Thập Niên 70: Quân Trưởng Lạnh Lùng Nghiện Vợ Đến Phát Cuồng - Chương 108: Yêu Nữ Gây Chuyện, Lại Được Lãnh Đạo Khen Ngợi
Cập nhật lúc: 06/01/2026 11:16
Ôn Tú Vinh: “Tôi mới vừa ở bên ngoài nghe, tôi thế nhưng đều nghe không hiểu, đến tột cùng ai là ‘cán bộ có văn hóa’, ai là ‘người nhà quê không văn hóa’.”
Câu châm chọc này của bà vừa ra, sắc mặt Vương chủ nhiệm khó coi, Đồng Ngọc Lệ ở một bên sắc mặt cũng khó coi.
“Triệu chủ nhiệm, đợi lát nữa liền triệu tập các người nhà lại đây, hỏi một chút xem nhân viên làm việc của bọn họ đến tột cùng là thái độ gì?”
Vương chủ nhiệm: “Này… Các người nhà tất cả đều vô cùng cao hứng chờ phân công việc làm đâu.”
Triệu Ngải Linh làm việc sấm rền gió cuốn, rất nhanh liền gọi tới vài vị người nhà. Nghe xong sự tình trải qua, đặc biệt là nghe xong lời thuật lại của Tô Yến Đình, vài người ánh mắt giật giật, tựa hồ đang suy nghĩ sự tình gì.
“Triệu chủ nhiệm, tôi đã sớm muốn phản ánh, nhân viên làm việc kia là thái độ gì? Tô đồng chí nói đúng a, chúng tôi là người nhà tùy quân, lại không phải bà con nghèo tới tống tiền, đến nỗi đối xử với chúng tôi bằng thái độ này sao?”
“Chúng tôi là muốn công việc, nhưng không phải muốn bị bức đi xin cơm.”
“Nếu không phải sợ chậm trễ lão Trương nhà chúng tôi, tôi đã sớm muốn nói, chúng tôi vì cái gì muốn nén giận chịu ủy khuất như vậy!”
…
Có một người xuất đầu, chuyện này liền giống như chọc tổ ong vò vẽ, một người tiếp một người toát ra tới.
Vương chủ nhiệm nghe được là mồ hôi lạnh liên tục, việc này nháo lên trên, tất cả đều phải gánh cái xử phạt.
“Các vị người nhà, các cô yên lặng yên lặng, nhân viên làm việc của chúng tôi sẽ trước mặt mọi người làm kiểm điểm sâu sắc, xin lỗi chư vị…”
Trong ánh mắt Vương chủ nhiệm hiện giờ, Tô Yến Đình cũng không phải là kẻ dễ chọc, cô chính là cái gai đầu đàn, phải trước tiên an bài cho cô.
Chờ sự tình giải quyết, Ôn Tú Vinh nói với Tô Yến Đình: “Tô đồng chí, cô làm tốt lắm.”
Trước kia Ôn Tú Vinh nghe qua chút tin đồn nhảm nhí về Tô Yến Đình, lúc này gặp người thật, phát hiện cùng lời đồn cũng không tương xứng. Ngôn hành cử chỉ cùng cách ăn nói của cô không tầm thường, trách không được Giang Nhung - đóa hoa cao lãnh kia đều có thể nhìn trúng cô, Tô Yến Đình này cũng không phải một bình hoa uổng có mỹ mạo.
Nhìn cô vừa rồi nói chuyện có sách mách có chứng, trật tự rõ ràng, là một người thú vị a.
“Cảm ơn ngài.”
Ôn Tú Vinh: “Tô đồng chí, cô nếu là có một gia đình tốt, có cơ hội đọc nhiều sách một chút, ta xem thiên phú của cô cũng không kém hơn những người đó, về sau thường tới nhà ta ngồi chơi.”
Tô Yến Đình: “Chị dâu, xưng hô với ngài thế nào?”
“Cô cùng các nàng giống nhau, gọi ta Ôn phó hiệu trưởng.”
Triệu Ngải Linh: “Tô đồng chí, nếu không cô cũng đừng tìm công việc khác, cô liền tới đây làm công tác phụ nữ đi, ta xem cái miệng này của cô a, trời sinh chính là nguyên liệu làm chủ nhiệm hội phụ nữ.”
Tô Yến Đình: “????”
Ôn Tú Vinh nhịn không được cười ra tiếng.
Tô Yến Đình: “Triệu chủ nhiệm, ngài nhưng đừng nói giỡn, nếu không ta coi là thật đấy.”
Mười mấy hai mươi tuổi, liền phải đi làm chủ nhiệm hội phụ nữ sao?
“Thật sự coi như thật, về sau gặp chuyện, đem cái miệng này của cô gọi lên thử xem.”
*
Sau khi Tô Yến Đình nháo một trận như vậy, chính là hung hăng nổi bật cực kỳ. Tin đồn nhảm nhí về việc cô đại náo viện người nhà trước kia hiện tại không ai nói đến nữa, đều biến thành sự kiện mới mẻ trước mắt này.
Không ít người nhà từ nông thôn tới rất có hảo cảm với cô, trên đường trở về chủ động chào hỏi cô, nhiệt tình một chút còn đưa cho cô một nắm rau nhỏ, đậu hủ khô, ớt cay…
Làm quen được vài chị dâu, Tô Yến Đình mang theo mấy thứ này trở về, tâm tình cô rất tốt. Mới vừa buông đồ vật xuống, lại nghe thấy được một trận tiếng đập cửa rất nhỏ.
Thanh âm kia rất nhỏ, loảng xoảng loảng xoảng loảng xoảng, rồi lại là thanh âm phát ra từ cửa nhà cô.
Bên ngoài là có người đang gõ cửa nhà cô sao?
Tô Yến Đình nghi hoặc mở cửa, phát hiện bên ngoài là hàng xóm cách vách Hứa Tình Tình. Hứa Tình Tình nhìn thấy cô, trong ánh mắt có điểm lùi bước, cô ấy nói chuyện không dám nhìn thẳng vào mắt người khác, chớp mắt liên tục, nhỏ giọng nói: “Nhà tôi thừa mấy cái trứng gà, ăn không hết, tặng cho cô.”
Nói xong, đem trứng gà đưa cho Tô Yến Đình, cô ấy xoay người lẩn về nhà mình.
Tô Yến Đình: “?”
Cô nhìn trứng gà trong giỏ tre trên tay, cái này có thể là thừa lại? Này không phải là mới mua đi?
Chỉ vì hôm qua cô tặng dưa hấu, hôm nay liền cố ý tới đưa trứng gà trả lại…
Cô hàng xóm cách vách này có điểm đáng yêu.
Tô Yến Đình đem trứng gà cất vào chỗ râm mát trong phòng bếp, thật cẩn thận mà xếp gọn. Trong đầu cô lại nhịn không được hiện ra bộ dáng của cô hàng xóm Hứa Tình Tình vừa rồi. Người này là một người hướng nội mắc chứng sợ xã hội đi? Cái loại không giỏi kết giao với người khác ấy.
Thậm chí còn có điểm ngây ngốc, phảng phất sợ chính mình chiếm tiện nghi, để cho người khác chịu ủy khuất dường như.
Ngày hôm qua cô bất quá là tặng chút dưa hấu ăn thừa, cô ấy hôm nay liền phải mua một ít trứng gà tươi mới trả lại cho cô.
Như vậy giống như là không nợ ân tình người khác —— nhưng hành động như vậy, có phải hay không có chút quá ủy khuất chính mình.
