Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Hàng Đêm Giặt Ga Giường - Chương 508
Cập nhật lúc: 30/04/2026 02:05
Văn phòng bỗng chốc trở nên xôn xao.
Hai nữ sinh cấp hai lên tiếng: “Em thích cuốn sổ hình thỏ này! Đáng yêu quá đi mất!”
“Cuốn sổ hình heo này cũng đẹp nữa! Màu hồng nhạt nhìn thích mắt ghê!”
Nữ đồng chí trẻ tuổi nói: “Cuốn sổ hình mèo đẹp quá, nhìn mềm mềm ngoan ngoãn, lòng tôi tan chảy luôn!”
Nữ đồng chí đã có con nói: “Ôi chao, con gái tôi mà nhìn thấy mấy cuốn sổ này chắc đi không nổi, lăn ra ăn vạ cũng phải bắt tôi mua cho bằng được.”
“Con gái tôi cũng thế, nó thích vẽ hoạt hình lắm, tiếc là trên thị trường có quá ít mẫu mã để lựa chọn!”
“Xưởng trưởng Ngô ơi, xưởng mình khi nào sản xuất loại sổ này vậy? Đến lúc đó đừng quên cho công nhân chúng tôi mua trước nhé!”
Nghe thấy phản hồi của mọi người, mặt Ngô Mạnh Đạt lập tức rạng rỡ kinh ngạc. Ông tiếp tục chỉ vào bản thiết kế cục tẩy để mọi người xem.
Còn có cả cục tẩy nữa à?
Mọi người lật sang, nhìn thấy những hình ảnh với đủ hình thù khác nhau, lập tức kinh ngạc: “Trời ơi! Đây, đây là cục tẩy sao?! Kiểu dáng độc đáo quá, còn có cả một chùm nho nữa!”
Ôn Ninh nói: “Loại cục tẩy này còn có thể cho thêm mùi nho vào, dùng rất thơm.”
Các nữ đồng chí cảm thán: “Thật sao? Thần kỳ quá! Chắc tôi sẽ nhịn không được mà ăn mất!”
Ôn Ninh mỉm cười. Cô thấy người ở thời đại này thật chất phác.
Bởi vì thị trường khan hiếm, mẫu mã lựa chọn không nhiều, chỉ cần có một chút kiểu dáng khác biệt được tung ra là mọi người sẽ rất săn đón.
Chỉ mới xem bản thiết kế sổ tay và cục tẩy thôi, các nữ đồng chí đã phấn khích lắm rồi.
Thấy phản ứng của mọi người, Trương xưởng trưởng vẫn không tin, nhìn chằm chằm nhóm nữ đồng chí: “Khụ khụ, các cô nói thật đi, mấy thứ này các cô thật sự sẵn lòng bỏ tiền ra mua sao?”
Các nữ đồng chí thành thật gật đầu: “Sẵn lòng chứ ạ! Một cuốn sổ hay một cục tẩy thì đáng là bao, những thứ khác mua không nổi chứ mua vài món văn phòng phẩm thì không thành vấn đề.”
“Đúng đó! Mấy cục tẩy này đẹp quá, một hộp cũng chỉ vài đồng, tôi còn muốn mua về để sưu tầm.”
Đám phụ nữ phá của này! Trương xưởng trưởng tặc lưỡi, mặt mày cực kỳ khó coi.
Nghe mọi người nói, vẻ lo lắng trên mặt Ngô xưởng trưởng hoàn toàn biến mất. Ông bảo bí thư Vương đưa các nữ đồng chí ra ngoài rồi mới quay sang Trương xưởng trưởng: “Phản hồi của công nhân cậu cũng thấy rồi đấy. Chiến lược cải tiến sản phẩm là đúng đắn. Tôi tính sản xuất một lô để thăm dò thị trường.”
Lần này Trương xưởng trưởng không phản đối nữa, nhưng lại đưa ra một vấn đề mới: “Vậy còn hàng tồn trong kho thì sao? Lần trước xưởng đầu tư 5.000 cây b.út bi, chỉ bán được hơn 500 cây, số còn lại chất đầy nhà kho, chẳng lẽ cứ để đó mãi sao?”
Nhắc đến b.út bi, Ngô xưởng trưởng cũng thấy đau đầu. Lô b.út bi đó chất lượng không có vấn đề, giá cả cũng ngang với các xưởng khác, nhưng lại ế ẩm. Ngô xưởng trưởng vuốt cằm trầm ngâm.
Ôn Ninh bỗng nhiên nói: “Chú Ngô, chú có thể cho cháu xem b.út bi của xưởng không ạ?”
“Được chứ.” Ngô xưởng trưởng đứng dậy đi đến bàn làm việc, kéo ngăn kéo ra, lấy mấy cây b.út bi đưa cho Ôn Ninh.
Ôn Ninh cầm b.út, đúng là vỏ nhựa màu xanh lam. Cô tìm một tờ giấy, cầm b.út viết thử vài chữ, lập tức nhận ra vấn đề.
Cây b.út này rất khó viết. Thân b.út quá nhỏ, cầm trong tay dễ trơn, phải siết c.h.ặ.t mới được, viết rất mỏi tay.
Ôn Ninh chỉ ra vấn đề, đề nghị: “Chú Ngô, chú có thể thêm một miếng bọc nhựa mềm ở chỗ cầm b.út, như vậy sẽ tăng độ ma sát giữa ngón tay và thân b.út, không dễ bị trượt, hơn nữa cầm cũng thoải mái hơn nhiều. Giống như thế này này.”
Ôn Ninh cầm b.út vẽ nhanh một cây b.út bi lên giấy, sau đó vẽ thêm miếng bọc ở thân b.út.
Thiết kế này ở thế kỷ sau rất bình thường, nhưng đối với người ở thập niên này mà nói, nó thật sự quá đỉnh cao! Bởi vì hiện tại trên thị trường hoàn toàn không có loại b.út bi có bọc nhựa mềm như vậy, tất cả đều trơn tuột.
“Ôi, thiết kế này hay quá! Rất thực dụng! Quan trọng là miếng bọc nhựa có thể thêm vào những cây b.út sẵn có. Lô b.út bi kia được cứu rồi!” Ngô Mạnh Đạt kích động vỗ bàn mấy cái.
“Xưởng trưởng Trương, cậu thấy sao?” Ngô Mạnh Đạt hỏi.
Với sáng kiến này, Trương xưởng trưởng không còn gì để nói. Ông ta thừa nhận nó thật sự rất tinh xảo, nhưng: “Trong kho ngoài b.út bi, còn một số lượng lớn các sản phẩm khác, nào là b.út chì, sổ tay, tẩy, thước kẻ… Cậu muốn đầu tư sản phẩm mới, thì hàng tồn kho phải nhanh ch.óng bán hết, nếu không cuối năm nay, lương của công nhân sẽ không có mà phát đâu!”
Ôn Ninh đã nhận ra, Trương xưởng trưởng chính là muốn ngăn cản Ngô xưởng trưởng hợp tác với cô. Cô giải quyết được một vấn đề, ông ta lại đưa ra một vấn đề khác.
Tâm lý hiếu thắng của Ôn Ninh bị ông ta k*ch th*ch. Hôm nay cô nhất định phải làm cho hợp đồng này thành công!
Ngô xưởng trưởng cau mày, vò đầu. Ông vẫn đang đau đáu nghĩ cách giải quyết hàng tồn kho. Ôn Ninh lên tiếng:
“Chú Ngô, cháu có một cách, chúng ta có thể kết hợp những sản phẩm tồn kho đó lại để bán theo bộ, ví dụ như ghép thước kẻ, sổ tay, b.út chì, cục tẩy… thành một bộ văn phòng phẩm, đóng gói lại để bán. Bộ này chuyên dành cho học sinh chuẩn bị khai giảng. Tất nhiên, giá của cả bộ sẽ rẻ hơn mua lẻ từng món, như vậy mới thu hút được khách hàng.”
