Tôi đã nói sơ qua với chú ấy về ý tưởng của cháu, chú ấy rất có hứng thú, muốn cháu đến xưởng thực tế xem sao, rồi gặp mặt nói chuyện kỹ hơn.”

Ôn Ninh nhận lấy mảnh giấy, phấn khởi nói: “Con cảm ơn ba, vậy mai con sẽ đi Vệ Thành một chuyến!”

Lục Tiến Dương nghe vậy, đương nhiên tiếp lời: “Anh cũng có việc ở Vệ Thành tuần này. Anh đi cùng em.”

Dự án thiết kế chiến đấu cơ đang gặp phải bế tắc về mặt tính toán dữ liệu và nghiên cứu vật liệu. Lãnh đạo cấp cao đã bàn bạc và muốn mời một vị giáo sư nổi tiếng trong lĩnh vực hóa học và toán học trước kia tham gia, xem liệu có thể giải quyết được vấn đề hay không.

Vị giáo sư này sau khi được minh oan đã rời khỏi giới học thuật, hiện đang tĩnh dưỡng ở quê nhà tại Vệ Thành, không muốn nhận bất cứ lời mời nào từ các đơn vị nhà nước.

Vì chuyện này, tháng trước lãnh đạo đã cử Lục Tiến Dương đích thân đến Vệ Thành để thuyết phục vị giáo sư ấy.

Lục Tiến Dương có thể cảm nhận đối phương đã bị mình thuyết phục, nhưng không hiểu còn vướng mắc điều gì mà vẫn chưa đồng ý. Vì vậy, tuần này Lục Tiến Dương tính đến thăm ông một lần nữa.

Có Lục Tiến Dương đi cùng, Lục Chấn Quốc và Tần Lan đều yên tâm.

Ngày hôm sau.

Lục Diệu đi tìm xưởng gỗ.

Ôn Ninh thì cùng Lục Tiến Dương xuất phát đi Vệ Thành.

Lịch trình của Lục Tiến Dương đã được lên kế hoạch từ hôm qua, nên buổi sáng anh tiện đường ghé qua đơn vị để báo cáo với cấp trên. Anh lái xe chở Ôn Ninh đến cổng đơn vị nghiên cứu quân sự, cô ngồi trên xe chờ, còn anh vào gặp lãnh đạo.

Mười phút sau, Lục Tiến Dương quay lại.

Nhưng bên cạnh anh lại có thêm hai cái đuôi.

Ôn Ninh ngồi ở ghế phụ, không hạ cửa kính, vì vậy cô có thể nhìn thấy hình ảnh bên ngoài, còn người bên ngoài lại không nhìn thấy cô.

Cô thấy Quý Minh Thư đi theo sau Lục Tiến Dương, tiến đến gần xe. Lục Tiến Dương lập tức vòng đến ghế lái. Quý Minh Thư thì liếc nhìn đồng nghiệp bên cạnh, vội vàng đi tới kéo cửa ghế phụ. Tay cô ta đặt trên tay nắm cửa, quay đầu lại nói với vẻ quen thuộc: “Đồng chí Lưu, anh ngồi ghế sau đi.”

Lưu Lỗi gật đầu, trực tiếp lên ghế sau.

Quý Minh Thư hài lòng cong môi, quay người kéo cửa ghế phụ ra…

“Ninh Ninh?”

Không ngờ ghế phụ đã có người, nụ cười trên mặt Quý Minh Thư cứng lại trong giây lát.

Ôn Ninh đã sớm thu hết mọi biểu cảm của Quý Minh Thư vào mắt. Cô thấy rất thú vị khi nhìn nụ cười của cô ta từ rạng rỡ khi đi theo Lục Tiến Dương, đến khi kéo cửa xe ra thì dần dần biến mất.

“Chào buổi sáng chị Minh Thư, nhìn thấy em chị có vẻ ngạc nhiên?” Ôn Ninh khẽ nhếch môi đỏ, vẫy vẫy tay về phía Quý Minh Thư.

Quý Minh Thư giật giật khóe miệng, cười gượng một tiếng, thuận theo đà hỏi: “Cũng hơi ngạc nhiên thật. Sao em lại ở trên xe? Định đi cùng Tiến Dương đến Vệ Thành à?”

“Cũng gần như vậy.” Ôn Ninh gật đầu, thấy Quý Minh Thư vẫn còn sững sờ, cô khẽ nhướn mày xinh đẹp. “Chị Minh Thư không lên xe à?”

Quý Minh Thư mím môi, quay người kéo cửa ghế sau.

Suốt dọc đường, Quý Minh Thư không nói một lời, chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ôn Ninh có thể nhìn thấy biểu cảm của cô ta qua gương chiếu hậu. Lúc này dù cô có ngốc đến đâu cũng đã chắc chắn rằng Quý Minh Thư có ý với Lục Tiến Dương.

Không cần bất cứ bằng chứng nào, đôi khi trực giác của phụ nữ còn nhạy bén hơn cả radar.

Từ lúc Quý Minh Thư xuất hiện, lời nói của cô ta luôn ẩn ý khoe khoang về tình cảm trong quá khứ với Lục Tiến Dương, cô đã cảm nhận được điều đó.

Một người phụ nữ đã kết hôn mà lại nhòm ngó chồng người khác, Ôn Ninh cảm thấy rất khó chịu. Nhưng cô ta lại không làm bất cứ chuyện gì quá đáng. Nếu cô trực tiếp vạch trần, đối phương sẽ không thừa nhận, mà còn khiến cô trông nhỏ mọn.

Vì vậy, Ôn Ninh lúc này chỉ có thể chịu đựng cảm giác gai mắt, bình tĩnh quan sát.

Cô muốn xem, tiếp theo Quý Minh Thư còn định bày trò gì sau lưng nữa.

Đến Vệ Thành thì cũng vừa đúng lúc ăn trưa.

Cả nhóm tìm một tiệm ăn quốc doanh, ăn qua loa một chút rồi đi đến nhà giáo sư Lý.

Ôn Ninh đã hẹn gặp giám đốc Ngô vào lúc ba giờ rưỡi chiều, thời gian vẫn còn sớm, đương nhiên là đi cùng Lục Tiến Dương để làm việc trước.

Quý Minh Thư thấy Ôn Ninh cũng đi theo, khó hiểu nói: “Tiến Dương, chúng ta đi đông người như thế đến nhà giáo sư, có làm phiền ông ấy không? Tôi nhớ ba tôi từng nói, giáo sư Lý có tính cách trầm lặng, thích sống một mình. Vốn dĩ giáo sư Lý đã có chút e ngại chúng ta rồi, mà lại đi nhiều người như vậy, tôi lo là…”

“Không sao.” Lục Tiến Dương lạnh giọng ngắt lời cô ta.

Thật ra hôm nay Lục Tiến Dương định chỉ đi một mình cùng Ôn Ninh đến thăm giáo sư.

Ai ngờ Quý Minh Thư lại đề nghị với lãnh đạo rằng cha cô ta từng dạy chung trường đại học với giáo sư Lý, ít nhiều cũng có chút tình cảm đồng nghiệp, nếu cô ta đi cùng có lẽ sẽ giúp được việc.

Lãnh đạo đã đồng ý, Lục Tiến Dương không muốn mất lòng cấp trên, đành phải đề nghị đưa thêm cả Lưu Lỗi đi cùng.

Thế là cuối cùng biến thành một nhóm bốn người.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.